[NPLCCC] Chương 4.1

Trên đường náo nhiệt, có ba người chủ tớ vô cùng hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Hôm nay một tháng hai lần nguyệt thị, nguyệt thị là ngày đầu tháng và ngày mười sáu, cửa mở vào giờ Dậu, đóng cửa vào giờ Hợi.

Hai nô tì vóc dáng cao cao đều thuộc loại tướng mạo cân đối, trong mắt người bình thường đã là thiên tiên mỹ nhân, nhưng vừa nhìn thấy tiểu công tử đi ở phía trước các nàng, mới biết được cái gì gọi là thiên tiên.

Nhìn tiểu công tử mặt như quan ngọc, phong thần tuấn tú, giơ tay nhấc chân còn mơ hồ mang theo một tia quý khí,
cặp mắt linh động như đứa trẻ nhìn trái nhìn phải, bốn phía âm u dường như lập tức tất cả đều sáng bừng lên.

“Công chúa, công chúa, người xem. . . . . .” Ánh Bình lời còn chưa nói hết, đã bị một tầm mắt liếc ngang làm cho ngừng lại. “A. . . . . . Thực xin lỗi, nô tỳ nhất thời đã quên, công tử.” Nàng ngượng ngùng le lưỡi, lập tức sửa sai.

“Hừ! Nhớ đừng có quên.” Phượng Phán Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, cho dù Ánh Bình có nói sai, cũng không có cách mắng nàng vì giờ phút này tâm tình rất tốt.

Bước đi, nàng không tự chủ được mà nghĩ đến Thịnh Vũ Hành, mấy ngày nay, mọi chuyện lớn nhỏ mà nàng gây cho hắn, làm cho oán khí trong lòng nàng cũng hạ đi bớt, nhưng làm cho nàng khó hiểu chính là, hắn vì sao lại nhẫn nhục chịu đựng?

Rõ ràng nàng đều gây khó dễ với hắn, vì sao cái gì cũng không nói? Có đôi khi nàng thậm chí cảm giác được, mỗi lần trước khi ác chỉnh hắn cũng biết nàng muốn làm gì, lại còn cố ý theo sự tình phát triển theo ý nàng !

Là vì nàng không có báo cáo cho phụ hoàng trị hắn tội chết, cho nên hắn mới khắp nơi nhượng bộ bao dung sao?

Nghĩ đến chén trà ngày đầu tiên kia, hắn kỳ thật ngay từ đầu đã biết có vấn đề, cho nên mới chậm chạp không uống, đến lúc hắn hỏi vấn đề kia, nàng nói muốn sau này chính mình tính sổ, hắn liền không do dự  một ngụm uống xong chén trà kính sư kia.

Sau vô cùng nhiều sự kiện ác chỉnh, càng làm cho nàng cảm giác của nàng càng thêm rõ ràng—— hắn là cố ý cho nàng trả thù hắn .

Thịnh Vũ Hành trong lòng làm gì đều tính toán, nàng hoàn toàn không hiểu nổi, nàng thậm chí đoán không được hắn tại sao phải giúp nàng tìm người, rõ ràng một ngày trước mới bị nàng hung ác gây chuyện, trời lạnh lại bị đổ nước cho ẩm ướt khắp người, không có sinh bệnh thật đúng là may mắn. . . . . .

Đột nhiên dừng bước lại, lập tức bị hai thị nữ đi sau lưng đâm vào lưng làm cho lảo đảo một chút.

“Nô tỳ đáng chết, công tử thứ tội!” Ánh Bình vội vàng thấp giọng xin lỗi.

Phượng Phán Nguyệt có chút không kiên nhẫn phất tay, ngăn nàng la hét ầm ĩ, cất bước tiếp tục đi về phía trước, bất quá đã không còn hào hứng đi dạo phố

Hắn vì cái gì xin nghỉ? Là vì.. . . . . Bị bệnh sao?

Nghĩ đến ngày ấy hắn thỉnh thoảng bóp trán, trên mặt hiện ra chút sắc hồng nhàn nhạt, càng nghĩ càng cảm thấy đúng là ngày đó hắn bị bệnh a!

“Công tử, ngài ngày mai không phải học thuộc ba bài Kinh Thi sao? Ngài đã chuẩn bị xong chưa?” Ánh Hà lo lắng hỏi, dù sao chủ tử không có học tốt khóa học kia, bị phạt chính là các nàng !

“Ừ.” Phượng Phán Nguyệt có chút không yên lòng đáp lại, trong chốc lát sau đột nhiên quyết định, “Đi, chúng ta đi thăm Thịnh Thái Phó.”

“Hả? Công tử muốn đi thăm Thịnh Thái Phó?” Ánh Hà kinh ngạc, cái này. . . . . . Chủ tử có phải là đã quên mình là vi phạm lời dặn của Thái Phó không được xuất cung không, lại vẫn dám ngang nhiên đi gặp?

“Đúng ! Bản công tử chưa từng đến phủ của Thịnh Thái Phó!” Phượng Phán Nguyệt ha ha cười.

“Hơn nữa, được Thịnh Thái Phó dạy bảo đã hơn tháng, thừa dịp hôm nay xuất cung, đến thăm hỏi chút, cho…phải lễ, cũng là bổn phận của đệ tử.”

“Nhưng công tử, ngài là không phải đã quên chúng ta là trốn ra khỏi cung?” Ánh Hà than thở, có đạo tặc nào còn chạy đến trước  mặt quan nói rằng chính mình trộm đồ?

“Không sao.” Nàng cười cười phất phất tay, dù sao nàng thế nào cũng phải đi xem, Thịnh Vũ hành không có bệnh còn không nói, nếu thật bị bệnh. . . . . .

Cau mày, như không nghe thấy thở dài, thực bị bệnh thì sao nàng còn không có nghĩ đến, hoặc là. . . . . . . Ngừng gây chuyện, đừng có lại trả thù hắn nữa!

“Đi thôi!” Không hề nghĩ nhiều, nàng trực tiếp hạ lệnh, xoay người rời đi lần nữa, ở bên đường chờ xe ngựa đi tới.

“Chủ tử.” Người phu xe ngồi trên yên thấy chủ tử trở về, lập tức nhảy xuống xe ngựa quỳ xuống đất thỉnh an.

“Đứng lên đi! Có biết quý phủ Thịnh Thái Phó ở nào?” Phượng Phán Nguyệt hỏi.

“Bẩm chủ tử…, nô tài biết, ngay tại trên đường đến thành Tây.” Xa phu cung kính đáp.

“Ngươi đã biết rõ, thì đi đi!”

Sau khi lên xe, xe ngựa liền chậm rãi chạy nhanh hướng Thành Tây Thái Phó phủ.

Xe đi mất ba canh giờ, rốt cục ngừng lại.

“Chủ tử, đã đến phủ Thịnh Thái Phó.” Xa phu tại bên ngoài hô.

Ánh Hà cùng Ánh Bình xuống xe trước, xoay người vươn tay giúp chủ tử các nàng xuống xe ngựa.

Phượng Phán Nguyệt ngẩng đầu nhìn cánh của màu son trước mắt, trên cửa treo tấm biển đề hai chữ “Thịnh viên”

Hả? Không phải là treo “Thái Phó Phủ” sao!

“Đem xe đỗ ở một bên đi, đừng chắn đường đi.” Nàng phân phó.

“Dạ” Xa phu lĩnh mệnh.

“Đi gõ cửa.” Phượng Phán Nguyệt lại mệnh lệnh.

Ánh Hà tiến lên gõ cửa, qua một hồi lâu, cửa chính màu son mới từ từ mở ra, một lão nhân gia đầu tóc hoa râm thò đầu ra.

“Xin hỏi các vị có chuyện gì sao?”

“Lão nhân gia, chủ tử của nhà ta tới thăm hỏi Thịnh Thái Phó.” Ánh Hà nói.

“Xin hỏi quý chủ tử là ?” Lão nhân gia vô ý thức nhìn về phía  người ở dưới cầu thang, một thân tiểu công tử quý khí.

Ánh Hà không biết trả lời, quay đầu lại nhìn về phía chủ tử.

Phượng Phán Nguyệt mỉm cười, bước lên vài bậc thang, đi tới trước cánh cửa màu son, tiếng nói nhẹ nhàng “Thấm Hinh công chúa.”

Lão nhân gia sững sờ, vị tiểu công tử trước mắt này, mãi đến  bốn chữ rốt cục tiến vào đầu óc của hắn, hắn mới vội vàng đem cửa mở ra, quỳ xuống đất. “Nô. . . . . . Nô tài tham kiến công chúa, công chúa vạn phúc kim an.”

“Đứng lên đi!” Phượng Phán Nguyệt nghênh ngang đi tới cửa. “Xin hỏi lão nhân gia, Thịnh

Thái Phó có ở đây không?” Nàng hỏi, nhìn vào lối hẹp bên trong nhà.

“Bẩm công chúa, thiếu gia không có ở phủ, nhưng hẳn là rất nhanh sẽ trở về, kính xin công chúa đợi chút.” Lão nhân gia tranh thủ thời gian đóng cửa lại, cung kính đi theo.

“Thái Phó không có ở phủ?” Phượng Phán Nguyệt có chút thất vọng. “Hắn xin nghỉ ba ngày để là gì đây!”

“Bẩm công chúa, thiếu gia là nhiễm phong hàn mới xin nghỉ.” Lão nhân gia cho rằng công chúa nghi ngờ chủ tử nhà mình giả bộ cáo ốm không vào triều, không làm việc, chạy theo giải thích.

Nàng sững sờ. “Phong hàn?”

“Đúng vậy, ngày ấy thiếu gia cả người ướt đẫm hồi phủ, trời thì lạnh, đêm đó người bắt đầu nóng ran, nhưng hôm sau thiếu gia vẫn vào cung thượng triều, sau khi hồi phủ liền ngã bệnh.”

“Như vậy ư!” Phượng Phán Nguyệt có chút chột dạ. Nguyên lai ngày đó hắn quả thật đã bị bệnh, hắn vì cái gì cái gì cũng không nói? Mà ngay cả xin nghỉ lý do cũng không viết, chẳng lẽ là bởi vì không muốn làm cho nàng áy náy sao? “. . . . . . Hiện tại thân thể Thái Phó như thế nào?” Nàng quan tâm hỏi.

“Bẩm công chúa, thiếu gia thân thể bồi dưỡng hai ngày mới tốt chút ít, tuy nhiên vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng  đã không còn đáng ngại, đại phu nói uống thêm ba thang thuốc có thể hoàn toàn khỏi hẳn.”

“Lão nhân gia, Thái Phó hắn bệnh cũng chưa khỏi, không nghỉ ngơi cho tốt, lại chạy tới chỗ nào rồi?” Nàng nhíu mày.

“Trở lại công chúa, là vì có biểu cô đến tìm thều gia, nói có chuyện gấp thương lượng, thiếu gia mới vẫn mang bệnh trong người mà ra ngoài.” Lão nhân gia giải thích.

Phượng Phán Nguyệt dừng bước lại, không tiếp tục đi lên phía trước.

” Thái Phó không ở phủ, bản công chúa không quấy rầy” Cố gắng đè xuống nỗi thất vọng kia, nàng hướng lão nhân gia cáo từ, rời khỏi Thịnh viên.

Vừa mới mở cửa ra, đã nhìn thấy Thịnh Vũ Hành đứng ngoài cửa cùng một nữ tử xinh đẹp bên cạnh chiếc xe ngựa, một bên còn có các tỳ nữ ăn mặc đẹp đẽ.

“Biểu ca, cám ơn huynh giúp Linh Nhi, Linh Nhi. . . . . .” Tiểu mỹ nhân mảnh mai đứng không vững, liền ngã vào lòng Thịnh Vũ Hành.

Phượng Phán Nguyệt nắm hai bàn tay, đôi mắt linh động hơi nhíu lại, nhìn cảnh tượng hai người thân mật, lại nhìn Thịnh Vũ Hành ôn hòa vòng tay ôm nàng kia.

“Huynh đã nói chuyện với dượng rồi, muội không cần lo lắng, chăm sóc tốt chính mình, an tâm chờ làm tân nương là được rồi.” Thịnh Vũ hành ổn định thân thể của nàng.

Tân. . . . . . Nương ? Phượng Phán Nguyệt thân mình hơi ngã một cái, tựa trên người Ánh Hà.

“Biểu ca!” Tiểu mỹ nhân thẹn kêu.

“Được rồi, mau trở về thôi!” Thịnh Vũ Hành mỉm cười, cẩn thận giúp nàng lên xe ngựa, buông màn xe, dặn dò tỳ nữ chú ý chiếu cố, dặn dò xa phu chú ý lái xe.

Xe ngựa sau khi chậm rãi rời đi, Thịnh Vũ Hành mới vuốt vuốt đầu có chút đau, xoay người chuẩn bị vào nhà thì trông thấy cửa chính đã mở, mà người đứng trong cửa  .. . . . .

Phượng Phán Nguyệt thu hồi tầm mắt, đứng thẳng người bước ra cửa chính, đi về phía xe ngựa cách đó không xa.

“Công chúa!” Thịnh Vũ Hành không nghĩ ngợi, bước lên giữ chặt tay nàng.

“Làm càn!” Phượng Phán Nguyệt nghiêm nghị quát tháo, vứt bỏ tay của hắn.”Đừng đụng ta!

Đừng có dùng cái tay kia. . . . . .” Đang nói, nàng bỏ lửng.

Thịnh Vũ Hành khẽ giật mình, sững sờ nhìn tay mình, lại ngẩng đầu nhìn về phía nàng, sắc mặt có chút tái nhợt, giây lát, hắn lộ ra một bộ dáng tự giễu.

“Thần mạo phạm, thỉnh công chúa thứ tội.” Hắn lùi một bước, cúi đầu cung kính thỉnh tội.

Phượng Phán Nguyệt cắn cắn môi. Nàng cũng không phải cố ý muốn ra vẻ công chúa kiêu căng, nàng chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . .

Nàng cũng không biết mình rốt cuộc là thế nào, có cổ bực mình ngăn chặn ngực, nàng cảm thấy chịu không được. . . . . . Chịu không nổi bàn tay vừa ôm cô gái kia lại cầm lấy tay nàng.

Nhìn hắn sắc mặt tái nhợt, nghĩ đến bệnh của hắn chưa khỏi hẳn, lại vì nữ tử kia ôm bệnh bôn ba, vì nữ tử kia ôn nhu cười, lại so với giờ phút này hắn đối với nàng như vậy , lạnh nhạt. . . . . .

Tâm không hiểu  cảm thấy rất khó chịu, cảm giác chính mình bị ủy khuất, nhưng là không biết vì cái gì nàng lại có cảm xúc phức tạp như vậy.

Hắn còn muốn đối nàng kia nói —— an tâm chờ làm nương tử . . . . . . . .

“Chủ tử?” Ánh Hà phát hiện chủ tử khóc, cả kinh không biết làm sao.

Thịnh Vũ Hành nghe thấy tiếng, giương mắt, trông thấy nước mắt chảy xuống, tâm bỗng nhiên đau xót, nhịn không được tiến lên một bước.

“Công chúa, phát sinh chuyện gì sao? Vì sao công chúa lại ở chỗ này?” Nhìn vào đôi mắt buồn bã kia, lời của hắn nghẹn lại, không biết nên nói cái gì.

Phượng Phán Nguyệt quay lưng lại, đứng thẳng, không hiểu sao cảm thấy mình khóc như vậy rất mất mặt.

“Hồi cung!” Nàng khàn khàn nói, nhanh chóng tiến vào trong xe ngựa, cũng không quay đầu lại rời đi.

Thịnh Vũ Hành không ngăn lại, lặng yên đứng ở tại chỗ, đưa mắt nhìn xe ngựa biến mất tại chỗ kia.

Nàng làm sao vậy? Vì cái gì khóc? Là bị cái gì ủy khuất mới đến tìm hắn sao?

“Thiếu gia.” Lão nhân gia đi vào bên người chủ tử. “Trời giá rét, thân thể của ngài vẫn chưa hoàn toàn hồi phục đâu, vào nhà đi!”

“Phúc bá, công chúa nàng đến đã bao lâu?”

“Chưa đến một khắc, ngay đại sảnh cũng còn chưa đi đến, biết rõ thiếu gia bị bệnh lại không ở phủ, đã nói không quấy rầy .” Phúc bá giải thích.

“Công chúa lúc đến tâm tình như thế nào?”

“Thoạt nhìn khá tốt, biết rõ thiếu gia ngài không ở phủ có chút thất vọng, nghe được thiếu gia ngài là bởi vì phong hàn xin nghỉ, bộ dạng giống như có chút áy náy, mặt khác đều tốt.” Phúc bá tinh tế hồi tưởng.

Phải không?  Vừa rồi ở bên ngoài, nàng vì sao lại có vẻ mặt đau thương oán giận?

Đáng chết, đầu đau quá!

Hôm sau, Thịnh Vũ Hành vào triều, cả tâm tư tất cả đều ở bên Mặc Hương Các kia.Nàng sẽ gặp hắn sao? Hôm qua cứ như vậy rời đi, hôm nay nàng sẽ gặp sao?

Thật vất vả đợi đến lúc hạ triều, hắn không thể chờ đợi được chạy tới Mặc Hương Các.

Gặp hai thị nữ thiếp thân của nàng đứng ở bên ngoài Mặc Hương Các, hắn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, biết rõ nàng ở bên trong.

Hít một hơi thật sâu, đẩy cửa Mặc Hương các, đạp mạnh đi vào, liền trông thấy thân ảnh duyên dáng yêu kiều đứng ở sau án, một tay chấp bút viết chữ, không có ngẩng đầu.

“Thái Phó mời ngồi, bản công chúa lập tức xong ngay.” Phượng Phán Nguyệt ngữ điệu đạm mạc vang lên.

Thịnh Vũ Hành không tiếng động thở dài, đi đến trước án xem nàng tại viết những thứ gì.

Đó là một bức họa, một cây hồng mai duyên dáng yêu kiều, nhiều điểm đỏ bừng tại trên cành tách ra, thấy nàng điểm xuống vài nét cuối cùng của bức tranh, đem bút đặt trên giá, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn.

“Thật là một bức Tuyết Mai tỏa hương thơm.” Hắn tán thưởng nói. “Bức họa này bất luận nét vẽ hay ý cảnh, so với hơn tháng trước đều tiến bộ rất nhiều.”

Phượng Phán Nguyệt sửng sốt, nghiêng đầu nhìn hắn, dường như đối với lời khen ngợi của hắn rất bất ngờ, đột nhiên lông mày hơi nhíu lại, chẳng lẽ hắn là bởi vì việc hôm qua, cho nên mới tận lực ca ngợi nàng? Đáy mắt hiện lên một tia bướng bỉnh, nàng cười cười.

“Thái Phó khen trật rồi.” Nàng đạm mạc đáp lại, trong giọng nói không có một chút vui sướng.

“Thái Phó thân thể đã bình phục rồi sao?”

Thái độ của nàng làm hắn sững sờ, ngực thắt lại, hắn rũ mắt xuống, đáp lại bằng giọng hờ
hững: “Đa tạ công chúa quan tâm, thần đã khỏi bệnh.”

” Thái Phó nhìn sắc mặt không tốt lắm .” Phượng Phán Nguyệt nói thẳng.

“Thần không sao.” Thịnh Vũ hành nhấn mạnh. “Công chúa, thần xin nghỉ trước lúc công chúa phải học tập, không biết công chúa đã chuẩn bị tốt chưa?”

“Ừ. . . . . .” Phượng Phán Nguyệt ánh mắt chớp chớp, không rõ ràng đáp lại, rời khỏi án đến bàn tròn bên cạnh, tự tay rót chén trà. “Thái Phó uống chén trà nóng, đây là trà xuân Long Tĩnh, hy vọng có thể hợp khẩu vị Thái Phó.”

Thịnh Vũ Hành nói lời cảm tạ tiếp nhận, từng ngụm từng ngụm chậm rãi uống xuống, cũng không sợ nàng trong trà hạ dược, bởi vì hắn hiểu rõ, cùng một loại thủ đoạn nàng sẽ không thèm dùng đến lần thứ hai .

“Trà ngon.” Hắn tán thưởng nói. “Hôm qua tối đêm công chúa đến hàn xá, thần không có tiếp đón tốt, chậm trễ công chúa, thật sự là tội đáng chết vạn lần.”

“Không có gì, bản công chúa không mời mà tự đến, trở thành khách không mời mà đến, thất lễ mới đúng.” Nàng cười nói. Ha ha, muốn hai người cũng giả bộ.

“Công chúa khách khí.” Thịnh Vũ Hành cười yếu ớt. “Đúng rồi, về việc thần giúp công chúa tìm người, thần đã hỏi qua bạn bè, Cúc Chi Phường cũng không có người này.”

Phượng Phán Nguyệt nhíu mày, nói như vậy nàng quả nhiên bị gạt, nhưng vì cái gì?

Nghĩ đến nếu mình thật vào cái chỗ kia, hậu quả. . . . . . Hai tay nắm chặt, mồ hôi ướt lưng, xem ra nàng thật sự  sơ  suất quá.

“Thỉnh công chúa yên tâm, thần sẽ tiếp tục tìm kiếm nơi khác, có thể tốn nhiều thời gian, thần nhất định sẽ làm hết sức.”

“Người đã không ở nơi đó, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, bản công chúa muốn tự mình tìm người, không làm phiền đến Thái Phó.”

“Công chúa không cần khách khí, vi thần ở ngoài cung, việc tìm kiếm sẽ thuận lợi hơn công chúa.”

” Bản công chúa cảm tạ Thái Phó .”

Ngươi tới ta đi, khách sáo một phen, trà cũng uống xong rồi.

“Nếu công chúa chuẩn bị tốt, mời đọc thuộc hết một lần đi!” Khách sáo xong rồi, Thịnh Vũ Hành quay trở lại đề tài học hành.

“Ba ngày này bản công chúa căn bản không có học” Phượng Phán Nguyệt nhún nhún vai, làm ra vẻ không có gì.

Thịnh Vũ Hành sững sờ, không nghĩ tới nàng thừa nhận nhanh như vậy, mà vẻ mặt của nàng cũng không thèm chú ý, bộ mặt không nghe lời, rõ ràng là muốn chọc giận hắn.

Hắn nhìn nàng, tự hỏi có phải là muốn giả bộ tức giận, thấy nàng khiêu khích hất cằm lên nghênh ngang nhìn mặt hắn, tầm mắt trên không trung giao nhau.

Hắn con mắt lạnh xuống, cùng nàng đối mặt, hai người không hề yếu thế.

Bầu không khí chật hẹp, dường như hết sức căng thẳng, dần dần, ánh mắt lạnh lẽo kia hiện lên một chút ấm áp, ánh mắt khiêu chiến còn lại kia nổi lên một tia mờ mịt.

Bốn phía yên lặng, đối diện với mâu quan không hề di chuyển, hai người đều thấy được chính mình trong mắt đối phương.

“Hoàng thượng giá lâm ——” Bên ngoài đột nhiên có tiếng nội thì truyền đến

Hai người cả kinh, đồng thời phục hồi tinh thần, nhìn nhau một cái, không hiểu sao đột nhiên cảm thấy trên mặt có chút nóng lên, lại đồng thời bỏ qua chuyện đấu mắt, đi về hướng cửa chính cung nghênh Thương Hạo đế.

“Nhi thần khấu kiến phụ hoàng.”

“Thần khấu kiến hoàng thượng.”

“Bình thân, bình thân.” Thương Hạo Đế ha ha cười, một tay đở ái nữ dậy.

“Tạ phụ hoàng.”

“Tạ hoàng thượng.”

” Trạng nguyên xin nghỉ ba ngày, thân thể đã tốt chưa?” Thương Hạo Đế kéo ái nữ ngồi xuống ghế, một bên quan tâm hỏi thăm Thịnh Vũ Hành.

“Bẩm hoàng thượng, thần đã khỏi bệnh, tạ hoàng thượng quan tâm.” Thịnh Vũ Hành cung kính nói.

“Phải không?” Thương Hạo Đế cau mày, nhìn thấy sắc mặt trạng  nguyên có vẻ không tốt.

“Như thế nào trẫm xem ngươi sắc mặt không phải rất tốt ?”

“Phì!” Phượng Phán Nguyệt nhịn không được bật cười khì khì.

“Nguyệt Nhi, cười cái gì?” Thương Hạo Đế nghi hoặc.

“Bởi vì phụ hoàng lời phụ hoàng vừa hỏi…, Nguyệt nhi cũng vừa mới hỏi, có thể Thái Phó cố chấp không xin nghỉ thêm mấy ngày tịnh dưỡng cho tốt !”

“Thần tạ hoàng thượng, công chúa  quan tâm, thần thật sự đã không việc gì.” Thịnh Vũ Hành nói, liếc công chúa một cái, nàng thật khéo cười khác hẳn bộ dáng lãnh đạm lúc trước, thật sự là cách biệt một trời, hắn phát hiện, nàng cười như vậy thật đẹp, nàng rất thích hợp cười.

“Thịnh khanh đã nói như vậy, trẫm cũng không miễn cưỡng Thịnh khanh.” Thương Hạo đế gật đầu, nhìn hai người cười “Các ngươi vừa mới học cái gì ?”

“Bẩm hoàng thượng, thần đang kiểm tra công chúa thuộc lòng vài bài thơ, đó là ba ngày trước thần giao cho công chúa học.” Thịnh Vũ Hành vẻ mặt bình tĩnh nói, coi như không có cảm nhận được ánh mắt kia như muốn chọ thủng mặt hắn. Chỉnh sửa hắn, hắn cam tâm chấp nhận, nhưng việc giáo dục, cần phải học, hắn muốn làm hay không, cũng là chức trách của hắn.

“A?  Vừa lúc trẫm tới.” Thương Hạo đế cười gật đầu, nhìn ái nữ “Nguyệt Nhi, Thái Phó muốn ngươi đọc vài bài thơ? Cũng đọc cho phụ hoàng nghe một chút đi!”

“Thưa phụ hoàng, Thịnh Thái Phó muốn Nguyệt Nhi đọc thuộc bài Kinh Thi vệ Phong Kỳ, thạc nhân hòa manh, Thịnh Thái Phó lại xin nghỉ ba ngày học này.” Phượng Phán Nguyệt ôm cánh tay Thương Hạo Đế, yêu kiều cười nhìn Thương Hạo Đế. “Bất quá a! Nguyệt Nhi ba ngày liền đều không cầm qua Kinh Thi.”

“A?” Thương hạo đế nhíu mày, ý cười sâu trong mắt. Cái này Kinh Thi. . . . . . Nguyệt Nhi từ lúc mười tuổi đã học thuộc làu rồi, lúc này nha đầu kia lại muốn chơi trò gì đây?

Thịnh Vũ Hành cảm thấy kinh ngạc, ngược lại không có ngờ tới nàng đối mặt hoàng thượng kiểm tra thí điểm cũng thẳng thắn thừa nhận như thế? Nàng là ỷ vào hoàng thượng sủng nàng, không có sợ hãi sao?

Ừ, không giống, chẳng lẽ nàng lại có cái chủ ý gì rồi?

“Nguyệt nhi, lời này. . . . . . Vậy mà ngươi cũng nói ra miệng được!” Thương Hạo Đế giả ý trách cứ.

“Nhưng phụ hoàng, Thái Phó nói, không học thuộc sẽ phạt chép mười lần, học tốt lại không có ban thưởng, nói đúng ra là, thưởng phạt bất công, ngồi học thật không có sức lực !”

Đôi môi đỏ mọng cong cong lên, bộ dáng vạn phần bất bình, nhìn Thương Hạo Đế tha thiết .

“Ừ, ái khanh như vậy là không đúng rồi.” Thương Hạo đế quả nhiên sủng ái nữ, cười ha hả  nhìn về phía Thịnh Vũ Hành.

Thịnh Vũ Hành giữ nguyên bộ mặt, không phát biểu bất cứ ý kiến gì, chờ nàng nói cho cùng muốn làm gì.

“Đúng đúng, phụ hoàng anh minh.” Phượng Phán Nguyệt gật mạnh đầu.

“Ha ha,  Nguyệt Nhi nghĩ muốn ban thưởng cái gì nào?” Thương Hạo đế ha ha cười hỏi.

Phượng Phán Nguyệt đảo mắt một vòng, cười ngọt ngào.

“Phụ hoàng, Nguyệt Nhi muốn xuất cung.” Cười nhìn phụ hoàng của nàng nhíu mày. “Không phải chỉ là ra ngoài cung, trước khi cửa cung đóng liền vội vàng hồi cung, nhi thần muốn ở dân gian du ngoạn một thời gian.”

“Hoang đường!” Thương Hạo Đế nhíu mày thấp khiển trách.

“Phụ hoàng.” Phượng Phán Nguyệt chuyển thái độ, quỳ xuống, ngửa đầu nghiêm túc nhìn phụ hoàng “Có câu đi ngàn dặm đường hơn đọc vạn quyển sách, cầu phụ hoàng thành toàn.”

Thịnh Vũ Hành vẫn cúi đầu, ánh mắt kinh ngạc dừng lại trên người Phượng Phán Nguyệt đang quỳ dưới đất. Nguyên lai đây mới là mục đích của nàng, nhưng du ngoạn dân gian. . . . . .

Nàng cho rằng dân gian tựa như kinh thành phồn hoa, có thể dễ dàng chơi đùa như vậy sao?

Khó tránh khỏi không biết trời cao đất rộng .

“Ngươi!” Thương Hạo Đế vừa giận vừa tức, nhìn ái nữ yêu quý trong mắt hiện lên sương mù mông lung, nhưng vẫn là kiên cường nghiêm túc nhìn, hắn thật không nỡ trách cứ.

“Phụ hoàng, nhi thần mười sáu rồi, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng của nhi thần, nhi thần thật sự không muốn lãng phí thời gian ở đây làm một vật chết, cầu phụ hoàng thành toàn.”

“Vật chết? Được, tốt lắm, vậy trẫm sẽ phải kiểm tra ngươi!” Thương Hạo Đế đè nén khí tức đến cực điểm. “Nếu như ngươi có thể thông qua sát hạch của trẫm, trẫm sẽ cho ngươi thời gian một năm, cho phép Thịnh Thái Phó cùng ngươi ra ngoài dân gian!”

3 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 13:48:06

    Thanks ss

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 13:47:28

    Tem a. Hắc hắc

    Trả lời

  3. thoxitin
    Mar 12, 2012 @ 09:02:32

    Thanks nàng

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: