[NPLCCC] Chương 2.2

Hắn lao nhanh về phía nàng, bắt lấy tay của nàng.

“A?” Phượng Phán Nguyệt cả kinh, theo bản năng quát to một tiếng, liền bắt đầu giãy dụa.

“Công chúa!” Thịnh Vũ Hành khẽ quát một tiếng.

Phượng Phán Nguyệt cảm thấy rùng mình, nghe thấy đối phương xưng hô với mình như vậy, nàng nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, vừa nhìn thấy, không khỏi kinh ngạc mà mở to mắt.

“Thịnh Thái Phó?” Nàng kinh ngạc hô, vốn tưởng rằng gặp cướp, không nghĩ tới lại là hắn.

“Làm sao ngươi lại ở chỗ này?”

Thịnh Vũ Hành thấy nàng không giãy dụa nữa, liền lập tức buông nàng ra, thối lui một bước.

“Những lời này hẳn nên là thần hỏi công chúa mới đúng.” Hắn cảm thấy trong bụng có một trận hỏa thiêu được càng lúc càng lớn, hắn muốn biết công chúa tới đây với mục đích gì, nhưng nơi này không phải chỗ nói chuyện tốt. “Rời khỏi nơi này rồi nói sau.”

“Không được, ta còn muốn tìm người .” Phượng Phán Nguyệt lắc đầu, thấy Thịnh Vũ Hành đứng chắn trước cửa, nàng nhíu nhíu mày  “Thịnh Thái Phó xin nhường bước.”

Thịnh Vũ Hành nhíu mày trừng mắt nàng “Ngươi có biết sau cánh cửa này là nơi nào không?”

“Đương nhiên biết rõ!” Chẳng phải là một gian nhà sao, người nàng muốn tìm nghe nói đang ở chỗ này.

Thịnh Vũ Hành tuy trên mặt bình tĩnh, nhưng đáy lòng lại cực kì  kinh ngạc. Nàng cũng biết rõ đây là một tiểu quan quán?

Hắn sớm biết là do Vương Bách Quân giao du với đủ loại người nói cho hắn biết, không nghĩ tới trong thâm cung công chúa cũng biết?

Nghĩ đến nàng nói là tới nơi này tìm người, đáy mắt hắn hiện lên một tia khinh thường. Tiểu quán này không chỉ có nam nhân đến mà cũng có nữ nhân cô đơn tìm đến!

Quả nhiên là không có lửa làm sao có khói!

“Đã bị thần bắt gặp, cũng không thể mặc kệ công chúa, thỉnh công chúa lập tức hồi cung.” Thịnh Vũ Hành lãnh túc yêu cầu.

“Không cần ngươi xen vào việc của người khác, không tìm được người, bản công chúa sẽ không rời đi !” Phượng Phán Nguyệt kiên trì.

“Đã như vậy, vi thần đành phải đắc tội.” Thịnh Vũ Hành cắn răng một cái, cường ngạnh bắt lấy cổ tay của nàng muốn dẫn nàng rời đi.

“Làm càn! Thịnh Vũ Hành, buông bản công chúa ra!” Phượng Phán Nguyệt tức giận kêu to, giãy giụa không theo.

“Công chúa lớn tiếng như thế, không sợ dân chúng chú ý sao? Đường đường là công chúa mà giờ này lại xuất hiện ở đây, công chúa cho rằng dù sao thanh danh hoàng thất cũng không còn, nên cũng không cần bận tâm sao?” Thịnh Vũ Hành thanh âm lạnh lùng nói một hơi.

Nghe vậy, Phượng Phán Nguyệt cứng lại, trừng mắt cái gương mặt lạnh lẽo kia, vẻ mặt kia, ánh mắt kia, tràn đầy lãnh khốc  tức giận, phê phán trách cứ, cùng với. . . . . . Hèn mọn khinh thường. Nàng không hiểu, nàng rốt cuộc làm cái gì, không phải là xuất cung thôi sao?

“Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?” Nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Thỉnh công chúa rời khỏi chỗ này.”

“Ngươi. . . . . .” Phượng Phán Nguyệt mở miệng, Thịnh Vũ Hành dứt khoát đưa tay lên, điểm trúng á huyệt của nàng (huyệt câm), không hề để ý tới sự vùng vấy của nàng, cường ngạnh lôi nàng rời đi.

Phượng Phán Nguyệt quả thực không thể tin được, hắn cũng dám đối với nàng vô lễ như vậy!

Miệng không thể nói, chỉ có thể lấy tay đánh đánh nam nhân bá đạo này, chỉ muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, cố gắng một hồi, ngoài việc bị hắn cầm chặt cổ tay càng lúc càng đau đớn, đều không mảy may thoát khỏi Thịnh Vũ Hành.

Nàng tức giận quá, ngay cả chân cũng dùng tới, bắt đầu tay đấm chân đá với hắn, nhưng mà nhận được cũng chỉ là tay chân đau nhức mà thôi.

Thịnh Vũ Hành vẫn bất vi sở động, khuôn mặt lạnh băng kéo nàng rời đi, đi một đoạn đường, nhìn ngó xung quanh, thấy chỗ này ngõ nhỏ không người, vì vậy đem nàng buông ra, lãnh nghiêm nhìn nàng, ánh mắt tóe lửa.

Đáng giận! Đáng giận! Đáng giận!

Phượng Phán Nguyệt trong lòng oán hận mắng chửi, khuôn mặt đẹp kia trừng mắt với khuôn mặt băng lãnh kia.

Hắn cũng dám đối với nàng như vậy, hắn rốt cuộc cậy thế cái gì?

Nàng đưa tay dùng sức đánh hắn, muốn ra lệnh hắn giải huyệt đạo của nàng, nhưng lại chỉ thấy tay mình đau đớn, bởi vậy mà nước mắt sắp chảy ra.

Thịnh Vũ Hành nhìn nàng ngửa đầu phẫn nộ trừng hắn, liều lĩnh  đứng thẳng người khiến lộ rõ ràng khí thế của mình muốn chống lại đến cùng, đáy mắt lại có một lớp nước mắt, nhìn bộ dạng vừa buồn cười vừa đáng thương, chẳng biết tại sao, lạo làm cho sự khinh thường cùng lửa giận trong lòng hắn thoáng bình ổn một chút.

Hắn hít một hơi thật sâu vững vàng cảm xúc đang trào dâng trong mình, lại hít vào hương thơm nhàn nhạt trên người nàng, trong lòng không khỏi một trận xôn xao, không tự chủ thối lui một bước, để lại khoảng cách giữa hai người.

Phượng Phán Nguyệt chỉ chỉ miệng của mình, dùng động tác ra lệnh giải huyệt.

Thịnh Vũ Hành theo ngón tay của nàng nhìn về phía đôi môi đỏ hồng kia, trong nháy mắt có chút hoảng hốt, ảo não không thôi.

“Công chúa, thần có thể giải huyệt cho công chúa, nhưng nếu công chúa lớn tiếng ồn ào, vì an toàn và suy nghĩ cho thanh danh của công chúa, thần không ngại làm điểm huyệt lần nữa.”

Hắn ngữ điệu cứng nhắc cảnh cáo trước, cũng không đợi nàng phản ứng, liền đưa tay giải á huyệt.

Phượng Phán Nguyệt không có thét lên, không có hô to, nàng chỉ là oán hận  trừng mắt hắn.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?” Nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Thứ nhất, công chúa không nghe lời vi thần dặn dò, không ở lại trong cung tự mình kiểm điểm, ngược lại ra vẻ khiêu khích một mình xuất cung, cho nên sau khi hồi cung, xin chép mười lần từ “nữ giới”, ngày mai buổi sáng khi đi học giao cho thần.” Hắn cố ý xem hành vi nàng xuất cung hôm này là khiêu khích Thái Phó.

“Ngươi chỉ là một người phụ dạy, có cái gì gọi là ra vẻ khiêu khích? Bản công chúa xuất cung là có chuyện trọng yếu, cùng ngươi một chút quan hệ cũng không có!” Phượng Phán Nguyệt giận dữ mắng mỏ. “Bản công chúa sẽ không nhận phạt, ngươi không cần uổng phí hơi sức .”

Muốn nàng sao chép mười lần nữ giới, nằm mơ đi!

“Không sao cả, đến lúc đó như công chúa không nộp được, chuyện hôm nay, thần tự khắc bẩm báo hoàng thượng.”

“Ngươi không cần mang phụ hoàng đến uy hiếp ta, phụ hoàng không có khả năng nghe lời ngươi.” Phượng Phán Nguyệt khinh thường hừ lạnh. Tìm phụ hoàng áp nàng? Người người đều nói Thịnh Vũ Hành này thông minh, xem ra đó chỉ là lời đồn bậy bạ, còn văn võ trạng nguyên, bất quá là đọc tử thư, luyện võ si mà thôi.

“Thần biết được công chúa cho rằng ngài được hoàng thượng sủng ái, cho dù thần bẩm báo hoàng thượng, công chúa cũng sẽ không đã bị trách phạt, nhưng hiện nay có thần, có lẽ nhắc nhở công chúa hiện tại không giống như trước.” Thịnh Vũ Hành thản nhiên nói.

Phượng Phán Nguyệt chớp mắt. Nàng đương nhiên nghe hiểu ý tứ của hắn, nói cách khác, thánh sủng trước kia hoàn không còn nữa, bằng không đã không có tên Thái Phó này tồn tại.

Đối với sự trầm mặc của nàng, hắn coi như nàng rốt cục đã hiêu được.

“Thứ hai, nơi này không phải một khuê nữ đàng hoàng có thể tới , mặc kệ quá khứ công chúa có phóng đãng như thế nào, không tuân thủ. . . . . . Quy tắc, hiện tại thần đã trở thành Thái Phó công chúa, sẽ tận trung cương vị, tu chỉnh lời nói và việc làm của công chúa.” Không tuân thủ bốn chuẩn mực phép tắc, thì hắn sẽ bắt buộc phải kiên quyết chỉnh sửa lại.

Gương mặt thanh tú của Phượng Phán Nguyệt cau lại. Nàng cũng không ngốc, như thế nào nghe không ra khinh thường trong lời hắn nói, cùng với “Không tuân thủ” kia dừng lại một lúc, cùng hai chữ “Quy tắc” nói ra có bao nhiêu miễn cưỡng.

“Cái gì gọi là không phải nơi khuê nữ đàng hoàng có thể tới? Ngươi cho rằng nơi này là chỗ nào?” Nàng thật sự rất tức giận.

“Đây là chỗ nào công chúa không phải không biết, cần gì phải hỏi lại? Dù sao thần đã trở thành Thái Phó công chúa, đương nhiên không thể để công chúa có liên quan đến nơi này, chờ đến ngày hoàng thượng bãi chức thần, công chúa muốn phóng đãng như thế nào, muốn tìm nhiều ít nam nhân, thần tuyệt đối sẽ không can thiệp.” Thịnh Vũ Hành lạnh lùng nói.

Phóng đãng? Tìm nam nhân?

Phượng Phán Nguyệt chớp mắt vài cái. Không thể, nàng không phải cái loại kia… Ý tứ này, nhất định là hiểu lầm nàng, Thịnh Vũ Hành sẽ không dám phỉ báng công chúa như vậy, đây chính là tội mất đầu!

“Ngươi nghĩ rằng ta tới nơi này là vì cái gì?” Nàng trầm giọng chất vấn.

“Mặc kệ công chúa muốn làm cái gì, đều xin ngừng lại, thần tin tưởng thần đảm nhận chức Thái Phó này không quá lâu, cho nên thời gian công chúa không có nam nhân cũng sẽ không quá dài, hẳn là nên nhẫn nại được mới đúng.” Thịnh Vũ Hành tuy cực lực ẩn nhẫn, nhưng giọng nói khó nén được khinh thường.

Nguyên lai là sự thực, nguyên lai nàng không để ý tới giải thích sai lầm, ý tứ hắn đúng là ý kia!

Hắn làm sao dám. . . . . Làm sao dám. . . . . .

“Ta” một tiếng, Phượng Phán Nguyệt đưa tay hung hăng  quăng hắn một bạt tai.

“Ngươi!” Thịnh Vũ Hành bắt lấy tay của nàng, lãnh khốc trừng mắt nàng. Hắn không có ngờ tới nàng sẽ động thủ, cho nên không có đề phòng. “Đây là chuyện mọi người đều biết, công chúa cần gì phải thẹn quá hoá giận?”

“Thịnh, Vũ, Hành!” Phượng Phán Nguyệt tứ giận đến toàn thân run rẩy, trong mắt tràn đầy phẫn nộ cùng nước mắt, lại cố ngăn không cho rơi xuống. “Ngươi không muốn làm Thái Phó cho bản công chúa, chẳng lẽ ngươi cho rằng bản công chúa cũng nguyện ý sao?”

Thịnh Vũ Hành thả tay của nàng, lạnh lùng, trầm mặc  trừng mắt nàng.

Phượng Phán Nguyệt cầm lấy cổ tay bị nắm đến đau đớn, không chịu khuất phục ngửa đầu trừng hắn.

“Ngươi vì phát tiết oán khí trong lòng, đập phá khắp nơi, cho là bịa đặt tội danh đắc tội với bản công chúa, ngươi có còn là nam tử hán đại trượng phu? Làm sao ngươi dám. . . . . . Làm sao dám dùng loại. . . . . . Loại lời nói này để phỉ báng nhục nhã ta?” Nói xong lời cuối cùng, nàng tức giận dùng hai tay nắm chặt vạt áo của hắn, đối với hắn kiệt lực gào thét, cố nén phẫn nộ, nước mắt lại chảy xuống hàng dài.

Thịnh Vũ Hành bị nước mắt kia làm cho động tình, hai con ngươi chấn động.

Nàng tức giận như vậy, ủy khuất như vậy, không đáng tin như vậy, hắn hoài nghi, hắn không phải là tin lầm lời đồn đãi?

Nhưng còn bản danh sách ghi đầy những tên nam nhân kia? Cho dù không nói đến những lời đồn kia, không nói đến bản danh sách trong truyền thuyết kia, nàng mới vừa tới nơi này, cũng không phải là đàng hoàng gì!

Bỏ qua suy nghĩ thừa thãi, Thịnh Vũ Hành lạnh lùng nhìn nàng nói: “Giờ không còn sớm, thần đưa công chúa hồi cung.”

“Không cần!” Phượng Phán Nguyệt oán hận đẩy hắn ra, tức giận đưa tay lau đi nước mắt, xoay người rời đi.

Nàng chưa từng phải chịu ủy khuất như vậy, cho tới bây giờ không ai dám nhục nhã nàng như vậy, nàng sẽ không bỏ qua cho hắn! Nàng sẽ không tố cáo hắn với phụ hoàng, để phụ hoàng một đao chém hắn như vậy là quá tiện nghi cho hắn rồi, khoản nợ này, nàng muốn mình và hắn tính toán rõ ràng!

“Công chúa!” Thịnh Vũ Hành lần nữa bắt lấy tay của nàng.

“Làm càn!” Phượng Phán Nguyệt gầm lên, thái độ cao quý lộ ra

Thịnh Vũ Hành khẽ giật mình, vô thức buông lỏng tay, nét mặt nguội lạnh thối lui một bước.

“Hừ!” Nàng hừ lạnh một tiếng, từ trong áo lấy ra một cây sáo trúc, để vào trong miệng dùng thổi, tiếng sáo vang lên .

Thịnh Vũ hành biết, đó là cách gọi người đến.

Quả nhiên vẻn vẹn giây lát, từ hai phía bay đến vài người, bọn họ đều là những hộ vệ giỏi nhất, bốn người hạ xuống liền lập tức tiến lên, trông thấy Thịnh Vũ Hành thì rất kinh ngạc.

“Công chúa!” Bốn người lo lắng nhìn hai người bọn họ.

“Các ngươi thân là hộ vệ công chúa, bỏ mặc công chúa một mình nguy hiểm, phải bị tội gì?” Thịnh Vũ Hành lạnh giọng chất vấn.

“Thịnh Thái Phó, người của ta chưa tới phiên Thịnh Thái Phó giáo huấn.” Phượng Phán Nguyệt cười lạnh một tiếng, nhìn bốn người nói: “Hồi cung.”

“Dạ” Bốn người kính cẩn lĩnh mệnh.

Phượng Phán Nguyệt được bốn người hộ tống, cũng không thèm nhìn Thịnh Vũ Hành một cái, thẳng lưng quay đầu rời đi.

Thịnh Vũ hành đưa mắt nhìn bóng lưng quật cường kia, nhất thời không có cách dời đi tầm mắt, mãi cho đến khi thân ảnh kia biến mất ở chỗ rẽ.

Nếu như là hiểu lầm ? Trong lòng hắn nghĩ, nếu thật là hắn hiểu lầm, như vậy nhưng lời hắn vừa nói, sẽ là thương tổn biết bao đối với một cô gái!

Hắn nhắm mắt lại, không dám tưởng tượng.

Với cá tính của hắn, cho dù đối phương có tùy tiện, cũng sẽ không ở ngay trước mặt mà nói ra những lời kia, khi nãy thật không giống hắn, vì sao vừa rồi hắn không cách nào khắc chế được, chỉ nghĩ muốn nhanh chóng nói ra ?

Hình ảnh Thẩm Hinh công chúa khóc bỗng nhiên hiện lên trong đầu hắn, bị lửa giận nhen nhóm, lại bị nước mắt nhuộm dần  con ngươi đen thanh tịnh sáng trong như vậy, nước mắt chảy xuống   trong suốt long lanh, vệt nước mắt chưa khô, dung nhan yêu kiều như vậy làm cho người ta thương tiếc. . . . . .

Hắn lắc đầu mạnh, bỏ hết suy nghĩ lung tung cùng hình ảnh trong đầu, hít một hơi thật sâu, đưa tay sửa sang lại vạt áo bị nàng túm lộn xộn.

Hắn cúi đầu nhẹ nhàng mà mơn trớn vạt áo, trong chốc lát ngẩng đầu lên, thở dài, xoay người hướng phía Tụ Hiền lâu đi đến.

Chính mình vừa rồi làm chuyện đáng chém đầu, có lẽ sau buổi tối sẽ nhận được thánh chỉ, sau đó bị nhốt vào đại lao, quyết dồn xuống cảm xúc khó khăn, hắn đi hướng Tụ Hiền lâu nói lời từ biệt với hảo hữu để trở về nhà!

“Cái gì? Thấm Hinh công chúa hồi cung rồi?”

“Bẩm chủ tử, người của ta tại Hi Phượng cung ngầm hồi báo, công chúa xác thực hồi cung rồi, hơn nữa nhìn mọi thứ hết thảy hoàn hảo.”

“Đáng giận! Không nghĩ tới nàng vận khí tốt như vậy, còn có thể trở về!” Oán hận đem cái chén trong tay dùng sức ném trên mặt đất.

Thật vất vả có cơ hội này, đem Thấm Hinh công chúa dẫn tới nơi đó, vốn tưởng rằng từ nay về sau không cần nhìn thấy nàng nữa, ai ngờ lại thất bại!

“Chủ tử, nô tài cho rằng Thấm Hinh công chúa chắc chắn có nguyên nhân gì, mới chưa đến được chỗ kia, cũng không biết rõ tình hình, cho nên chúng ta vân còn hữu cơ hội.”

“Phải không?”

“Dựa vào tính cách của Thẩm Hinh công chúa, không tìm được người là sẽ không buông tay, chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, chỉ cần vào đó, Thấm Hinh công chúa chẳng khác nào đã bị hủy.”

“Ừ.” Nhẹ nhàng gật đầu, đáy mắt chớp động lên âm tàn oán hận.

2 phản hồi (+add yours?)

  1. thoxitin
    Mar 12, 2012 @ 08:37:46

    Cái này có gọi là tem hem…???

    Trả lời

  2. thoxitin
    Mar 12, 2012 @ 08:37:20

    Mẹ kế đúng ác độc mà

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: