[NPLCCC] Chương 5.2

A! Đi đâu ? Đến khách điếm khác rồi lại dẫn Trần tam gia đến?

Vừa rồi không nên khinh địch bỏ qua cho hắn như vậy, hẳn là phải đem hắn giải quyết đi mới đúng.

Hai khắc sau, xe ngựa hướng phía ngoại ô kinh thành chạy đi.

Phượng Phán Nguyệt ngồi sau xe ngựa, hai chân lung lay, nhìn trời chiều lập lòe mà nhuộm thành một mảnh màu son, bọn họ đứng ở phiến rừng này đã nhiều canh giờ, cũng không thấy Tiêu Hoàng dẫn Thịnh Vũ Hành đến.

“Vì sao lâu như vậy không đuổi kịp? Trời sắp tối rồi!” Nhìn phía rừng cây, nàng nhịn không được nói thầm, không yên tâm phân phó Lý Ứng Thiên. “Lý Ứng Thiên, ngươi quay lại thành xem chuyện gì xảy ra.”

“Thỉnh thiếu gia thứ tội, nô tài không thể rời đi.” Lý Ứng Thiên quì xuống.

“Đứng lên đi! Là ta suy nghĩ không chu đáo.” Phượng Phán Nguyệt lúc này cũng mới nghĩ đến, hiện nay bên người cũng chỉ có Lý Ứng Thiên là hộ vệ duy nhất, hắn không có khả năng rời đi .

“Chủ tử đừng lo lắng, Thịnh đại nhân là võ Trạng nguyên, Tiêu hộ vệ công phu cũng khá, bọn họ không có việc gì.” Ánh Hà trong xe ngựa sửa sang nệm buổi tồi cho chủ tử nằm, nhẹ giọng an ủi.

“Đúng đúng, nô tỳ đoán! Thịnh đại nhân nhất định không tìm được người, cho nên căn bản không có trở lại Tụ Hiền lâu!” Ánh Bình ngồi chồm hổm trên mặt đất bên cạnh đống lửa, vừa nướng gà, vừa nói.

“Nhưng ta nhớ là không có hạ lệnh không tìm được người sẽ không cho phép trở về, cũng không có bắt hắn phải ngày đêm đều đi tìm như vậy, lần này đi tận hai ngày không thấy bóng dáng.” Phượng Phán Nguyệt không khỏi phàn nàn.

“Chủ tử nhớ Thịnh đại nhân rồi?” Ánh Bình hì hì cười, nói đùa.

Phượng Phán Nguyệt sững sờ. Nàng. . . . . . Nhớ hắn? Bỗng dưng trên mặt nóng lên, có chút xấu hổ trừng Ánh Bình trách mắng: “Ngươi lại nói bậy, cẩn thận ta may lại!”

Ánh hà thấy rõ, mặt chủ tử ửng hồng, chắc chắn đây không phải là bởi vì trời chiều chiếu vào, có chút lo lắng, chủ tử  sẽ không phải.. . . . .

“Thiếu gia, có tiếng vó ngựa, là hai, hẳn là Thịnh đại nhân cùng Tiêu Hoàng bọn họ.” Lý Ứng Thiên đột nhiên nói.

“Thật sự?” Phượng Phán Nguyệt cẩn thận nghe, qua một hồi lâu, mới rốt cục nghe được tiếng vó ngựa. “Thật sự!”

Nàng nhảy xuống xe ngựa, chạy lên trước vài bước, sau đó liền trông thấy người cưỡi kị mã sau lưng còn có mặt trời đỏ rực, một thân áo bào trắng bay lên nhẹ nhàng , Thịnh Vũ Hành.
Buồn bực trong lòng nháy mắt biến mất, nàng không tự chủ được cười xinh đẹp, đưa tay hướng phía bọn họ vẫy.

Tuấn mã chạy trước, Thịnh Vũ Hành thẳng người, trông thấy phía trước có người vẫy tay, trong mắt nổi lên một tia ôn nhu.

“Tiêu Hoàng, chuyện vừa rồi không được để cho công chúa biết, hiểu chưa?” Thịnh Vũ Hành tốc độ chậm dần, để Tiêu Hoàng theo kịp thấp giọng phân phó.

“Nhưng là. . . . . .”

“Thịnh mỗ cũng không phải là yêu cầu ngươi.” Thịnh Vũ Hành lạnh lùng nói.

Tiêu Hoàng rùng mình, “Dạ, nhưng đại nhân bị thương. . . . . .”

“Không có gì đáng ngại.” Thịnh Vũ Hành đạm mạc nói, cách Phượng Phán Nguyệt năm, sáu bước liền dừng lại, xoay người nhảy xuống lưng ngựa, trên mặt trắng nhợt, âm thầm hít vào một hơi sâu, ngồi thẳng lên.

“Ngươi rốt cuộc đi nơi nào? Vì cái gì hai ngày cũng không trông thấy bóng dáng?” Phượng Phán Nguyệt chạy đến trước mặt hắn, trông thấy hắn, tâm tình hai ngày căng thẳng được thả lỏng, trong lòng trống trơn, cảm giác vừa nãy cũng biến mất.

“Bẩm công chúa, thần đã tìm được đôi huynh muội ngài muốn tìm.” Thịnh Vũ Hành đạm mạc cung kính nói, lấy việc vỗ về ngựa vòng sang bên kia, tầm mắt đều tránh đi nàng.

“Thật sự? Bọn họ ở nơi nào?” Nàng mừng rỡ hỏi.

“Bọn họ được một đôi vợ chồng thu dưỡng, cuộc sống tuy nghèo khó, nhưng cha mẹ nuôi đối với bọn họ cũng không tệ lắm.”

“Mau dẫn ta đi.”

“Bọn họ ở ngoài thành phía Tây, cho dù bây giờ lập tức xuất phát, đến lúc đến được cửa thành phía Tây, cửa thành sớm đã đóng cửa.”

“Chủ tử, Thịnh đại nhân nói rất đúng, ngày mai đi!” Ánh Hà nhẹ giọng nói.

“Được rồi!” Nàng gật đầu, có chút hoài nghi nhìn con ngựa hắn cưỡi, cảm giác, cảm thấy giống như có chỗ nào không giống với. . . . .

“Công chúa, thần cáo lui.” Thịnh Vũ Hành khẽ khom người, dắt ngựa đi đến bờ sông.

Phượng Phán Nguyệt nhíu mày đưa mắt nhìn bóng lưng của hắn, một hồi lâu, chạy đi.

“Ứng Thiên.” Tiêu Hoàng đi đến bên cạnh Lý Ứng Thiên, thấp giọng nói: “Những ngày tới phải cảnh giác một chút.”

Lý Ứng Thiên nhãn thần lóe lên “Có chuyện sao?”

“Ừ.” Hắn gật đầu, liếc qua Ánh Hà cùng Ánh Bình, tới gần Lý Ứng Thiên bên tai nói nhỏ
“Thịnh đại nhân bị người đả thương, ta không rõ lai lịch đối phương, nhưng mục đích rất rõ ràng là hướng về công chúa, võ công cũng không kém.”

“Hai người trở về chậm như vậy, cũng là bởi vì chuyện này?”
“Thịnh đại nhân, người đã ngăn cản bọn họ một ngày một đêm.”

3 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 14:22:49

    Thanks ss

    Trả lời

  2. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 14:22:17

    Ta lấy tem. Hắc hắc

    Trả lời

  3. thoxitin
    Mar 12, 2012 @ 10:17:54

    Thanks nàng

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: