[NPLCCC] Chương 4.2

Cái gì? Thịnh Vũ Hành kinh ngạc giương mắt nhìn hoàng thượng.

Xin hỏi, cái này mắc mớ gì tới hắn ?

Trong lòng nghĩ như vậy, lại có cảm xúc khác lưu chuyển trong người, tầm mắt không nhẫn nại nhìn Thẩm Hinh công chúa, cùng nàng một năm sao? Hoàng thượng muốn hắn cùng Thẩm Hinh công chúa du ngoạn một năm?

“Phụ hoàng.” Phượng Phán Nguyệt dời tầm mắt, ngửa đầu nghiêm túc nhìn phụ hoàng. “Thịnh Thái Phó là văn võ trạng nguyên năm nay, có thể văn thiện võ, làm Thái Phó của nhi thần đã là rất ủy khuất, nay lại cùng nhi thần đi ra ngoài dân gian, nhi thần sẽ làm mai một trụ cột nước nhà, nhi thần thật sự không đảm đương nổi, khẩn cầu phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.” Phượng Phán Nguyệt ấm giọng từ chối nhã nhặn.

Chỉ nhìn lướt bộ dạng hắn cũng đủ biết hắn không muốn, hắn đã không muốn, nàng đương nhiên cũng không miễn cưỡng hắn, nàng ra khỏi cửa du ngoạn, phải mang theo một “tùy tùng” tâm không cam lòng không nguyện, thật mất hứng!

Thịnh Vũ Hành ánh mắt trở nên lạnh lẽo, khó chịu nhìn Phượng Phán Nguyệt. Nàng cứ như vậy muốn vội vàng vứt hắn qua một bên sao? Nghĩ đến nàng muốn rời xa hắn, khiến lòng của hắn chẳng chút vui mừng.

“A?” Thương Hạo Đế nhíu mày nhìn về phía Thịnh Vũ Hành, xem hắn nghe Nguyệt Nhi không cho hắn cùng đi thì thấy lóe lên chút hờn giận vội biến mất, làm Thương Hạo Đế mỉm cười.
“Thịnh Thái Phó thế nào?”

“Hồi hoàng thượng, thần thân là Thái Phó của công chúa, vốn là có trách nhiệm tu chỉnh dạy bảo công chúa, công chúa đã muốn xuất cung một năm, bản thân phải theo, công chúa không muốn là “vật chết”, như vậy thân là Thái Phó công chúa, thần đương nhiên lấy các loại “vật
còn sống” làm thứ dạy bảo công chúa.” Thịnh Vũ Hành đạm mạc nói.

Phượng Phán Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, mà Thịnh Vũ Hành thì thản nhiên nhìn lại nàng, trong ánh mắt ẩn ẩn mang theo khiêu khích, phảng phất như đang nói: ngươi nghĩ vứt bỏ ta, chính mình tiêu dao khoái hoạt, ta sẽ bám lấy ngươi, đem ngươi trói ở bên người.

“Được!” Thương Hạo đế nhìn hai người “mắt đi mày lại”, cố gắng nhịn cười, đáp lại Thịnh Vũ Hành bằng một lời khen thưởng “Không hổ là trạng nguyên trẩm ngự bút  khâm điểm, trẫm quả nhiên không có nhìn lầm ngươi.”

“Hoàng thượng khen sai rồi, thần chỉ là làm tròn bổn phận.”

“Phụ hoàng, ý của người là? Người đáp ứng rồi sao?” Ý tứ không rõ ràng, nhưng tất cả đều đã hiểu!

“Nguyệt Nhi, ngươi có thể xuất cung, nhưng phải đáp ứng điều kiện của trẫm mới được.” Thương Hạo Đế nhìn ái nữ, vuốt râu trầm ngâm nói.

“Điều kiện gì?” Phượng Phán Nguyệt đôi mi thanh tú nhíu lại, thoáng nghĩ, cũng không cần quá lo lắng, bởi vì nàng biết rõ phụ hoàng yêu thương nàng, tuyệt đối sẽ không cho điều kiện khó xử.

“Thứ nhất, ngoại trừ Thịnh khanh bên ngoài, còn phải mang theo vài tên hộ vệ công phu tốt, cùng vài cung nữ hầu hạ, xuất môn bên ngoài có nhiều khi gặp khó khăn, không có người hầu hạ sao được? Phụ hoàng sẽ cho tuyển chọn một số người trước. Thịnh khanh, việc này sẽ do ngươi đảm nhận.

“Thần tuân chỉ.” Thịnh Vũ Hành lĩnh mệnh.

“Phụ hoàng, hộ vệ hai người là đủ rồi, không cần quá nhiều, dù sao Nguyệt Nhi xuất cung, cũng chỉ là một dân chúng bình thường, không có nguy hiểm gì.” Phượng Phán Nguyệt ngỏ ý, nàng cũng không muốn mang một nhóm người đông, quá mệt mỏi, cũng quá mất hứng. “Trừ Ánh Hà và Ánh Bình ra. Tất cả những người khác đều không cần, đơn giản, thuận tiện.”

Thương Hạo Đế do dự “Thật sự không cần mang theo nhiều cung nữ và người hầu hạ sao?”

“Phụ hoàng, thật sự không cần, Nguyệt Nhi có thể lo cho mình, Ánh Hà cùng Ánh Bình là đủ rồi.” Nếu như có thể, nàng không muốn mang theo hai người đó, nhưng nếu vậy nhất định bị nước mắt hai người dìm chết đuối mất.

“Được rồi! Theo ý ngươi.” Thương Hạo Đế nhìn ái nữ, một hồi lâu mới miễn cưỡng gật đầu.
Phượng Phán Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, hiện nay không tính Thịnh Vũ Hành, nàng còn có bốn gã người hầu sao? Ai, cũng được, nàng ngây thơ nghĩ rằng mình có thể phiêu bạt giang hồ .

“Được.” Nàng gật đầu, điều kiện thứ nhất xem như xong, có thứ nhất, vậy có thứ hai. “Thứ hai ?”

“Thứ hai, trên đường đi, ngươi đều phải nghe lời Thịnh khanh, không thể tùy hứng gây chuyện.”

“Cái gì?” Phượng Phán Nguyệt há hốc mồm. Điều này rất có ý kiến, nàng là muốn xuất cung chơi, cho Thịnh Vũ Hành đi theo đã là khó khăn rồi, còn muốn nghe lệnh y? Vậy nàng còn chơi cái gì đây?

“Đây là điều kiện phụ hoàng, không đáp ứng, sẽ không được ra cung.” Thương Hạo đế nhắc nhở ái nữ.

Phượng Phán Nguyệt há mốm, lại nhắm lại, oán hận trừng mắt nhìn vẻ mặt đạm mạc, thờ ơ  của Thịnh Vũ hành. Đều là hắn làm hại!

“Nguyệt Nhi biết rồi, Nguyệt Nhi đáp ứng là được.” Hừ! Đáp ứng trước, đợi sau khi xuất cung, cho dù nàng không nghe, Thịnh Vũ Hành có thể làm gì nàng.

“Thứ ba. . . . . .”

“Hả? Còn nữa?” Nàng sững sờ.

Thương Hạo đế cười cười. “Điều kiện cuối cùng, cũng là điều kiện quan trọng nhất.”

“Phụ hoàng cứ nói.” Phượng Phán Nguyệt bỗng nhiên có dự cảm bất an.

“Ngươi đã mười sáu tuổi rồi, đợi cho một năm này chấm dứt, trở lại hoàng cung, phụ hoàng sẽ chỉ hôn, ngươi không được phản đối.” Thương Hạo Đế vẻ mặt bình tĩnh  nói.

Phượng Phán Nguyệt kinh ngạc nhìn phụ hoàng. Chỉ hôn?

Chẳng biết tại sao, ánh mắt của nàng hướng phía Thịnh Vũ Hành, đúng lúc thấy ánh mắt hắn có vẻ kinh ngạc, giống như cũng bởi vì điều kiện thứ ba của hoàng thượng mà kinh ngạc.

“Nguyệt Nhi yên tâm, phụ hoàng sẽ thay ngươi chọn lựa một phò mã tốt, sẽ không ủy khuất ngươi.” Thương Hạo Đế cười nói, ánh mắt không nhìn hai người.

“Phụ hoàng, Nguyệt Nhi. . . . . .”

“Đây là điều kiện, Nguyệt Nhi không đáp ứng, chuyện xuất cung một năm thôi đi.” Thương Hạo đế thấy nữ nhi yêu quý há mồm, xem biểu tình chỉ biết tính toán phản đối, vì vậy sớm một bước cắt lời của nàng.

Phượng Phán Nguyệt miệng mở rộng, nhìn phụ hoàng, không phát ra được thanh âm nào.

“Ừ? Như thế nào? Phụ hoàng chờ.” Thương Hạo Dế  trìu mến   cười nhìn ái nữ.

Nàng rũ mắt xuống, lại không tự chủ giương mắt nhìn hướng Thịnh Vũ Hành, hắn đang nhìn nàng, không hề chớp mắt, nàng không rõ đáy mắt hắn biểu lộ loại thần sắc gì, có thể không hiểu, trong nội tâm đã cảm thấy có chút chua xót.

Không có cách cứu vãn sao!

Dẫu sao nàng đã mười sáu, nữ nhân hoàng thất, còn chưa tới mười sáu đã kết hôn, nàng so với những người khác được tự do hơn nhiều, phải nên thỏa mãn.

“Nhi thần. . . . . . Tuân chỉ.” Nàng cúi đầu xuống, hốc mắt cảm tháy chua xót, mờ mịt một tầng hơi nước, vừa chực chảy xuống lại bị nàng lau đi, không cho rơi xuống.

“Tốt, vậy những ngày này liền chuẩn bị một chút, chờ hết năm, tháng hai thời tiết bắt đầu ấm dần, lúc đó sẽ xuất cung!” Thương Hạo đế gật gật đầu.

“Dạ, tạ phụ hoàng.” Phượng Phán Nguyệt cúi đầu nói.

“Thịnh khanh.” Thương Hạo đế quay sang Thịnh Vũ Hành. “Ngươi cũng trở về phủ sắp xếp một chút đi, dù sao phải ly khai một năm, trước khi xuất phát, tạm thời cách chức Thái Phó, dọc đường còn phải nhờ Thịnh khanh bố trí sắp đặt nhiều chuyện, một năm này, trẫm đem công chúa giao cho ngươi, đừng làm ái nữ của trẫm chịu ủy khuất.”

“Thần tuân chỉ.”

“Ừ.” Thương Hạo đế gật đầu, trầm ngâm trong chốc lát, đứng lên nói: “Thịnh khanh theo trẫm đến ngự thư phòng.”

Thịnh Vũ Hành sững sờ, nghiêng đầu nhìn Phượng Phán Nguyệt , liền theo hoàng thượng rời đi.

Tiến vào ngự thư phòng, Thương Hạo đế cho người lui xuống hết, trong ngự thư phòng còn lại hai người bọn họ.

Thịnh Vũ Hành cảm thấy hơi lo. không biết hoàng thượng muốn nói chuyện quan trọng gì.
Thương Hạo đế ngồi ở sau ngự án, cầm lấy một bức thư, không có nhìn về phía Thịnh Vũ hành, cũng không phát một câu.

Thịnh Vũ Hành đứng yên, mắt buông xuống.

“Thịnh khanh đang điều tra công chúa của trẫm?” Thật lâu, Thương Hạo Đế đột nhiên mở miệng.

Nghe vậy, hắn lập tức quỳ xuống, hắn biết việc mình điều tra công chúa là không thể gạt được hoàng thượng, lại không nghĩ rằng hoàng thượng nhanh như vậy biết được.

“Thịnh khanh cũng biết điều tra hoàng thất phải bị tội gì?”

“Điều tra hoàng thất, luận tội nên trảm, nặng hơn, liên luỵ tam tộc.” Thịnh Vũ Hành bình tĩnh đáp lại.

Thương Hạo Đế nhìn bộ dáng hắn hờ hững, đáy mắt hiện lên chút khen ngợi.

“Thịnh khanh không có ý định giải thích sao?” Thương Hạo Đế không nhanh không chậm hỏi.

“Thần có tội, không lời nào để nói.”

“Phải không? Không lời nào để nói sao?” Thương Hạo Đế cười nhạt một tiếng. “Vậy nói cho trẫm, vì sao điều tra công chúa? Cũng điều tra được cái gì?”

“Tuân chỉ.” Thịnh Vũ Hành nói có người cố ý dẫn Thẩm Hinh công chúa đến Cúc Chi Phường, sau hắn còn thay công chúa tìm một người.

Thương Hạo Đế nghe vậy, đáy mắt nổi lên một tia sắc lạnh. Dám âm mưu với hoàng thất công chúa như vậy, rốt cuộc là ai lá gan lớn như vậy?

“Thịnh khanh, chuyện công chúa, trẫm toàn quyền giao do ngươi điều tra, kể cả Cúc Chi Phường cùng với lời đồn đãi kia đều cùng điều tra, có vấn đề gì không?” Thương Hạo Đế hỏi.

Thịnh Vũ Hành trầm ngâm trong chốc lát, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn mắt hoàng thượng.

“Hồi hoàng thượng, việc này có thể liên quan đến hậu cung, thần có thể điều tra trong đó không?”

Thương Hạo đế ánh mắt lãnh túc. “Thịnh khanh vì sao cho rằng việc này cùng hậu cung có quan hệ?”

“Công chúa tuy rằng thỉnh thoảng xuất cung, nhưng phần lớn thời gian vẫn là ở thâm cư hậu cung, xuất cung cũng đều giấu diếm thân phận, có thể lời đồn đãi là không chuẩn xác, lại có ít chuyện là tư mật của công chúa, ngoại trừ trong hoàng cung, người bên ngoài, chỉ sợ không ai biết, cho nên thần lo lắng, thỉnh hoàng thượng chỉ rõ, thần có thể điều tra sâu vào đó.”

“Cứ việc điều tra, trẫm trao quyền cho Thịnh khanh, đến khi bắt được tên chủ mưu gây nên mọi chuyện mới thôi!”

“Thần tuân chỉ!”

Hai tháng sau, một nhóm sáu người ra hoàng cung bằng cửa chính.

Phượng Phán Nguyệt một thân nam trang màu xanh da trời, tuy phi thường tuấn mỹ, nhưng thực sự không khó nhận ra đó là một cô gái thanh tao, nhìn kĩ liền biết là vị giả công tử.

Thịnh Vũ Hành vẫn như cũ một thân mặc áo bào trắng, bên trên thêu những đường vân thanh nhã, xen lẫn những đường ven lam nhạt, thoạt nhìn trong trẻo nhưng lạnh lùng tuấn dật.
Mặt khác bốn người, hai nam hai nữ, hai nam nghe nói là cao thủ của đại nội thị vệ, Lý Ứng Thiên cùng Tiêu Hoàng, hai nàng là Ánh Hà cùng Ánh Bình.

Ra cửa cung, đã nhìn thấy một cỗ xe ngựa mộc mạc đang ở bên ngoài, bên trong xe rộng rãi thoải mái, bên cạnh còn chuẩn bị tót ba con tuấn mã, do vài tên nội thị dắt, Lý An Thuận đang đứng một bên chờ.

“Nô tài khấu kiến công chúa, công chúa kim an.” Nội thị quỳ xuống.

“Tất cả đứng lên đi!” Phượng Phán Nguyệt nói.

“Tạ công chúa.” Vài tên nội thị đứng dậy.

“Công chúa, đây là hoàng thượng vì công chúa và ba vị đại nhân chuẩn bị tuấn mã cùng xe ngựa, nô tài ở chỗ này chờ lâu rồi.” Lý An Thuận cười cúi người tiến lên một bước.

“Làm phiền Lý công công rồi, thỉnh cầu thay mặt Thấm Hinh đa tạ phụ hoàng.” Phượng Phán Nguyệt nói.

“Nô tài tuân mệnh.” Lý An Thuận cúi đầu lĩnh mệnh.

Đợi Thịnh Vũ Hành, Lý Ứng Thiên, Tiêu Hoàng đều từng người dắt ngựa đi, Lý An Thuận dẫn nội thị cung kính khom người cáo lui, hồi cung phục mệnh đi.

“Ta không thể cũng cưỡi kỵ mã sao?” Phượng Phán Nguyệt nhíu mày.

“Công chúa tự mình cưỡi?” Thịnh Vũ Hành hỏi lại.

Nàng bĩu bĩu môi, trừng mắt liếc hắn một cái, không nói gì, mình quả thật không có sở trường cưỡi ngựa.

“Trên đường đi đành để các ngươi ủy khuất cùng ta ở trong xe ngựa.” Phượng Phán Nguyệt nhìn Ánh Hà cùng Ánh Bình nói, biết rõ các nàng là cũng không cưỡi ngựa .

“Thưa công chúa, tụi nô tỳ không có ủy khuất, cỡi ngựa thì mệt mỏi, cũng có thể là điều mới lạ thú vị, nhưng cả ngày chỉ ngồi, đứng cũng đứng không vững, ngồi cũng ngồi không xong, tụi nô tỳ đây là được hưởng phúc khí của công chúa, nên mới không phải chịu khổ.” Ánh Hà cười híp mắt nói.

“Là miệng ngươi nói đấy.” Phượng Phán Nguyệt cười, tầm mắt rơi vào phương xa không trung.

Một năm tự do a. . . . . .

Thịnh Vũ Hành nhìn về phía nàng, thấy nàng ngửa đầu nhìn phương xa, biểu lộ có chút phức tạp, không biết nàng suy nghĩ cái gì.

“Công chúa, lên xe ngựa đi! Nên lên đường.” Hắn mở miệng.

Phượng Phán Nguyệt chớp mắt mấy cái, dường như lúc này mới phục hồi tinh thần lại.

Nàng gật gật đầu, thu hồi tầm mắt xa xăm, nhưng không có nhìn hắn, chỉ là nhìn con đường lớn thẳng tắp trước mặt, lát sau mới cùng Ánh Hà cùng Ánh Bình lên xe ngựa.

Lý Ứng Thiên cùng Tiêu Hoàng phụ trách thay phiên lái xe ngựa, ngựa của bọn hắn buộc ở bên cạnh xe ngựa cùng đồ dự bị, đợi Phượng Phán Nguyệt lên xe, lập tức, Thịnh Vũ Hành cũng mới xoay mình lên ngựa, cưỡi bên trái xe  phối hợp với tốc độ của xe tiến lên.

“Công chúa đến lúc muốn đi nơi nào, nói thần biết trước, thần sẽ sắp xếp.” Tới gần cửa sổ xe, Thịnh Vũ Hành nói.

Cửa sổ che mành bị xốc lên, Phượng Phán Nguyệt ngoài người ra cửa sổ, nhìn thấy ngay một nam tử tuấn dật cao ngất.

“Thịnh Thái Phó, chúng ta cùng nói chuyện, một năm tới này, danh xưng công chúa này không được nói ra ngoài miệng, các ngươi đều trực tiếp gọi tên của ta đi!” Nàng đề nghị.

“Thần không dám.” Thịnh Vũ Hành từ chối nhã nhặn, vẫn duy trì thân phận trên dưới, hắn ít nhất còn có thể mượn cớ này nhắc nhở chính mình không được quá khoảng cách, cũng không được suy nghĩ quá phận của mình, nhớ kĩ một năm sau, hoàng thượng sẽ thay nàng chỉ hôn .
Những ngày này, hắn đều tận lực điều tra chuyện lời đồn, điều tra càng sâu, lại càng hiểu rõ nàng hơn.

Hắn biết rõ nàng quật cường, trước mặt địch nhân, càng khổ, nàng cười càng rực rỡ, nàng làm mình đắc chí, dùng cái này tức chết địch nhân.

Hắn còn biết nàng cô đơn, trong hoàng cung, ngoại trừ hoàng thượng cùng vài người đáng tín nhiệm, các nô tài bên ngoài, không ai đối với nàng là thật tâm, chuyện lời đồn kia điều tra tính đến hiện tại mới chỉ có thể xác định là những phi tần, hoàng tử hay công chúa kia, cơ hồ tất cả đều có liên quan, chẳng qua là ít hay nhiều mà thôi, nếu liên quan đến người ngoài hoàng cung. . . . . .  kia nước sâu đủ để ngập đầu, mà nàng hiện tại có chống được?.

Hoàng thượng muốn tìm “đầu sỏ gây nên”, hắn chưa điều tra rõ ràng những người này, nhưng hắn tin tưởng sớm muộn cũng điều tra ra, chỉ cần hoàng thượng không bất ngờ kêu ngừng lại.
Hắn yêu thương nàng, đến khi phát hiện cho dù những lời đồn đãi kia đều là thật sự thì hắn cũng hiểu được càng không quan tâm thì hắn càng hiểu được chính mình lại thích nàng!
Hắn rất sợ, rất kinh ngạc, nhưng mà tất cả tâm tình chưa kịp chình đốn lại, hoàng thượng triệu hắn yết kiến, cho hắn một bản danh sách.

Đó là hoàng thượng vì Thấm Hinh công chúa chọn lựa danh sách vài vị phò mã tốt, thượng cấp nhân tuyển, người người gia thế hoàn cảnh, tài mạo, học thức, nhân phẩm, đều là tuyển chọn tốt nhất, thậm chí còn có thái tử Bắc quốc xa xôi, mặc kệ gả cho người nào, tương lai nàng có thể trở thành hoàng hậu một nước.

Hắn suy đoán hoàng thượng cho hắn xem danh sách là ý gì, sau đó hiểu ra, hoàng thượng là cảnh cáo hắn, thân phận của hắn là không xứng với công chúa .

Cũng tốt! Trong khoảng thời gian này, hắn sẽ nắm chắc thời gian ở bên nàng, thay nàng bỏ hết mọi chông gai phía trước, cho nàng một tương lai suôn sẻ!

“Ra ngoài, hành sự phải thuận tiện, ta không muốn tiết lộ thân phận, Thịnh Thái Phó làm gì phải câu nệ như thế.” Phượng Phán Nguyệt nhíu mày.

“Công chúa nói rất có lý, nhưng lễ nghĩa không thể bỏ, khuê danh nữ tử sao có thể tùy ý hô, thực tế ngài là công chúa, càng nên chú ý, việc này quả thực không nên, nếu công chúa không nghĩ tiết lộ thân phận, như vậy thần liền xưng công chúa là “Thiếu gia”, công chúa đổi về nữ trang thì xưng “Tiểu thư”, công chúa vẫn là chủ, thần là bầy tôi, không thể làm trái lễ nghi.” Thịnh Vũ Hành phân tích.

“Ngươi. . . . . . Đầu đá tảng!” Phượng Phán Nguyệt mắng một tiếng, tức giận đến quăng màn xe, hắn cố chấp như thế muốn thay đổi là vô lực. Không thèm để ý tới hắn, hắn thích gọi sao thì gọi như vậy.

Thịnh Vũ Hành nhìn cửa sổ xe, mỉm cười, nụ cười lại mang theo một tia chua xót. Nguyệt Nhi! Nguyệt Nhi! Nguyệt Nhi! Kỳ thật lòng hắn đã kêu gọi tên nàng đến ngàn lần .

“Thiếu gia muốn đi nơi nào?” Hắn hỏi lại.

Một hồi lâu, mới nghe thấy người trong xe ngựa đáp lại.

“Trước tiên dừng ở kinh thành vài ngày, ta còn có một số việc muốn làm, sau đó. . . . . . Đến Hàng Châu đi! Có câu “trên có Thiên đường, dưới có Tô Hàng, trước hết đến Hàng Châu đi!” Nàng nói.

Thịnh Vũ Hành đáy mắt hiện lên một tia đau lòng, trầm ngâm trong chốc lát, liền gật gật đầu

“Được.” Hắn xoay người hô một tiếng  “Xuất phát.”

Ra lệnh một tiếng, đoàn người hướng phía trước chạy tới, không bao lâu, bọn họ đến Tụ Hiền Lâu, nơi Thịnh Vũ Hành sắp xếp, muốn một gian phòng tầng trên tốt nhất cùng ba gian trung bình ở liền nhau, sau khi mọi người ổn định, ghé vào lầu hai dùng cơm trưa.

“Đúng rồi, nhờ ngươi tìm Liêu đại thúc, có tin tức chưa?” Phượng Phán Nguyệt hỏi.

“Chỉ tra được có một người tướng mạo tương tự, nhưng năm trước đã đi khỏi kinh thành, hướng phía bắc đi, ta phái người dọc theo đường điều tra, trước mắt chưa có tin tức truyền lại.” Thịnh Vũ Hành nói.

“Vậy à. . . . . .” Nàng có chút ảo não, bất quá cũng không còn ý định gì.

“Thiếu gia tìm kiếm vị Liêu đại thúc kia, rốt cuộc là vì cái gì?” Căn cứ điều tra, rõ ràng là không liên quan đến người này! Điều này làm cho hắn trầm tư khó hiểu.

“Một ít việc nhỏ mà thôi.” Phượng Phán Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, lờ đi nói. Tuy nói  Liêu đại thúc giúp nàng, nàng là muốn hồi đáp hắn, nhưng tình huống thật sự có chút ít khó khăn, nàng căn bản không muốn cho Thịnh Vũ hành biết rõ.

Thịnh Vũ Hành mím môi, đáy mắt xuất hiện thần sắc bi thương, ngay lập tức bị hắn bị đè nén xuống.

Quên đi, nàng không nghĩ nói cho hắn biết, không tín nhiệm hắn cũng không sao cả, hắn chỉ cần làm tốt chuyện của mình.

“Đúng rồi, thiếu gia muốn dừng lại kinh thành, là có chuyện gì muốn làm sao?” Hắn nói sang chuyện khác.

“Ta muốn tìm hai người.” Phượng Phán Nguyệt nói, hai người kia cũng là trước kia đã giúp người của nàng, trước khi rời đi nàng tính trả ân tình, bằng không chờ một năm sau nàng trở lại kinh, phụ hoàng lại tuyển chọn phò mã, mà người được chọn lại không có cự hôn…, nàng phải chuẩn bị xuất giá rồi, sợ là sẽ không có cơ hội tìm ân nhân .

“Họ gì danh gì, nhà ở phương nào?”

“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm cái gì?” Nàng nhíu mày.

“Thiếu gia thiên kim ngọc thể, có việc là nô tài phải làm đến nơi đến chốn.” Hắn nói lý do.
Phượng Phán Nguyệt bĩu môi, suy nghĩ một chút, gật gật đầu.

“Được rồi! Ngươi trước tiên giúp ta tìm người kia.” Nàng từ trong bao quần áo lấy ra một quyển tập, dự định đem chuyện hai người kia nói cho Thịnh Vũ Hành.

Thịnh Vũ Hành chau mày, nhìn tập sách trên tay nàng, đây không phải là thứ trong lời đồn đãi. . . . . . Danh sách?

Chưa kịp thấy rõ nội dung bên trong, tập cũng đã bị nàng dấu ở trước ngực, giương mắt nhìn nàng, thấy nàng liếc nhìn hắn.

“Nhìn cái gì?” Phượng Phán Nguyệt cảnh cáo hỏi.

Bản tập này ghi chép nhiều người, đều là bí mật, trước kia nhìn nàng đau khổ mà xem đó là niềm vui cuộc đời, dùng phương thức thương tổn của bọn hắn làm cho nàng thống khổ, chuyện này nàng đã trải qua một lần rồi, từ nay về sau, ngoại trừ nàng ra, không ai có thể nhìn nội dung bên trong.

Nàng vì không có nhiều thời gian, cũng là bởi vì tín nhiệm hắn, cho nên mới nhờ hắn giúp nàng tìm người, nhưng có nên cho hắn xem nội dung? Hay là thôi đi.

“Không có gì.” Thịnh Vũ Hành rũ mắt xuống, lần nữa che giấu cảm xúc đáy mắt. “Sau khi tìm được thì làm gì ?”

“Ừ, sau khi tìm được dẫn ta đi gặp bọn họ.”

Thịnh Vũ Hành lại nhíu mày, không phải dẫn bọn hắn tới gặp nàng, mà là mang nàng đi gặp bọn họ? Hai người kia là thân phận gì, có thể làm cho đường đường là Thấm Hinh công chúa coi trọng như vậy?

“Ta biết rồi, nói đi!” Thịnh Vũ Hành nén xuống suy nghĩ trong đầu do dự.

Phượng Phán Nguyệt nghi hoặc liếc hắn, như thế nào cảm giác quanh thân hắn tản ra một cổ khí tức lạnh lẽo? Trên mặt hắn tuy là vẻ lãnh đạm thường ngày, nhưng nàng tựa hồ cảm giác được trong lòng của hắn có sóng ngầm mãnh liệt.

Chống lại ánh mắt của hắn, nhìn hắn nhíu mày, biểu tình “có vấn đề ” , nàng lắc đầu, quên đi, có lẽ là ảo giác! Bây giờ tìm người quan trọng hơn.

“Một người họ Ngô, gọi Ngô Hàn, chừng mười bốn hoặc mười lăm tuổi! Có một muội muội, bọn họ không có chỗ ở cố định, ta lần trước là ở ngoại ô thành Đông đang lúc ngất trên đất gặp họ cứu giúp, sau này ta tìm đều không thấy.” Phượng Phán Nguyệt lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn mà ảm đạm, nghĩ đến Nguyên tiêu năm trước nàng chuồn ra cung xem hoa đăng, kết quả bị đánh bất tỉnh vứt bỏ tại ngôi miếu đổ nát tại thành Đông, nếu không hai huynh muội bọn họ cứu nàng, nàng chắc đã chết cóng rồi!

Thịnh Vũ Hành ghi nhớ, trong nội tâm có chút nghi hoặc, mới mười bốn, mười lăm tuổi?

“Một người khác họ Lâm, gọi Lâm Tử An, năm nay chắc hai mươi ba tuổi. . . . . .” Phượng Phán Nguyệt nghiêng đầu nghĩ lại, vừa nói, không có chú ý tới Thịnh Vũ Hành thần sắc đại biến.

Tử An? Nàng tìm Tử An làm cái gì? Nàng cùng Tử An là quan hệ như thế nào? Tại sao biết ?

Liên tiếp các vấn đề làm đầu hắn một mảng hỗn loạn.

Nếu như là Tử An. . . . . . Nếu như là tử An. . . . . .

Không được! Tử An đã có người trong lòng chỉ là chưa xuất giá, năm nay liền chuẩn bị thành thân rồi!

Thấy hắn thật lâu không nói lời nào, nàng mới chú ý tới sắc mặt của hắn không bình thường, nàng không khỏi lo lắng hỏi: “Thịnh Vũ Hành, ngươi làm sao vậy?”

Hắn phục hồi tinh thần lại, thấy ánh mắt lo lắng của nàng. Nàng đang lo lắng hắn? Vì cái gì?
“Không có việc gì.” Hắn đè nén tiếng nói mang theo một tia lãnh ý.

“Làm sao có thể không có việc gì? Sắc mặt của ngươi rất giống quỷ nha!” Nàng nhíu mày. 

“Tiêu Hoàng hoặc Lý Ứng Thiên, các ngươi đi tìm đại phu. . . . . .”

“Không cần, ta không sao.” Thịnh Vũ Hành cắt đứt nàng. “Thiếu gia muốn tìm Lâm Tử An, ta biết rõ, nhưng hiện giờ hắn không có ở kinh thành.”

“Hả? Ngươi biết sao? Vậy hắn bây giờ đang ở đâu?” Nàng lập tức hỏi.

“Lâm công tử chính là chủ nhân của Tụ Hiền Lâu này, hắn hàng năm ước chừng tháng chín hoặc thàng mười sẽ tới kinh thành, nghỉ ngơi chừng hai tháng, cho nên thiếu gia muốn tìm hắn, phải chờ tới tháng mười.” Bọn họ là hướng Giang Nam đi, hắn có thể mang nàng trực

tiếp đi đến nhà Tử An ở Giang Nam, nhưng là.. . . . . Hắn không muốn!

“A. . . . . . Như vậy sao!” Phượng Phán Nguyệt thở dài, một tay chống cằm lẩm bẩm: “Thật vất vả mới tìm được tin tức từ bức họa kia, rút cuộc còn phải đợi đến tháng mười a!”

Bức họa? Thịnh Vũ Hành nghi ngờ nhíu mày.

Có thể làm cho hắn đem “Bức họa” cùng “Lâm Tử An” liên tưởng cùng một chỗ, cũng chỉ có
Bình An những năm gần đây một mực dò xét một bộ tranh sơn thủy tên là “Hoài viên thu mộng”, Tử An đối bức họa kia có rất cố chấp.

“Thiếu gia biết rõ “Hoài viên thu mộng” trong tay ai?” Hắn thử hỏi.

Trông thấy nàng kinh ngạc nhìn về phía hắn, hắn biết rõ hắn đã đoán đúng.

Nghe nói công chúa ghi chép danh sách những khoản nợ phong lưu, lại ghi chép một nam hài mười bốn, mười lăm tuổi cộng thêm một muội muội, sau đó là Tử An cùng bức tranh. . . . . .

Trong lòng đau đớn biến mất hơn phân nửa, xem ra sự tình tựa hồ cùng điều hắn nghĩ ngợi có vẻ rất không khớp.

3 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 14:06:13

    Thanks ss

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 14:05:42

    Ta lấy tem a.

    Trả lời

  3. thoxitin
    Mar 12, 2012 @ 09:13:39

    Thanks nàng

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: