[ĐBG] Chương 2.2

Trong cung điện lộng lẫy, một nam tử trung niên người mặc hoàng bào ngồi trên cao, con ngươi đen thâm thúy lộ ra nhiều điểm tinh quang, phong thái phi phàm, hắn là người khởi đầu cho thời hưng thịnh của Thanh triều, Thánh Tổ hoàng đế Khang Hi.

Khang Hi từ ái nhìn nam tử ngồi bên cạnh hắn, trong mắt có một chút không muốn “Những năm này, ở bên ngoài sống tốt không?” Sự áy náy nhàn nhạt lan tràn khắp ngực hắn.

Kỳ Cách mím môi cười nhạt “Hồi hoàng thượng, Kỳ Cách ba lần đi Ngũ Nhạc, cũng từng trở lại quan ngoại quê quán, mỗi một chỗ đều làm Kỳ Cách xúc động, trông thấy tứ hải thái bình, Kỳ Cách càng vì hoàng thượng cùng dân chúng cảm thấy cao hứng.”

Khang Hi cười gật đầu “Như thế cũng tốt, những năm này đi du ngoạn, ngươi cũng đã có chút tuổi tác, trẫm mong rằng có thể được chứng kiến hài nhi của ngươi ra đời.”

Ý tứ trong lời nói, Kỳ Cách cũng không phải nghe không hiểu, hoàng thượng là đang nói cho hắn biết, muốn hắn trở lại trong hoàng thành, lấy một phúc tấn, cũng vì hoàng triều cống hiến.

“Hoàng thượng, Kỳ Cách không dám nhận, việc thành thân. . . . . .” Đưa tay mơn trớn vết sẹo dữ tợn bên cổ, vô thức nhưng ý  lại rõ ràng.

Khang Hi ánh mắt buồn bã “Hài tử, ngươi đây là đang trách tội trẫm sao?” Nếu không bởi vì hắn, đứa nhỏ này mệnh cũng không cần khổ như vậy, cô độc ở ngoài phiêu bạt nhiều năm.

Nhìn hắn, Khang Hi không khỏi nhớ tới tứ đệ mất sớm.

Tám năm trước, hắn ngự giá thân chinh đánh Cát Nhĩ Đan, cùng đi xuất chiến, ngoài Cung Thân Vương Thường Trữ, còn có Huân Thân Vương Ngô Đức, cũng là a ma Kỳ Cách.

Trận chiến này tuy là đại thắng, nhưng làm cho hắn tổn thất một vị bào đệ.  Ngày đánh thắng Cát Nhĩ Đan đó, hắn không để ý chúng thần phản đối, muốn tỏ ra khí thế to lớn của đại quốc, triệu kiến vương Cát Nhĩ Đan chiêu hàng, ai ngờ, một mũi tên từ đám quân bại trận bay ra, bắn thẳng về phía hắn, tứ đệ đứng ở bên cạnh hắn lấy thân ngăn đỡ mũi tên, tên xuyên vào tim, bị thương nặng phải bỏ mạng.

Đau buồn không thôi, không nghĩ tới mình suy tính sai lại hại chết tứ đệ, không nghĩ tới Cát Nhĩ Đan thua trận đem tất cả sai lầm do hắn đẩy hết lên người tứ đệ, nếu không có hắn, vị hoàng đế Đại Thanh này đã sớm chết đi, bọn họ cũng không cần phải làm dân mất nước, cho nên bọn họ vẫn luôn ẩn trong kinh thành, chờ ngày báo thù.

Năm sau đó, Kỳ Cách lúc ấy mới mười bảy tuổi cùng theo ngạch nương lên núi lễ Phật, dẫn rất nhiều gia quyến cùng xuất phát, trên đường đi, lại bị bọn bại quân kia đuổi giết, vô cùng nghiêm trọng, phúc tấn của Huân Thân Vương bị sát hại, duy nhất còn sống sót, chính là Kỳ Cách nhưng bản thân bị trọng thương, còn rớt xuống khe suối tránh được một kiếp hai mạng.

Kỳ Cách người bị nhiều vết đao, mạng chỉ một sớm một chiều, tất cả thái y chẳng phân biệt ngày đêm cứu chữa, mê man hơn mười ngày hắn cuối cùng từ trước Quỷ Môn Quan bị kéo trở về. Chỉ là khi hắn vào triều lần đầu tiên sau khi bình phục, vết sẹo trên mặt dọa rất nhiều người, từ đó, Kỳ Cách liền mượn cớ rời kinh, như mây bay du tử, thật lâu rồi chưa từng trở lại kinh thành.

Kỳ Cách nâng mắt “Vi thần không ý đó.” Không phải không hiểu khúc mắc trong lòng hoàng thượng, chỉ là hắn không nghĩ trở lại lồng giam này, A ma hi sinh tánh mạng cứu giá, hắn cũng cùng có vinh yên, chỉ là việc cưới vợ mang đến thương tổn quá lớn, kinh thành này với hắn mà nói, chẳng qua là quá thương tâm .

Không phải Kỳ Cách, là vi thần phải không? “Không được, ngươi không muốn nhậm chức, trẫm tuyệt không miễn cưỡng ngươi, chỉ là ngươi nên lấy vợ, Huân Thân Vương phủ cũng đã vắng vẻ quá lâu.” Hắn đủ hiểu hắn rất đau khổ, nhưng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn huyết mạch tứ đệ cứ như vậy bị chặt đứt.

“Hoàng. . . . . .” Kỳ Cách còn muốn nói nữa, nhưng thấy hoàng thượng đã giơ tay lên ý bảo hắn không cần nói nữa, đành phải than thở, đem lời nói nuốt trở lại trong bụng.

“Hôm qua ở yến tiệc, ngươi có nhìn được cách cách thiên kim nhà ai không?” Lựa mi, thái giám bên cạnh Khang Hi lập tức cầm giấy bút tiến lên một bước.

“. . . . . .” Trầm mặc nửa ngày, Kỳ Cách mới có chút mở miệng “Hồi hoàng thượng, vi thần đêm qua tuy có đến bữa tiệc, nhưng không nhìn các cách cách kĩ lưỡng.” Cùng lúc nói lời này, trong đầu hắn không khỏi hiện ra khuôn mặt trẻ tuổi xinh đẹp, bộ dáng khả ái từ cái nhíu mày chớp mắt, phảng phất đang ở trước mắt.

Khang Hi tựa hồ sớm đoán được hắn sẽ nói như vậy “Bữa tiệc đêm qua, trẫm cảm thấy có vài vị cách cách cũng không tệ, cho người vẽ tranh, ngươi nhìn xem có hài lòng hay không?” Giơ tay lên, sau lưng toàn bộ bảy, tám thái giám đi lên trước, trong tay đều cầm bức hoạ cuộn tròn, mở ra, các loại mỹ nhân đồng lọat hiện trên giấy.

Trong lòng âm thầm thở dài, ánh mắt Kỳ Cách đảo qua vài mỹ nhân đồ, trong chốc lát mới hướng tới ánh mắt chờ mong của Khang Hi nói “Hoàng thượng, vi thần. . . . . .” Lại một lần nữa muốn mở miệng từ chối.

“Cái này! Nàng là con gái Định Bắc tướng quân, trên yến hội nhìn nàng thập phần hoạt bát động lòng người, diện mạo cũng rất tú lệ.” Khang Hi cắt đứt lời của hắn, đứng dậy đi đến bên cạnh bức đồ thứ ba nói.

Không để cho hắn có cơ hội nói, tiếp tục đi về hướng bức đồ thứ năm. “Nếu không thì người này cũng không tồi, bộ dáng thanh bạch, tiểu nữ nhi của Điện Các Đại học sĩ, biết thư đạt lễ, khí chất ôn nhuận, là một tiểu nha đầu.” Mắt có chút nhìn, Kỳ Cách vẫn là một bộ dáng thờ ơ.

“Hoàng thượng, vi thần thật sự không có ý nguyện này.” Mắt thấy hoàng thượng còn muốn nói tiếp, Kỳ Cách bất đắc dĩ nói rõ.

Khang Hi mím môi, vung tay lên, thái giám sau lưng đem bức hoạ toàn bộ thu vào, lui sang một góc.

“Hài tử, trẫm không thể để ngươi như thế. Nếu người vừa ý bất kì cách cách, thiên kim nào, trẫm liền chỉ hôn cho ngươi. Ngay Vinh Kỳ bối lặc đã mười ba cách cách, là ngươi cậu của nữ nhi hắn, các ngươi cũng là bà con, Linh Nhi từ nhỏ cũng thích ngươi, trẫm liền tứ hôn.” Lời nói đến đây, tựa hồ đã định rồi.

Khang Hi nghĩ thầm, đứa nhỏ này tìm không thấy người trong lòng, vậy thì chỉ một nha đầu thích hắn đi, sẽ không có người có thể ngăn trở hắn, không cho hắn lại có cơ hội phiêu bạt thiên nhai.

Kỳ Cách rủ xuống, hai bên chân tay nắm chặt lại “Hoàng thượng.” Thanh âm không lưu loát, gương mặt tuấn nhã trước mặt hiện lên một chút cười khổ. Trong trí nhớ, vị biểu muội kia có chút ngang ngược kiêu ngạo, muốn hắn lấy nàng làm phúc tấn? Hắn. . . . . . Tình Dương má lúm đồng tiền rực rỡ lại lần nữa hiển hiện trong đầu, môi mỏng rung động, vẫn là không đem tên của nàng nói ra.

Khang Hi trầm ngâm, quyết định lùi một bước, mở miệng nói: “Trẫm cho ngươi thời gian nửa năm, nửa năm sau, ngươi phải chọn cho trẫm một người. Nếu không, trẫm liền trực tiếp lấy người được chọn này làm phúc tấn của ngươi.”

Kỳ Cách không tiếng động  thở dài. Hôn phối của đệ tử hoàng tộc vốn là quyền của hoàng đế, hôm nay hoàng thượng đã vì hắn phá lệ, hắn còn có thể làm sao?

“Vi thần. . . . . . Tuân chỉ.”

* * *

Hậu quả việc ngắm hoa hôm yến hội đã xảy ra, nhất thời, khắp nơi đều là xuân ý, trong hoàng thành ái tình tràn ngập, chỉ là có người đắc ý, người sầu.

“Ai. . . . . .”

Trong gương đồng vàng óng, chiếu rọi ra khuôn mặt thanh tú non nớt, lông mày cong cong, cái mũi xinh xắn, hé ra cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi, như thế nào ở trên đường mười cô nương thì có đến tám cô bộ dáng thanh tú, khiến người chăm chú nhìn, nhìn cặp mắt của nàng đi, chói lọi sáng hữu thần, nhưng. . . . . . Vẫn là bình thường! Từng tiếng thở dài vang lên, Tình Dương nhịn không được nhăn mày.

Tiếng thở dài không ngừng, nhưng người trong gương đồng chưa mở miệng, tiếng thở dài từ đâu tới?

“Ngươi lại thở dài, ta liền hạ độc câm ngươi.” Tình Dương không kiên nhẫn trừng mắt trong gương với khuôn mặt khác.

Đứng ở sau lưng nàng, là nha hoàn thiếp thân của nàng, Thủy Nhi, so với chủ tử còn kiều mị hơn, trên mặt giờ phút này đỏ vành mắt, cái miệng nhỏ nhắn nói: “Cách cách, người ta…người ta cũng là vì ngài bất bình thôi.” Thanh âm tức giận lại nhu mì kia làm cho người ta nghe xong xương cốt đều mềm ra.

Tình Dương thở dài, âm thầm khẩn cầu lão Thiên cho nàng một chút tính nhẫn nại. “Bất bình cái gì?” Trời ạ, vừa nghe đến thanh âm khủng khiếp như oa nhi của Thủy Nhi, nàng thật là toàn thân nổi da gà.

Thủy Nhi cắn cắn môi “Đương nhiên là không có ánh mắt nào của các vương công quý tộc! Nói thật, nhị cách cách ngài mặc dù không có mỹ mạo như hoa giống đại cách cách, nhưng là tài nghệ cũng không thua đại cách cách, như thế nào những người này đều chỉ xem mặt?” Nàng là vì việc chủ tử bị bất công thôi!

Tình Dương liếc nàng. Nếu nàng không xác định nha đầu kia là thật vì nàng bênh vực kẻ yếu, nàng liền cho rằng nàng là nhân cơ hội nói bộ dạng nàng xấu xí.

“Ngươi có thể mặc kệ những chuyện này, ta cảm thấy như vậy rất tốt.” Nàng tuyệt không nghĩ ứng phó những tên thăm viếng, những tên giàu có mới mẻ kia, tuyệt không hâm mộ cây đại hoa đào Tình Vũ, ngược lại lại đồng tình với nàng.

“Nhị cách cách, ngài như vậy sao được? Đối tượng tốt đều bị đại cách cách chọn đi, ngài. . . . . .” Nàng thật không hiểu chủ tử đang suy nghĩ gì, đối với tương lai mình như thế một chút cũng không quan tâm, chủ tử đã mười sáu tuổi rồi đó!

Liếc nàng, Tình Dương chẳng muốn đáp lời, tự mình đưa tay lên búi tóc, nếu không có chuyện này, nàng cũng không phải mang kỳ đầu.

Nhìn mình trong gương, Tình Dương có chút giật mình. Nàng cũng chờ có người tìm đến nàng, chỉ là người kia vẫn không có xuất hiện. . . . . .

Yếu ớt than nhẹ, con mắt nhẹ chuyển, nhìn ngoài cửa sổ, Tình Dương không cách nào che dấu đáy lòng bị mất mát. Từ đêm hôm đó, lòng của nàng liền phảng phất bị cái gì bắt được, rõ ràng không muốn tính, lại luôn nhớ kỹ hôm nay là ngày thứ mấy, người kia vì sao còn chưa tới tìm nàng?

Cười khổ, lo lắng vì một người như vậy, nàng từ lúc chào đời tới nay là lần đầu tiên, tuy không muốn thừa nhận, nhưng nàng biết rõ, mình đã động tâm, chỉ trong phút chốc mà thôi, khuôn mặt thanh nhã tuấn dật dưới ánh trăng, làm cho nàng muốn quên cũng không quên được. Chỉ là đối phương cũng không đem nàng để ở trong lòng? Nếu không. . . . . .

Thủy Nhi nhìn chủ tử nhăn nhăn mi, giữa lông mày nhuộm lên chút sầu nhẹ, tưởng lời của mình làm cho nàng mất hứng, vội vàng an ủi: “Cách cách, Thủy Nhi nói lung tung, ngài đừng coi là thật, để ở trong lòng.”

“Ừ, không có chuyện gì.” Đúng vậy, không có chuyện gì. Nàng dưới đáy lòng an ủi chính mình như vậy, nhưng lại ngước mắt, trong gương đồng chiếu ra đôi mắt, cũng ảm đạm như thế.

“Cách cách, chúng ta đi nhanh đi, đại cách cách ở phía sau hoa viên chờ chúng ta qua đó.” Không phát hiện ra nàng không bình thường, Thủy Nhi thúc giục, thực sợ chủ tử đi trễ.

May mắn lão gia anh minh, để cho đại cách cách tiếp kiến những bối lặc này, đại nhân thì đều muốn hai cách cách cùng nhau gặp.

Nhẫn nại không lâu lại thở dài, Tình Dương gật gật đầu, mặc cho nha hoàn đưa đi hậu hoa viên trước. A ma cũng thiệt là, sợ tỷ tỷ sẽ không nhìn người, vẫn muốn nàng cùng gặp khách, thật khiến cho người ta không nói gì được.

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 22:52:54

    Thanks ss

    Trả lời

  2. thoxitin
    Mar 26, 2012 @ 23:40:09

    Thanks nàng

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: