[ĐBG] Chương 4.1

Nằm trên giường trọn vẹn ba ngày sau, Tình Dương rốt cục có thể đứng lên đi lại.

Ngồi trên ghế, hai mắt có chút vô thần, cả người lười biếng, ngồi đối diện với hai vị chủ tớ Kỳ Cách, nhìn Kỳ Cách còn đang đội nón, nàng hoài nghi chút nữa hắn ăn cơm như thế nào.

Lại nhìn bốn phía. Trấn nhỏ này rất náo nhiệt, người lui tới cũng không ít, khả năng bởi vì trước khi đi Lạc Dương phải qua nơi này, nhiều người lưu đây một đêm rồi mới rời đi.

Trấn nhỏ dân phong thuần phác, đột nhiên xuất hiện một tiểu cô nương yếu đuối cùng nam nhân luôn đội nón, khiến người ta luôn chú ý, giống như lúc này, ba người bọn họ ngồi ở khách điếm chờ dùng bữa, người bên cạnh nhìn bọn họ, cảm thấy không thoải mái.

Kỳ Cách lông mày nhíu chặt “Ngươi ăn một chút gì, còn phải uống thuốc.” Đẩy cái chén đến trước mặt nàng, nhẹ giọng thúc giục. Ngắn ngủn mấy ngày, nàng gầy đi thấy rõ, hai mắt cũng mất đi sự trong sáng.

“Ừ.” Thanh âm vô lực, bệnh một hồi, cơ thể nàng đều cạn kiệt sức lực. Bất quá, nhìn nam nhân đối diện, cũng có ích lợi, nàng bộ dạng nhu nhược, mới có thể biết rõ thực tâm người nào đó.

“Ăn nhiều một chút.” Kỳ Cách chủ động giúp nàng gắpthức ăn. Trong trấn nhỏ mọi thứ cũng có hạn, không cách nào cho nàng tốt nhất, ăn cũng không được ngon nhất, nhìn khuôn mặt nàng xanh xám tái nhợt, hắn ngẫm nghĩ nửa ngày.

“Chờ ngươi uống thuốc, nghỉ ngơi một lát, chúng ta liền rời đi.” Đến Lạc Dương, có dược liệu trân quý cùng chỗ ở thoải mái, có thể cho nàng điều dưỡng thân thể tốt hơn.

Tùy ý gật gật đầu, Tình Dương cố gắng cầm bát cháo nuốt vào bụng. Những thuốc kia vừa đắng lại chát, không ăn ít đồ lót dạ dày thật đúng là sẽ chịu không nổi.

“Tình Dương cách cách!” Bỗng dưng, một tiếng kêu thê lương chói tai từ ngoài khách điếm truyền đến.

“Phụt!” Không chú ý, Tình Dương bị dọa hoảng sợ, cháo đầy trong miệng phun ra “Khụ khụ khụ! Khụ khụ, khụ khụ khụ! Khụ.. . . . .” Nàng săc sụa đến mức cả khuôn mặt đều đỏ lên.

Kỳ Cách đứng dậy đi đến bên người nàng nhu hòa vuốt vuốt “Đừng nói gì, uống chút trà.” Rót chén nước đưa bên môi nàng, thấy nàng ho đến khó chịu, hắn đau lòng, một cổ lửa giận nổi lên, trừng mắt với tiềng hô lớn ngoài kia, lúc này lại chạy tới bên cạnh bàn là một nữ tử lỗ mãng.

“Làm càn!” Trầm giọng gầm lên.

A….a…a! Thanh âm làm càn này, không chỉ khiến nàng không dám động đậy, Kỳ Cách bẩm sinh vẻ uy nghi, đồng thời cũng làm cho mọi người trong này dọa đến sợ hãi, động cũng không dám động đậy.

Uống vài hớp trà, Tình Dương cuối cùng cũng đè xuống lồng ngực khí muốn xông lên, lau đi nước mắt ho đến mức chảy ra, kinh ngạc nhìn người thiếu chút nữa hù chết nàng.

“Thủy…Thủy Nhi?” Ách, tiếng nói, nàng ngạc nhiên thấy nàng tránh ở một bên nghẹn ngào nức nở đến đáng thương.

“Cách… cách cách.” Thủy Nhi mắt đỏ, nàng bị Kỳ Cách rống to, sợ tới mức co rúm lại.

“Sao ngươi lại ở đây?” Tình Dương đáy lòng toát ra một dự cảm bất thường.

” Tiểu Tình Dương của ta!” Tiếng nói chán ngấy từ sau lưng Thủy Nhi bay ra.

Tình Dương vừa nghe, toàn thân đều nổi da gà, nàng lập tức từ trên ghế đứng dậy, vừa quay đầu lại, quả nhiên thấy hé ra khuôn mặt lòe loẹt, ngũ quan trong nháy mắt nhăn lại.

“A! Tiểu Tình Dương của ta, làm sao nàng  gầy nhiều như vậy?” Một nam tử mặc ngọc bào vẻ mặt đau lòng nhìn Tình Dương sắc mặt tái nhợt, hai cánh tay cánh tay vươn thật dài, muốn ôm nàng vào.

Kỳ Cách lập tức ngăn tại trước người Tình Dương, vươn tay hắn ra “Ngươi là ai?” Tiểu Tình dương? Miệng hắn cảm thấy chua chua. Người trước mắt này sao lại cảm thấy đáng ghét như vậy?

“Ta là hôn phu tương lai của Tiểu Tình Dương.” Bị khí thế của hắn áp đảo, ngọc bào công tử chỉ ngây ngốc trả lời, nói xong mới phát giác được không đúng “Vậy ngươi là ai?” Trợn tròn mắt. Tiểu Tình Dương của hắn sao trên người lại có nhiều hơn một đôi tay?

“Hôn phu tương lai?” Kỳ Cách như bị người ta đánh một quyền, dường như rút lui một bước, ngạc nhiên cúi đầu nhìn người trong ngực. Nàng… nàng đã có người hứa hôn?

Tình Dương liền vội vàng lắc đầu “Ngươi đừng nghe hắn nói lung tung, a ma ta cũng không đáp ứng. Hắn là trưởng tử của Lễ bộ Thượng thư đại nhân Mẫn Gia.” Chính là sắc phôi này mỗi ngày đều mò đến của nhà nàng, làm cho nàng không thể không chuồn đi.

Bất quá đây là có chuyện gì? Sắc phôi này không phải mượn danh nghĩa theo đuổi nàng đến tìm Tình Vũ sao? Làm sao lúc này có thể xuất hiện ở đây?

“Tiểu Tình Dương, Sao nàng lại nói như vậy? Quan hệ của chúng ta nàng không muốn thừa nhận sao?” Thanh âm nàng vội vàng chối bỏ khiến Mẫn Gia bị đả kích không nhỏ, hắn mắt đỏ, đáng thương nhìn nàng.

Tình Dương rùng mình một cái “Ta với ngươi vốn không có quan hệ. Ngươi cùng Thủy Nhi vì cái gì lại ở đây?” Nói hắn không giống nam nhân, hết lần này tới lần khác thích ăn đậu hũ nữ nhân; nói hắn giống nam nhân, nhưng động tác cử chỉ hắn lại như con gái, lại thêm khuôn mặt trắng nõn kia nữa, nếu không phải nàng không còn sức lực, nàng thực sự sẽ kéo hắn tới nhà xí đánh một trận.

Lúc này không đợi Mẫn Gia nói chuyện, Thủy Nhi mở miệng “Mẫn Gia công tử biết rõ cách cách ngài một mình rời khỏi phủ, lo lắng ngài gặp chuyện không may mới đuổi theo. Mà lão gia lo lắng ngài bên cạnh không có người hầu hạ, cho nô tỳ đi theo Mẫn Gia công tử tìm ngài.” Nói rõ ràng như vậy, nhưng nàng tới gần chủ tử một bước, lại nhỏ giọng ở nàng bên tai nói “Mẫn Gia công tử tìm Ba Thái Ni đại nhân đến làm phiền lão gia, lão gia thật sự không từ chối được, đành phải nói ra nơi cách cách đến, ngài đi trước chúng ta rất lâu, như thế nào còn đang ở giữa đường?”

Biết lão gia nghĩ gì, nàng bất quá là cùng Mẫn Gia công tử đi lòng vòng mà thôi, bởi vì đúng ra, cách cách đã sớm đến nhà Hà Mạnh phu nhân ở Lạc Dương mới phải.

Tình Dương hiểu ra. Trách không được nha đầu kia vừa gặp nàng lại khóc thê thảm như vậy, nhất định là trên đường đi bị ăn không ít đậu hũ, gặp nàng giống như là gặp cứu tinh.

“Ngươi…..ngươi là ai ? Còn không mau buông Tiểu Tình Dương ra?” Mẫn Gia ưỡn ngực, muốn lấy lại khí thế dọa người.

Kỳ Cách cúi mâu. Đã có người bảo hộ đi theo, nàng liền có người chiếu cố. Ý nghĩ này vừa vụt qua trong đầu, liền nhẹ buông tay, đang muốn buông Tình Dương ra, nàng lại bắt lấy ống tay áo của hắn.

Kéo lụa trắng che ở trước mặt, Tình Dương chui cả đầu vào trong nón hắn, một đôi mắt đẹp ẩn hàm hơi nước, cái miệng quật cường nói “Ngươi thật muốn thả ta ra?”

Lúc đó không dám đối mặt nàng, đôi mắt hẹp dài có chút khó khăn tránh đi ánh mắt nàng “Ta. . . . . .” Năm ngón tay thon dài thả ra.

Tình Dương trong lòng khổ sở  “Ngươi nếu thật buông tay. . . . . . Ngươi sẽ phải hối hận. . . . . .”

“Cách cách?” Người bên ngoài không hiểu bây giờ là tình huống nào. Hai cái đầu ghé vào bên trong, là đang nói thầm cái gì sao?

Cắn cắn môi, Tình Dương thân thể chưa lành cảm thấy mệt mỏi, bước đi không vững liền ngã xuống. Kỳ Cách vội vàng ôm chặt nàng, đáy mắt quang mang phức tạp khó hiểu, ý nghĩ đối với nàng có thể lừa gạt mọi người nhưng lại không lừa được chính mình.

“Ta mệt.” Mềm mại tiến sát trước ngực của hắn, sắc mặt tái nhợt hiển lộ trước mặt mọi người.

“Tiểu Tình. . . . . .” Mẫn Gia thừa dịp cơ hội này muốn đem nàng kéo về bên người.

Lần này không cần phải Kỳ Cách động thủ, Bác Hách đứng lên, ngăn tại trước mặt hắn.

“Này! Ngươi. . . . . .” Trừng mắt thở phì phò với người trước mặt, Mẫn Gia muốn mắng người còn chưa kịp mở miệng, nhìn thấy Kỳ Cách đem Tình Dương ôm ngang lên, hướng sương phòng đi.

“Cách cách!” Thủy Nhi hô một tiếng, vội đuổi theo.

Kỳ Cách ôm Tình Dương trở lại phòng, nhu hòa đem nàng đặt trên giường, cẩn thận giúp nàng kéo chăn lên.

Tình Dương yếu ớt tựa trên gối “Ta không sao.” Cánh tay mảnh khảnh giơ lên, vuốt lụa trắng ở vành nón của hắn. Nam nhân này, còn muốn lừa gạt ai ? Ánh mắt hắn đối với nàng chỉ là thương hại sao?

“Ngươi nghỉ ngơi cho tốt, hai ngày sau, chờ ngươi thể lực khỏe lên, sẽ tiếp tục tới Lạc Dương tĩnh dưỡng tốt hơn.” Tóc dài của nàng rất tự nhiên tản loạn, hắn cầm tay nhỏ bé của nàng, thấy nàng mảnh mai mà kinh hãi. Đôi tay nhỏ như vậy, thân thể gầy yếu như vậy, làm sao mới có thể để nàng mau khỏe lại?

“Được.” Lúc này thể lực yếu dần, nàng thật sự không thể kéo dài cùng hắn.

“Ngươi chăm sóc chủ tử ngươi cho tốt.” Kỳ Cách mặt hướng Tình Dương, cũng không quay đầu lại nhìn Thủy Nhi phân phó.

“Dạ, nô tỳ tuân mệnh.” Thủy Nhi lo sợ bất an đáp, đối mặt nam tử không giận mà uy này, nàng cảm thấy sợ hãi.

Kỳ Cách vẫn ngồi ở mép giường, đau lòng cứ lớn dần, cố gắng ngăn ở ngực sự rung động không cách nào khắc chế, đang muốn  phá tan di, mắt nhẹ rủ xuống, không tiếng động thở dài.

Hắn rốt cuộc nên làm gì bây giờ?

3 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 23:27:00

    Thanks ss

    Trả lời

  2. thoxitin
    Mar 27, 2012 @ 00:14:10

    Thanks nàng

    Trả lời

  3. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
    Jan 17, 2012 @ 06:25:33

    ^^

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: