[ĐBG] Chương 3.2

Là Tình Dương mà nói, nàng bắt đầu cảm giác mình bị dưỡng quá nên yếu ớt rồi, mới đi chưa tới một canh giờ, hai chân nàng đã mệt mỏi, không ngừng run lên, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa, thêm gió thổi, người lại ẩm ướt, tuy rằng thân thể đã mệt đến cực hạn, nhưng nàng cũng không dám nghỉ ngơi, nàng cũng không muốn ngủ ở nơi hoang dã này, quá nguy hiểm.

Chống đỡ lại thân thể đang mệt rã, bước từng bước một như ốc sên, rốt cục màn đêm buông xuống, tìm được một ngôi miếu đổ nát. Có thể tìm được nơi che gió che mưa, cũng làm cho nàng an tâm nhiều hơn. Vừa vào miếu, nàng mệt mỏi tìm chỗ sạch sẽ, vừa nhắm mắt, người liền mê man.

Không biết qua bao lâu, nàng bắt đầu cảm thấy lạnh quá, hai tay gắt gao vòng quanh thân thể, loáng thoáng nàng biết mình bị bệnh, thân thể lúc lạnh lúc nóng, nhưng về sau lại chỉ cảm thấy lạnh, nàng cuộn mình, thân thể phát run, khó chịu rên rỉ.

Trong đêm tối, ánh trăng nhàn nhạt chiếu qua mái nhà vỡ, ngoài Tình Dương đang nằm dưới đất, trong miếu đổ nát phút chốc vừa xuất hiện một người, toàn thân mặc y phục đen, đi lại nhẹ nhàng, chậm rãi đi đến trước người Tình Dương, đôi mắt nhìn chằm chằm vào nàng thật lâu, lúc này mới từ từ cúi người, đưa tay xem xét nàng.

“Không được chạm vào nàng.” Thanh âm lạnh lùng từ sau vang lên.

Hắc y nhân quay đầu, không nói nhìn người kia.

Thân ảnh màu trắng từ chỗ tối bước ra, nam tử đội nón trắng bước lên “Cút.”

Ý tứ trong lời nói nồng đậm sát khí.

Trên người hắn truyền đến sát khí rõ ràng như vậy, mồ hôi lạnh nhỏ xuống, hắc y nhân chần chờ, nhìn người nằm trên đất. Đáng giận! Bắt đầu từ lúc ra khỏi cửa thành, hắn vẫn lén đi theo nàng, thẳng đến miếu đổ nát, đang muốn động thủ, lại bị phá hủy!

Mím môi, hắn cân nhắc tình thế. Hai người trước mắt ngay cả hô hấp cũng không cảm nhận được, vừa rồi một chút cũng không nghe thấy âm thanh bọn họ tiến gần, có thể hiểu võ công của bọn hắn không tầm thường, một chọi hai, đối với hắn thật bất lợi. Do dự một hồi lâu, hắc y nhân khẽ cắn môi, vươn người thoát khỏi miếu, trong chớp mắt biến mất trước mắt hai người.

“Hừ. . . . . . A. . . . . .” Tình Dương lâm vào hôn mê, khó chịu rên rỉ một tiếng.

Kỳ Cách gỡ nón trên đầu xuống, bước một bước lớn xông lên trước ôm lấy nàng, nhờ ánh trăng thấy rõ được khuôn mặt nàng, trên khuôn mặt đỏ ửng không bình thường, toàn bộ sợi tóc bên cạnh gò má bị mồ hôi thấm ướt dính tại bên má, tâm đau xót, hắn tự tay cẩn thận vén gọn tóc đang rối bời ra.

“Đi mau.” Thân thể nàng nóng hầm hập làm cho hắn cả kinh, ôm lấy nàng, Kỳ Cách vội vàng đi ra khỏi miếu.

Bác Hách nửa câu đều không nói, chỉ là theo sát sau chủ tử, đông thời tháo dây buộc ngựa ở bên ngoài, nhanh chóng hướng thành trấn gần nhất chạy đi.

Kỳ Cách một tay điều khiển ngựa, tay kia đem Tình Dương gắt gao vòng ở trước ngực. Hắn cúi đầu nhìn về phía người trong ngực, đau lòng. Hối hận, hắn không nên để nàng đi một mình .

Sau khi từ quán trà tách biệt, hắn không khống chế được chính mình, không cách nào bỏ đi trước, cũng không thể rời đi, dắt ngựa đi theo phía sau Tình Dương, thấy bước đi nàng ngày càng suy yếu, trơ mắt nhìn sắc mặt nàng càng ngày càng khó coi. Đến khi thấy nàng đi vào miếu đổ nát nghỉ ngơi mới an tâm, hắn nguyên bản chỉ tính toán từ một nơi bí mật gần đó thủ hộ nàng, đột nhiên ở đâu ra hắc y nhân làm hắn không thể không xuất hiện, lúc này cũng mới phát hiện nàng bị bệnh.

Không có cách dối gạt mình, hắn thích tiểu cô nương đang nằm trong ngực này. Đôi mắt nàng sáng như sao, bộ dáng nhìn hắn cười, từ đêm hôm đó liền khắc sâu vào lòng của hắn, nàng thấy ánh mắt của hắn,  thanh khiết mà yêu thích, dưới ánh sao, đáy mắt nàng chỉ có hắn. Lúc rời đi, trong mắt nàng hiện ra tia mất mát, cũng là vì hắn, làm tâm hắn dao động. Chẳng qua là diện mạo của hắn, đôi chân khập khiễng làm hắn chùn bước, hắn như thế nào xứng đôi với sự hồn nhiên trong sáng của nàng ?

Bên trong hỗn loạn, xóc nảy làm cho Tình Dương mở mắt ra, mắt nhìn thấy hắn, bệnh nặng khiến nàng không phân biệt rõ đây là thật hay mơ, nghẹn ngào mở miệng “Ta ghét ngươi. . . . . .” Tiếng nói yếu ớt vô lực mà nức nở nghẹn ngào.

Tâm đau xót, con ngươi đen chợt co lại, khuôn mặt căng thẳng càng thấy lạnh hơn “Ta biết . . . . . .” Buồn bã nghẹn ngào.

“Ta ghét ngươi. . . . . . Ngươi không thèm để ý ta . . . . . Ta cũng không cần phải để ý ngươi. . . . . .” Trong nội tâm vừa đau vừa chua xót, thì thào nói nhỏ vài câu, sốt cao đã làm nàng mê man, con mắt khép lại, lần nữa chìm vào bóng tối.

Tiếng lòng chấn động, con ngươi đen gò bó như bị tấn công, tinh tế nhìn sự thực vừa được lộ ra, Kỳ Cách thật sâu ngưng mắt nhìn người trong ngực, vòng tay bên hông nàng càng chặt hơn. Lời của nàng là có ý gì? Để ý hắn? Ý của nàng là như vậy sao? Phải không?

“Gió độc xâm nhập vào cơ thể, cô nương thân thể suy yếu, cần nghỉ ngơi tốt một thời gian.. . .”

“Thuốc. . . . . .”

“Châm cứu là tốt nhất.. .”

Tiếng nói chuyện nhỏ vụn mờ mịt nghe không rõ, chậm rãi bay vào dần dần thức tỉnh nàng.

Tình Dương mở mắt ra, lông mi dài rung động, sương mù, che chắn đôi mắt dần dần rõ lên, chớp mắt mấy cái, nàng thấy trần nhà xa lạ, nhất thời, không rõ mình ở chỗ nào, từ từ nhớ lại, hai con ngươi trợn tròn, vội vàng đứng dậy.

“A!” Cơ thể bệnh nặng chưa khỏi không chịu được hành động mạnh mẽ của nàng, quơ quơ, đầu óc choáng váng, nàng yếu ớt vịn vào đầu giường, chờ một lúc cho hết chóng mặt.

Nàng quan sát bốn phía. Cái bàn phong cách cổ xưa, bố trí khéo léo, nơi này là chỗ nào? Đem hết khí lực toàn thân ngồi thẳng người, cánh tay run lên, vì không còn khí lực, nàng tức giận thở hổn hển buông tay ra, “Bịch” một tiếng, nàng lại nằm trên giường.

Chết tiệt, nàng xảy ra chuyện gì? Thân thể sao lại suy yếu thành như vậy? Nhớ mang máng, nàng đi một ngày, mệt mỏi quá, sau đó đi đến một ngôi miếu đổ nát, rồi. . . . . .

Một ấn tượng mơ hồ lóe lên rồi biến mất, lông mày khẽ nhíu. Nàng hình như. . . . . . Nhìn thấy Kỳ Cách?

Ngoài cửa phòng có thanh âm truyền đến ngày càng gần, vừa rồi nàng bị thanh âm nói chuyện đánh thức, là ai ở bên ngoài? Vừa nghĩ như vậy, cửa đã bị đẩy ra.

“Nàng đã mê man ba ngày rồi, khi nào mới có thể tỉnh?” Tiếng nói thanh nhã trầm thấp vang lên.

Theo bản năng, Tình Dương hai mắt nhắm nghiền, còn tiện tay đem chăn vừa rơi xuống giường kéo lên kín đáo.

“Cô nương hô hấp dần ổn định, mạch tượng cũng đều, một hai ngày hẳn là sẽ tỉnh lại.” Một thanh âm khác tương đối già nua trả lời.

Cùng tiếng nói vang lên, Tình Dương cảm giác được có người đi đến bên giường nàng, chăn bị kéo lên một góc, có người cầm cổ tay của nàng, trong chốc lát, tay lại để vào trong chăn.

“Như thế nào?” Thanh âm thanh nhã lộ vẻ quan tâm.

“Có thể an tâm. Lão phu quay về Dược Đường kê vài thang thuốc, uống hết, cô nương có thể khỏi. Nhớ lấy, chớ để cô nương tâm tình không ổn định, nàng thể chất vốn cũng không khỏe, giờ lại bệnh nặng, cần an tâm dưỡng bệnh là tốt nhất.” Lão đại phu cẩn thận dặn dò, đáy lòng có chút tò mò quan hệ của hai người.

Đêm khuya ba ngày trước, công tử mặt che nón này ôm tiểu cô nương chỉ còn nửa sức lực đi vào trấn nhỏ của bọn họ, thấy hắn tìm đại phu, cứu người như cứu hỏa, lão nhân đương nhiên là đứng ra cứu người. Tiểu cô nương này mặc nam trang, hắn mắt vụng về ngay từ đầu không có nhận ra, chẩn mạch, mới biết là nữ. Những ngày này, thấy công tử đối với tiểu cô nương quan tâm cực kỳ, nhưng hai người nhìn không giống vợ chồng, quan hệ của bọn họ. . . . . .

“Bác Hách, đưa đại phu trở về lấy thuốc.”

Tiếng bước chân vang lên, sau đó là tiếng mở cửa.

Tình Dương nhắm hai mắt, không dám lộn xộn. Thanh âm thanh nhã kia, nàng nhớ không lầm thì hẳn là Kỳ Cách.

Hắn vì cái gì ở trong này? Chẳng lẽ là hắn thấy nàng bị bệnh nặng? Là hắn cứu nàng sao? Nhưng nàng tại quán trà gặp hắn thì hắn lại không có phản ứng gì? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Trong đầu lộn xộn, Tình Dương giả bộ như đang ngủ say, không biết trước, một cảm giác lạnh lẽo chạm vào trán nàng, nàng cả kinh, thiếu chút nữa là mở mắt ra.

“Nhanh khỏe lại đi.” Thanh âm của hắn gần gũi tựa như. . . . . . ở bên tai nàng!

Trong phòng lại là một hồi trầm mặc, ngồi ở mép giường, Kỳ Cách lo lắng nhìn nàng, ngón tay nhẹ nhàng không kìm hãm được dời xuống, chạm vào đôi mắt đang nhắm chặt của nàng, cái mũi thở yếu ớt, đôi môi tái nhợt không chút huyết sắc, đau lòng vì nàng .

Tình Dương trống ngực rối loạn, mỗi khi ngón tay của hắn lướt qua trên mặt, lòng của nàng cũng hỗn loạn nhảy lên, đầu ngón tay truyền đến không chỉ có cảm giác lạnh lẽo, còn có. . . . . . Thương tiếc, ôn nhu, dương như sợ làm đau nàng.

Khi  Bác Hách trở về, thấy chủ tử dùng ánh mắt quyến luyến lo sầu nhìn người nằm trên giường, tâm xiết chặt, nhịn không được mở miệng nói: “Gia, ngài vì sao không thành thật nói cho hoàng thượng, ngài yêu thích Tình Dương cách cách?” Từ sau lần ngắm hoa yến hội đó, hắn thường thấy gia nhìn xa xăm, tựa hồ đang tưởng nhớ người nào, vừa nghe ven đường truyền đến tiếng sáo, không tự chủ được dừng bước lại, đây hết thảy không phải là biểu hiện gia thích Tình Dương cách cách sao?

Nhưng vì cái gì ngày đó hoàng thượng muốn tứ hôn thì gia nhân không nói?

Ngón tay vuốt bên má nàng chấn động, Kỳ Cách nhìn thật lâu khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú này “Nàng còn nhỏ tuổi? Nha đầu mười sáu tuổi, ngươi muốn nàng gả cho một trượng phu chân bị què sao?” Hắn có thân phận, có địa vị, nhưng thân thể không hoàn hảo, trong hoàng thành này, những châm biếm trào phúng nhắm vào hắn không có giảm bớt, ánh mắt khinh thường cùng nhục nhã, hắn như thế nào cam lòng cho nàng phải cùng chịu đựng?

“Gia, ngày đó ta thấy Tình Dương cách cách cũng là yêu mến ngài.” Hắn không hiểu gia để ý cái gì, luận tư cách, địa vị, gia đường đường là thân vương thế tử, tính cách cùng nội liễm trầm ổn, có điểm nào không xứng với nhị tiểu thư Thượng Thư phủ ?

“Đây chẳng qua là mê luyến nhất thời của tiểu cô nương, không thể cho là thật.” Kỳ Cách cười khổ. Tình Dương còn nhỏ như vậy, sao có thể xác định cảm giác nàng đối với hắn là cái gì? Không thể phân biệt.

Nói láo! Ai là tiểu cô nương? Tình Dương nằm bất động, dưới đáy lòng thầm mắng. Hừ! Người này chắc chắn là yêu mến nàng! Nếu không ngày nào đó tại sao phải hỏi rằng nàng có người hứa hẹn chưa, là chính bản thân hắn không đem tình ý của nàng cho là thật, cho rằng nàng là tiểu nha đầu mà thôi.

Tim trống rỗng, nghe thế, dần dần lại bị nhồi vào, Tình Dương đáy lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào, lặng lẽ mở một bên mắt nhìn nam nhân đang đưa lưng về phía nàng. Nàng nghe được, Kỳ Cách đối với dung mạo của mình luôn nhiều mặc cảm, đối với hắn chân bị tật cũng rất để ý, nói thẳng ra, là hắn tự ti!

Đột nhiên, đáy lòng khó chịu, vành mắt nàng hơi phiếm hồng. Hắn là bị ai đả kích, mới cảm thấy tự ti không xứng với nàng?

“Gia, ta cảm thấy không phải…………….” Hắn không tin mình nhìn lầm, Tình Dương cách cách nhìn gia nhân thì mặt đỏ ửng cùng e lệ, rõ ràng là đối với gia cũng có tình ý .

Kỳ Cách vung tay lên, không cho hắn nói thêm nữa làm nhiễu loạn tâm hắn “Ta bảo ngươi đi tìm tỳ nữ, ngươi tìm thế nào rồi? Thuốc đã cho người đi sắc chưa?” Đừng nghe nhiều, đừng nghĩ nhiều, mới không có hy vọng.

Hắn rõ ràng muốn lảng tránh, ngay cả Tình Dương nằm trên giường cũng thấy như vậy, Bác Hách cũng chỉ âm thầm thở dài “Cái trấn nhỏ này muốn tìm một tỳ nữ nhanh nhẹn thật không dễ dàng, chờ cách cách tỉnh lại, đến Lạc Dương, lại phái người tới đây sẽ tốt hơn. Vừa rồi trước lúc ra ngoài, thuộc hạ đã phân phó tiểu nhị đi sắc thuốc .”

“Ừ, đi ra ngoài đi.” Kỳ Cách lại nhìn Tình Dương, kéo lại chăn lên người nàng, lúc này mới an tâm cùng Bác Hách rời đi, để nàng nghỉ ngơi.

Vừa đóng cửa, Tình Dương lập tức mở mắt ra, sưng mặt lên. Nói nàng là tiểu cô nương chỉ là bị mê luyến? Kỳ Cách ngu ngốc! Ta đã là bà cô hơn hai mươi tuổi rồi, còn nhỏ sao?

Mắt nhìn cửa phòng đang đóng chặt, khuôn mặt tái nhợt hiện lên chút đỏ ửng. Nàng lần đầu tiên đối với nam nhân vừa thấy đã yêu, lại cũng khó thấy được nam nhân cũng có ý với nàng, nàng làm sao có thể tùy tiện buông ra?

Tay từ trong chăn nâng lên sờ mặt của mình, cái miệng nhỏ cong lên. Đợi nàng khỏe rồi, nàng sẽ cho hắn thấy, nàng, Chương Giai Tình Dương, không phải là nhất thời ý loạn tình mê, nàng là thật lòng!

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 23:21:32

    Thanks ss

    Trả lời

  2. thoxitin
    Mar 27, 2012 @ 00:07:35

    Thanks

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: