[ĐBG] Chương 5.1

Ăn xong, Kỳ Cách đưa Tình Dương đến chùa Bạch Mã ở phía đông ngoại ô thành Lạc Dương

“Ừ, lúc trước ta đến vẫn như vậy, một chút cũng không thay đổi.” Đảo qua một mảng rừng xanh um tươi tốt, chùa miếu to lớn đứng sững ở giữa, Tình Dương thở sâu, đều là mùi của không gian thoáng đãng tràn ngập lòng người, dòng người đi tới đi lui không ngớt, có thể thấy được rằng chùa Lạc Dương có nhiều người tìm đến.

“Ngươi đã mười sáu tuổi, chùa Bạch Mã cũng đã xây dựng hơn ngàn năm, làm sao có thể tùy ý thay đổi?” Kỳ Cách nắm tay của nàng, hai người chầm chậm đi vào đại điện.

Mặt che  nón trắng, Tình Dương không phục “Ta không phải là ý kia.” Khó giải thích ý tứ trong đầu, nàng đương nhiên hiểu rõ sự đổi thay, đây chỉ là một loại biểu đạt tâm tình mà thôi.

Nhưng đã là cửa nhà chùa, nhất định có nhiều tên khất cái tụ tập, Tình Dương móc ra tất cả bạc vụn trên người, nhìn thấy một người liền ném một khối, cuối cùng có một tiểu khất nhi chạy đến trước người dừng lại.

“Công tử hảo tâm, tiểu thư, bố thí chút gì cho ta. . . . . .” Bàn tay cầm cái bát có nhiều chỗ sứt vỡ, tiểu khất nhi đáng thương nói.

Thương cảm sờ sờ đầu của hắn, Tình Dương ném vài khối bạc vụn vào trong chén, sau đó nhìn hắn kích động liều mạng dập đầu cảm tạ.

“Nhanh đi mua đồ ăn đi.” Nâng tiểu khất nhi còn quỳ trên mặt đất, nàng nhẹ nhàng thúc giục.

“Đa tạ công tử, cám ơn ý tốt của tiểu thư!” Hắn vừa chạy đi, vừa hô to.

“Thiên hạ thế nào thái bình, vẫn có người xin ăn xuất hiện nhiều như vậy.” Nhấp môi dưới, Tình Dương có chút xúc động.

“Đi thôi.” Kỳ Cách cười khẽ nắm chặt tay của nàng, một tiểu cô nương thiện lương biết bao! Bởi vì nàng tốt bụng, lòng của hắn dường như cũng tốt theo.

Hai người xoay người bước vào chùa, đến đại điện, Tình Dương liền đi dâng hương cầu phúc, mà Kỳ Cách vốn luôn không tin thần Phật, đành đứng ở bên cửa đợi nàng.

Châm hương, Tình Dương thành tâm quỳ gối trên đệm, nhìn trộm Kỳ Cách đứng cạnh cửa, mới đem ánh mắt quay lại trước tượng Phật, nhắm mắt lại, dưới đáy lòng cầu nguyện. Bồ Tát, tín nữ Tình Dương, lúc này thành tâm khẩn cầu xưng lòng từ bi, nguyên bản lòng ta tâm niệm luôn muốn tìm được cách quay về thế kỷ hai mốt, nhưng là.. . . . .

Nàng hơi mở mắt ra, nhìn thân ảnh đang đứng ở cửa lớn, trong lòng ấm áp, nàng lại quay đầu nhìn về phía Bồ Tát trang nghiêm từ ái trước mặt, tiếp tục cầu nguyện. Đã nhiều năm như vậy, Tình Dương không cách nào như ý nguyện trở lại tương lai được, tự biết kiếp này nhất định phải ở lại nơi này, tưởng rằng cô độc sống nốt quãng đời còn lại, hoặc là nghe theo cha mẹ cứ như vậy gả cho người mình không yêu, nhưng chắc là trời thương ta, để cho ta gặp Kỳ Cách, lòng của ta vì hắn đau, vì hắn mà không muốn, vì hắn dần dần quên đi ta thực ra thuộc thời đại nào. . . . . .

Bồ Tát, tín nữ lúc này khẩn cầu người, Tình Dương không yêu cầu xa vời đại phú đại quý, chỉ hy vọng có thể bình an ở thời đại này làm bạn với hắn sống nốt quãng đời còn lại, thỉnh Bồ Tát thành toàn.

Hết hương, Tình Dương kéo Kỳ Cách đi tìm trụ trì, lúc gặp được thì nàng lại sửng sốt “Trụ trì đổi người rồi?” Nàng kinh ngạc nhìn lão hòa thượng lạ lẫm trước mắt này.

“A di đà Phật, thí chủ nói hẳn là sư huynh của ta, huynh ấy hơn hai năm trước đã viên tịch.” Tân nhậm trụ trì cười cười nói.

“Cái gì? Ngài ấy không phải mới thêm có vài tuổi?” Tình Dương buồn bực nhăn đôi mi thanh tú, nàng nhớ không lầm, ba năm trước đây nàng nhìn thấy vị trụ trì kia, bất quá mới bốn mươi mấy tuổi, như thế nào nhanh như vậy đã viên tịch rồi?

“Đúng vậy, sư huynh đột ngột ra đi, chúng ta coi như huynh ấy tu hành đã đủ, đã tới lúc hồi thiên, thí chủ còn nhớ rõ sư huynh, thật khiến cho người ta cảm thấy vui mừng.” Trụ trì dường như xúc động hoài niệm lại.

“Ba năm trước đây, ta đi ngang qua chùa này, có vào thăm hỏi tiền nhiệm trụ trì một việc, được ngài khuyên giải rất nhiều, không nghĩ tới hôm nay lại. . . . . .” Tình Dương có chút sầu não, cho đến giờ, nàng chưa có tạ ơn vị trụ trì kia, năm đó nếu không nhờ ngài khuyên giải, chỉ sợ nàng còn ý muốn quay về thế kỷ hai mốt, đến giờ, nàng cũng chỉ nói với vị trụ trì kia nàng đến từ thời đại khác.

Ba năm trước đây? Hai lông mày trụ trì khép lại “Chẳng lẽ, người chính là vị cô nương kia từng cùng sư huynh trong mật thất tĩnh đàm hai canh giờ?” Này cũng thật khéo.

“Đúng vậy.” Vị này làm sao biết?

“Thí chủ đừng hiểu lầm, lão nạp có ấn tượng, là bởi vì người cùng sư huynh đang tại mật đàm thì có một vị cô nương khác cũng chờ cùng sư huynh cùng nói chuyện, chỉ là thí chủ may mắn được cùng sư huynh trò chuyện, nói chuyện hơn một canh giờ, cô nương kia đợi không được, nói có việc rời đi trước, vài ngày sau, chúng ta nghe được tin nàng đã tự vẫn.

“Có lẽ, cô nương kia tìm sư huynh khi lòng có tử ý, mới muốn sư huynh khuyên giải, đáng tiếc. . . . . . Sư huynh từng nói, Phật độ hữu duyên nhân (Phật chờ người có duyên), cô nương kia không có duyên, hương tiêu ngọc tẫn, cũng chính là mệnh số.”

Tình Dương một bên nghe, sắc mặt cũng càng ngày càng quái dị, trong lòng bàn tay có chút mồ hôi. Không, không thể nào? Sẽ không phải chính là “Nàng” ?

Trụ trì không nhìn thấy biểu lộ của nàng ở sau nón, kính tự nói tiếp “Cũng là trùng hợp, sau đó người nhà vị cô nương kia đến xử lý hậu sự, thuận đường đến chùa dâng hương, tình cờ gặp gỡ sư huynh liền nói đến việc này, kết quả có vài ngày, sư huynh liền viên tịch . Ai. . . . . . Không cứu được vị cô nương kia, sư huynh đáy lòng cũng là rất tiếc nuối, có lẽ trong lòng uất ức  mà ra đi.”

Cả người như bị thiên lôi đáng trúng, Tình Dương đờ đẫn gật đầu, trong đầu có thật nhiều suy nghĩ hỗn loạn.

Kế tiếp trụ trì đi tiếp đãi các khách hành hương khác, rời chùa thì Tình Dương cả người lơ mơ, rất nhiều chuyện không vui dần dần hiện ra trong đầu.

Buổi tối, trở lại biệt viện ở Lạc Dương, nàng nằm ở trên giường lật qua lật lại ngủ không được, cả trong đầu đều là lời nói của trụ trì, nàng cắn môi, suy nghĩ hỗn loạn.

“A! Phiền phức!” Kéo chăn lên, nàng ngồi dậy mà trong lòng phiền muộn, nhìn ra ngoài cửa sổ nghĩ ngợi, đứng dậy khoác một cái áo mỏng, mở cửa ra ngoài.

Đi dạo dưới ánh trăng, nàng tâm tư rối loạn, cảm thấy  toàn thân mình lạnh như băng. Không biết vì cái gì, buổi chiều nghe xong lời nói như thế, nàng có một dự cảm bất thường.

Nhìn trời đêm tối đen như mực, đầy sao, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu sáng vào nàng, khung cảnh này cũng giống như cái đêm gặp được Kỳ Cách.

Nghĩ đến hắn, bất an trong lòng mới giảm đi được chút, đầu ngón tay lạnh như băng xoa lên môi mình, nàng cười ngọt ngào, nhớ lại lúc vào thành nàng cưỡng hôn Kỳ Cách, hắn ngu ngơ, thật sự là khôi hài.

“Đêm lạnh giá, sao còn chưa ngủ?” Tiếng nói trầm thấp từ sau truyền đến.

Đặt áo choàng to rộng lên đôi vai thon gầy, mang theo tình cảm ấm áp thấm tiến vào lòng nàng, Tình Dương quay đầu lại, dường như còn có tia sáng từ đáy mắt tỏa ra.

Dưới ánh trăng, Kỳ Cách khoác áo choàng đứng ở sau lưng nàng, trong mắt lộ ra tia không vui, thân ảnh cao to, cũng như đêm hôm đó, hắn tuấn dật làm nàng động tâm.

Kinh ngạc nhìn hắn, nàng tâm xiết chặt “Kỳ Cách, ngươi đối với ta. . . . . . Rốt cuộc là cảm giác gì?” Trong cuộc sống, không có chuyện gì là giống nhau cả, vận mệnh nếu muốn đùa giỡn, ai cũng không ngăn cản được, buổi chiều nghe xong trụ trì lời nói…, cảm xúc của nàng càng lớn.

Đôi mắt hẹp dài mở to, nhìn nàng dưới ánh trăng, Kỳ Cách lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào, hắn phải lừa gạt mình thế nào rằng nàng chỉ là tiểu cô nương không hiểu tình yêu? Hơn nữa nàng lại lộ ra ánh mắt chờ đợi, hắn cự tuyệt nàng thế nào? Hắn sợ hãi, chưa bao giờ là nàng, mà là chính mình!

Thật lâu không nghe được câu trả lời của hắn, Tình Dương mắt nóng lên, hắn không nói, vậy thì tùy nàng đi!

Vươn tay ôm cổ của hắn, kéo đầu hắn xuống, nàng ngửa đầu chụp lên môi của hắn, lông mi run rẩy, nước mắt trong suốt nhẹ nhàng rơi xuống.

“Kỳ Cách, Kỳ Cách của ta, ta thích ngươi, thích đến tim đau đớn. . . . . . Ngươi không cần, ngươi không cần phải dùng loại ánh mắt thương xót này nhìn ta . . . . .” Lòng của nàng đau quá, thật sự rất đau!

Mỗi lần chỉ cần nàng bày tỏ với hắn, đáy mắt hắn sẽ nổi lên một cỗ bi thương, làm cho lòng của nàng nhói đau. Hắn tự ti, hắn hối tiếc, rốt cuộc là ai đã từng thương tổn hắn, bảo hắn chùn bước trước tình yêu như thế?

Kỳ Cách cả người chấn động, con ngươi đen sâu thẳm dừng ở đôi mắt ngập nước của nàng. Thì ra nàng hiểu, nàng thấy hắn chùn bước và sợ hãi? Tựa như bí mật bị vạch trần ra, không cách nào ẩn trong bóng tối nữa!

“Ái Tân Giác La Kỳ Cách, ta là Huân Thân Vương thế tử, ta là sự xấu xa của con người! Ta chỉ là con quỷ, ngươi nghe chưa?” Kỳ Cách thống khổ, trào phúng cười nói, rốt cuộc không che giấu được hận ý nồng đậm, bộc phát ra!

Hắn thống hận khuôn mặt của mình, thống hận chân của mình, thậm chí thống hận tại sao mình không có theo ngạch nương chết đi! Lão thiên lưu hắn lại thế gian làm cái gì? Người thân của hắn đều chết cả, không còn một người nào, không còn ai, chỉ còn lại hắn, hắn bị ép quay về từ cõi chết, trải qua cuộc sống sống không bằng chết!

“Đừng như vậy, Kỳ Cách!” Ôm chặt hắn khóc lớn, Tình Dương lòng đau như cắt, nàng quá nóng vội, không nên dồn ép hắn như vậy.

“Ngươi biết ta là ai sao? Ngươi biết không?” Hắn bi thương  khàn khàn gào rú, mơn trớn vết sẹo gồ ghề ở đầu gối “Ngươi có biết người trong hoàng thành cười nhạo ta, gọi ta là cái gì không?” Hắn không quên được, vĩnh viễn cũng không quên được! Chân này, làm cho hắn muốn yêu cũng không dám yêu, chỉ sợ có một ngày nhìn thấy trong mắt nàng là sự chán ghét cùng kinh tởm.

Nàng làm hắn phát cuồng, hắn yêu mến nàng, yêu nàng cũng không dám nói, nàng đau khổ, chẳng lẽ hắn sẽ không khổ sao?

Khi hắn từ cõi sinh tử trở về, người khác không còn nhìn hắn bằng cả con mắt nữa, hoàng thượng nhìn hắn với ánh mắt áy náy, đau lòng, những người nhìn hắn trào phúng, khinh thường cùng sợ hãi.

“Ngươi có biết khi ta biến thành như vậy, đối với ta đã không còn ánh mắt yêu thích cùng ngưỡng mộ nữa, chúng đều ở sau lưng cười nhạo ta không có khả năng bảo vệ mình và người nhà, lại vẫn còn sống sót trên đời này; những thiên kim, cách cách trước kia nhìn ta yêu say đắm, nay lại e ngại nhìn mặt ta, thậm chí còn có cung nữ bởi vì nhìn thấy ta mà sợ tới mức đêm không thể ngủ!

“Ai có thể hiểu được? Ai có thể hiểu được cảm giác đang từ trên trời bị rơi xuống đất sẽ đau đớn đến thế nào? Rời xa kinh thành, ta không muốn có quan hệ với bất cứ cái gì ở hoàng thành nữa, ta hận ta là thế tử của Huân Thân Vương, ta hận họ Ái Tân Giác La, hoàng đế chỉ hạ một lệnh, liền làm cho ta không thể không trở về, lại đối mặt với tất cả!”

Hắn dường như sụp đố, bi thương gào thét chỉ làm cho Tình Dương càng khóc lớn, nàng biết rõ, nàng sớm đoán được, hắn yếu ớt, chân lại có tật, sớm khiến nàng nghĩ đến thân phận của hắn, chỉ là nàng không nghĩ hắn bị tổn thương lớn như vậy, trước giờ không hề được sống thoải mái!

“Ta yêu ngươi, ta yêu ngươi, Kỳ Cách. . . . . . Còn có ta. . . . . . Còn có ta ở đây. . . . . .” Nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo trên mặt hắn, nhẹ nhàng như sợ làm hắn bị thương, nàng thương tiếc hôn bên dưới, nước mắt cũng không ngừng chảy xuống.

Hơi thở quấn quít lấy nhau, nụ hôn mềm nhẹ như lửa lớn cháy lan ra đồng cỏ, hắn  chụp lên môi của nàng, thật sâu, cuồng mãnh cướp đoạt, tiến quân thần tốc, nhấm nháp tư vị ngọt ngào của nàng, hai thân thể gắt gao ôm lấy nhau không có khe hở, tùy ý để ngọn lửa tình cảm mãnh liệt đốt cháy hết thảy.

Không biết khi nào, bọn họ đã trở lại trong phòng Tình Dương, cũng không biết khi nào, quần áo hai người  đều đã cởi hết, hai thân thể trần trụi gắt gao dây dưa, tựa như hai người đã hòa làm một, bọn họ sớm đã không thể buông nhau ra.

Cho đến khi lớp bảo vệ mỏng manh kia bị công phá thì Tình Dương thần trí đang mê man mới có chút thanh tỉnh, mắt khép hờ, chống đỡ lại đôi mắt hắn đã sớm bị tình dục nhuộm đỏ, nàng thỏa mãn cười, chủ động bám lấy cổ hắn, nghênh hợp hắn tiến lên.

Kỳ Cách động thân chen vào nơi ấm áp bên trong nàng, một lần lại một lần, có chút thô bạo đoạt đi ngọt ngào ở thân nàng, mồ hôi nhỏ trên bộ ngực trắng nõn của nàng, nhìn nàng vẻ mặt toàn tâm, bằng ánh mắt ôn nhu đang nhìn mình, hắn nôn nóng bất an tựa như phiêu ở giữa không trung, cuối cùng trở lại, chậm rãi tung bay rơi xuống đất, như cuồng phong mau chóng xâm lược cũng dần dần chuyển thành ôn nhu, hắn nhẹ nhàng, yêu thương, toàn tâm toàn ý đi vào nàng, thật sâu trong tình biển.

Nến đỏ màn trướng nhẹ lay động, trên giường hai cơ thể đong đưa, cùng với ván giường phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, đến khi chân trời hơi có màu trắng, hai thân thể quấn lấy nhau mới thỏa mãn, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Trong lúc ngủ mơ, Tình Dương trở mình, cánh tay theo bản năng đặt lên ngực người bên cạnh, không ngờ lại trống không, cánh tay ở trên giường sờ soạng, vẫn không thấy người, mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện không thấy Kỳ Cách, hẳn là phải nằm bên cạnh nàng mới đúng!

2 phản hồi (+add yours?)

  1. Lưu yumi kute
    Apr 19, 2012 @ 23:44:47

    Thanks ss

    Trả lời

  2. thoxitin
    Mar 27, 2012 @ 00:36:25

    ac ac…sao bỏ đi.????xúc phạm quá nhá..thanks nàng

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: