[ĐBG] Chương 5.2

Mở mắt ra, nàng nhìn quanh phòng “Người đâu?” Bên ngoài sắc trời tối như mực, lúc này, hắn không ngủ lại chạy đi đâu?

Ở trên giường một lúc, nàng bước xuống giường, khoác tạm cái áo đi ra ngoài, qua phòng khách đi vào đại sảnh, xoa xoa con mắt, trông thấy Kỳ Cách đứng ở trước cửa.

“Sao lại tỉnh?” Kỳ Cách cũng phát hiện nàng, xoay người bước nhanh đến bên người nàng.

Tình Dương uể oải dựa vào ngực hắn, chớp mắt “Nhìn không thấy ngươi, không biết ngươi chạy đi đâu.”

Kỳ Cách cười, sờ sờ mái tóc dài sau lưng nàng “Chỉ là đi ra ngoài một chút, nàng trở về ngủ trước đi, ta tắt đèn liền vào.” Tựa ở trên đỉnh đầu nàng, ánh mắt quét ra phía cánh cổng và ngoài sân, có lướt qua bóng đen.

Tình Dương cũng không chú ý có gì bất thường, nàng thật sự là quá mệt mỏi, dụi dụi hai mắt gật đầu “Ừ, vậy nhanh lên một chút đó.” Hơn nửa tháng này, nàng đã quen có Kỳ Cách nằm ở bên người nàng rồi, chỉ cần không có hắn, nàng ngủ không ngon.

“Ừ.” Kỳ Cách cười, thấy thân ảnh nàng  lung la lung lay đi vào trong phòng, bên môi cười hình cung vừa thu lại, ánh mắt trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Gia.” Bác Hách trốn ở ngoài sân lúc này mới đi vào, đi theo phía sau là ba hộ vệ ở biệt viện, cũng là một thân màu đen to lớn, bóng đen vừa rồi chính là bọn họ.

“Người đâu?” Kỳ Cách nhàn nhạt hỏi.

“Đã chạy mất.” Bác Hách cúi đầu hồi bẩm, từ lúc bọn họ bắt đầu vào Lạc Dương, nửa đêm, thường có người lẻn vào biệt viện, không biết có mục đích gì.

“Gia, hai ngày này đối phương thái độ cũng thay đổi, biệt viện giới hộ không đủ nghiêm mật, có cần phải sai thêm một ít nhân thủ tới?” Ở biệt viện không thể so với trong hoàng thành, gia lần này xuất môn cho khuây khỏa, bên người trừ hắn ra cũng không mang theo những hộ vệ khác, hộ vệ ở đây lại không đủ.

Ngày thường, ám vệ phụ trách an toàn cho biệt viện, minh vệ là phụ trách ngăn cản Mẫn Gia công tử chưa từ bỏ ý định cầu kiến. Những quản sự của biệt viện phải chịu khổ, làm vật hi sinh cho Mẫn Gia công tử tại cửa lớn chửi.

“Cầm lệnh bài Huân Thân Vương phủ, để Hà Nam án sát phái thêm một ít nhân thủ, tất cả lấy an toàn cách cách làm trọng.

“Lai lịch của những người này còn chưa rõ ràng sao?”

Bác Hách trầm ngưng, nghiêm mặt trả lời “Chưa có, phái thám tử đi đều không có tin tức hồi báo, mà chúng ta bắt được hắc y nhân, thì toàn bộ đều cắn nát độc dược trong miệng tự vẫn, những người này thấy chết không sờn, chẳng lẽ cùng cách cách có quan hệ sao?” Những người này không rõ danh tính, chỉ thấy là thấy chết không sờn mà thôi, võ công lại kém hơn so với toàn bộ ám vệ trong biệt viện, cũng không có tìm được chủ nhân của những kẻ đã chết ngoài sân kia.

“Chúng ta đại giang nam bắc đều đi đã được bảy năm, trong hoàng thành cũng không có kẻ dám ngáng đường ta, hoàng tử tranh giành ta cũng chưa từng nhúng tay can thiệp vào, những người kia hẳn không phải là nhằm vào ta mà đến. Về phần Tình Dương. . . . . . Ta sẽ tìm cơ hội hỏi nàng một chút.” Chuyện này, hắn cũng nghi hoặc.

“Nhưng cách cách là chi nữ của quan Thượng Thư, thiên kim nhà quan, ngày thường ít tiếp xúc với người, mặc dù xuất môn, cũng không thể trêu chọc đến điều rắc rối, Cách Đồ đại nhân lại đang rất được lòng vua và dân chúng trong hoàng thành, cho dù có kẻ thù, cũng không thể muốn mạng cách cách, thuộc hạ thăm dò, gia đình Cách Đồ đại nhân cũng không phát sinh những sự tình này.”

Theo lời Bác Hách, Kỳ Cách nghĩ không ra nơi nào, những ngày này hắn cùng Tình Dương ở chung cùng một chỗ, Tình Dương tính tình có thể nói là có chút lười, cũng không có hay gây chuyện, huống hồ nàng được dạy dỗ, tính tình thiện lương, không đắc tội người nào, lại bị đối phương nhắm trúng, mỗi đêm phái người đến như muốn tìm nàng, nhưng vì sự an nguy của nàng, hắn không thể không chú ý.

“Phía Hà Nam án sát điều người thì đồng thời dặn hắn cho người dưới cùng ẩn vào dân chúng điều tra. Tình Dương từng nói với ta, lúc nàng mười hai tuổi, có hai năm ở Lạc Dương, Thái Nguyên đến Giang Nam du ngoạn, nhưng ta không có nghe nàng đề cập đến kết liễu thù oán với ai.” Hắn cũng không cho Tình Dương biết rõ chuyện hắc y nhân, hắn hi vọng nàng có thể vô tư mà sống.

“Dạ!”

“Đều lui ra đi.” Hắn vung tay lên, Bác Hách lập tức dẫn hộ vệ sau lưng rời khỏi cửa, cũng thuận tay đem cửa lầu các đóng lại.

Kỳ Cách nhìn ánh nến trong sảnh, cân nhắc suy nghĩ, lát sau, hắn xoay người hướng trong phòng đi đến, đồng thời ngón tay khẽ vẩy.

“Phụt!”  một tiếng, ánh nến dập tắt, trong lầu các lập tức lại lâm vào một mảnh đen kịt.

 

* * *

Cưỡi trên lưng ngựa, Tình Dương ngồi bên cạnh tiến sát vào trong ngực Kỳ Cách, hai tay vòng bên hông hắn, tuyệt không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người qua đường. Mà Kỳ Cách lúc mới đầu không quen đến bây giờ cũng thành thói quen, nhưng bởi vì hắn ngượng ngùng đỏ mặt, cho nên việc này cũng là một trong ngững nguyện nhân làm hắn kiên trì tiếp tục đội nón.

Tình Dương không để ý, hôm nay Kỳ Cách đặc biệt đưa nàng ra ngoài chơi, tâm tình nàng thật tốt, tựa như con chim nhỏ vui vẻ bay tới bay lui, nàng nhảy nhót, miệng cười thật lớn.

Ra khỏi cửa thành, hướng phía Đông chạy đi. Trên đường đi, Kỳ Cách một tay ôm chặt tiểu mỹ nhân phía trước, nhẹ nói: “Nửa tháng trước, sau khi nàng nghe được cô nương kia nhảy xuống vực, thì thường đến chùa thắp hương.  Sau, có đôi khi thấy nàng đang cười, nhưng ánh mắt không cảm thấy vui vẻ, cũng có vài phần buồn bã.” Không thể không phát hiện, chỉ là nàng không muốn nói, hắn chờ nàng tự nói ra.

Nói đến đây, Tình Dương tâm tình không tốt, vòng tay ôm chặt bên hông hắn “Cô nương kia. . . . . . Ta đã từng gặp, ngay trước khi nàng tự vẫn, không, chính xác hơn là, ta là người cuối cùng nhìn thấy nàng.”

“Tại sao thấy nàng? Chẳng lẽ. . . . . .” Tâm tư vừa động, hắn đã đoán được.

“Đúng vậy, năm đó ta cũng vậy từng đến vách đá đó.” Nhếch miệng, nàng không muốn nhắc lại chuyện này “Ngay lúc ta nhắm mắt lại thì nàng không biết từ đâu xông ra, liền nhảy xuống.”  Tiếng kêu thê lương đến giờ vẫn còn quẩn quanh tai nàng, nàng mỗi ngày đều bị ác mộng làm tỉnh lại, dù sao thấy một người sống sờ sờ như vậy chết trước mắt, kích động này cũng rất lớn.

Sau đó nàng đi tìm vị trụ trì kia, nhờ có hắn khuyên giảng, nàng mới dần dần buông lòng. Nàng biết, có thể đời này được dùng một thân phận khác sống ở thời đại này, chỉ là không muốn đối mặt, mà lần nhảy xuống vực đó, mặc dù hành động có thay đổi, nàng đi tìm trụ trì chùa Bạch Mã nói chuyện, nhưng nàng vẫn nghĩ là muốn thử một lần, đó là lần nàng đánh cuộc cuối cùng, may mắn nàng vứt bỏ ý nghĩ đó, nếu không, hiện tại như thế nào gặp tìm được Kỳ Cách ?

“Đó là chính con đường cô ta chọn.” Hắn thương tiếc ôm eo nàng, bàn tay nhu hòa vỗ lưng nàng.

Tình Dương gật gật đầu “Ta cũng biết, chỉ là lòng luôn bất an. Ai, duyên phận, bất luận duyên phận này tốt xấu hay không. Ta đều đi dâng hương, hi vọng nàng có thể nhanh đầu thai chuyển thế.” Nàng cảm thấy trong lòng nao nao, nghĩ, nếu như năm đó cô nương kia cùng trụ trì ở mật thất tĩnh đàm, nhảy xuống vách núi hẳn là nàng!

Trên khuôn mặt tuấn dật có ý cười, cằm dưới nhẹ cọ xát tóc của nàng “Chớ suy nghĩ quá nhiều.” Người trong ngực thiện lương, làm cho hắn cũng yếu lòng.

Hai người cùng cưỡi một ngựa, tốc độ không nhanh, trên đường đi nhàn tản trò chuyện, đi qua một chỗ rừng cây rậm rạp thì Kỳ Cách sắc mặt khẽ biến.

Có sát khí!

Khuôn mặt vui vẻ, Tình Dương nghiêng đầu nhìn hắn, đột nhiên sững sờ “Làm sao vậy?” Bọn họ vừa mới nói tới mấy ngày nữa phải về kinh thành, như thế nào sắc mặt hắn trở nên khó coi như vậy?

“Ôm chặt ta.” Kéo áo choàng phía sau ra, trùm trên người nàng. Hắn quá sơ ý rồi! Những ngày này cuộc sống nhàn hạ, làm hắn mất đi cảnh giới. Sáng nay xuất môn, hắn lại phân phó những ám vệ kia đi theo phía xa là tốt rồi.

Hắn sắc mặt trầm xuống lạnh băng quá mức, Tình Dương giật mình, theo bản năng ôm càng chặt, cả người trốn ở trong cánh tay hắn, hình như có chuyện gì sắp xảy ra.

Bỗng dưng, từng đợt tiếng sột soạt vang lên, trong rừng cây nhiều bóng đen rất nhanh hướng bọn họ vọt tới hung mãnh, ánh mặt trời chiếu rọi xuống, quang ảnh bóng đen lóe ra.

“A!” Kỳ Cách ôm chặt Tình Dương, dùng sức đá xuống bụng ngựa, ngựa chạy băng băng, bóng cây hai bên nhanh chóng lùi lại đằng sau

“Giết!”

Tiếng kêu nổi lên bốn phía, từng tiếng xé gió không tầm thường sau lưng của hắn bay tới.

Hắn dùng lực, giẫm lên ngựa cả người bay vút lên, ngựa vẫn như cũ lao về phía trước, mà người đã xoay người rơi xuống đất, vài đạo ám tiêu xoẹt qua ống tay áo của hắn, hắn cánh tay chấn động, trong gió vang lên thanh âm kì dị.

“Hù hù hù! Ba!” Thanh âm vung roi, mạnh mẽ bức lui vài hắc y nhân không sợ chết đuổi theo.

Kỳ Cách thu lại roi, quấn trên cánh tay rồi lại vung lên, phòng thủ cẩn thận, không hề sơ hở, roi vung lên uốn lượn tạo lá chắn, làm cho hắc y nhân đuổi theo không dám tiến lên.

Không có động tác linh hoạt, hắn vẻn vẹn chỉ dùng roi quất lên, tay kia gắt gao che chở người trước ngực. Tình Dương theo hắn xoay chuyển từng bước mà cảm giác thiên toàn địa chuyển, nàng cắn chặt răng, biết rõ tình huống bây giờ nguy cấp, nửa tiếng cũng không dám kêu, chỉ sợ rối loạn tinh thần của hắn.

Hắc y nhân đồng loạt tới gần, trường kiếm như linh xà xuất ra, thanh kiếm sáng lóe xếp thành một hàng trực chờ phía trước, mà Kỳ Cách bình tĩnh vung roi dài, đầu roi cắt qua không khí, bức lui được vài người, lại xoay người một cái, vung tay hất lên, xoáy lên trong đó hai trường kiếm, dùng sức nâng cánh tay, làm cho roi quấn lấy kiếm chuyển động, lao về phía hắc y nhân khác.

Hai hắc y nhân bị đoạt mất kiếm trở nên khó khăn, trong chớp mắt bị chính kiếm của mình cứa cổ, ngã xuống đất, còn lại ba người thấy vậy, thế công không thu, ngược lại trở nên càng hung hãn hơn, trong mắt một mảng lạnh băng.

Kỳ Cách hất roi lên, vòng tròn trong không trung, nội lực thâm hậu xuyên qua roi vung ra, lao đến bốn phía, xoạt xoạt xoạt vài tiếng, quần áo hắc y nhân đều bị xé rách.

Ba người nháy mắt lẫn nhau, trong đó hai người phóng tới trước, bất chấp roi đánh úp lại có lực sát thương lớn, đơn giản chỉ cần níu lại đầu roi. Không đầy một lát trường kiếm quấn ở roi đã cho kẻ kia thành vong hồn, còn lại người cuối cùng nhân cơ hội tháo chạy trước, tụ mười phần công lực, một chưởng chém ra, đánh về phía trước ngực Kỳ Cách!

Quả nhiên là hướng về phía Tình Dương mà đến. Kỳ Cách lạnh lùng cười. Buông tay đặt trên vai Tình Dương ra, tay trái nâng lên tổng lực công kích tới đối phương, lại tay khác, thừa dịp hắc y nhân còn chưa tới kịp thối lui, dưới chân nhẹ xoáy, nhanh chóng xuất hiện như ma quỷ trước mặt hắc y nhân, một chưởng tay phải đánh lên trước ngực đối phương.

“Phụt!” Trong chốc lát, khí huyết từ cổ họng phun ra, hắc y nhân há miệng phun ra một ngụm máu tươi, giống như vải rách ngã ra ngoài, đồng thời những kẻ vừa rồi muốn xông lên đều bị roi dài quất đến, bọn họ đều ngã rơi xuống đất.

Bị đánh ngã trên mặt đất, hắc y nhân chưa tắt thở, ánh mắt lại bắt đầu đục ngầu, hắn che ngực, dùng sức muốn đẩy khí  trên người kẻ khác, chỉ là bị thương quá sâu, thân thể vô lực xoay chuyển, chợt một thanh trường kiếm kề trên cổ của hắn .

“Là ai phái ngươi tới?” Kỳ Cách tầm mắt nhìn toan tính.

Hắc y nhân một tiếng cười lạnh “Tình Dương cách cách, giết người thì đền mạng!” Nói xong, hắn cắn nát độc dược giấu ở trong miệng, trong chớp mắt độc phát liền chết.

Tình Dương trốn ở trước người Kỳ Cách bị chấn động, âm thanh lạnh như băng tựa như lời nguyền rủa bay vào tai, làm cho nàng cả người như rớt vào hầm băng, toàn thân rét run “Kỳ…. Kỳ Cách?” Nàng hoảng sợ ôm chặt hắn, thanh âm run nhè nhẹ.

Kỳ Cách lặng im bất động, vẫn cảnh giác sâu sắc, cảm nhận động tĩnh chung quanh. Hồi lâu sau, hắn mới buông tay, vứt kiếm xuống đất. Là ai phái tới ? Là ai hận nàng, hận đến không giết chết nàng thì không thể giải hận?

Nghe được trường kiếm leng keng sau khi hạ xuống, Tình Dương hít sâu hơi thở, cố gắng ổn định hoảng loạn trong lòng “Hắn vừa mới nhắc đến tên của ta?” Giết, giết người thì đền mạng? Nàng không có giết đến một nửa ai mà! Cố gắng đẩy áo choàng đang che lấp, nàng muốn nhô đầu ra nhìn một chút người vừa nói là ai, hắn làm sao có thể nói lung tung như vậy?

“Đừng nhìn.” Kỳ Cách đem áo choàng kéo nhanh. Này máu chảy đầm đìa một màn, hắn cho rằng nàng không thích hợp xem.

“Không được! Ta muốn nhìn rõ, hắn nói ta giết người thì đền mạng, ta giết người khi nào?” Nàng căm giận bất bình giật ra áo choàng. A….a…a! Đột nhiên nhìn thấy thi thể nằm trên mặt đất lại càng hoảng sợ, mùi máu tươi phiêu tán bay vào mũi.

Kỳ Cách không kịp ngăn cản, đành phải để nàng mở to mắt nhìn người nằm trên đất, sau một lúc lâu, nàng mới sắc mặt trắng bệch, quay đầu “Ta không biết bọn họ.” Đây là nàng lần thứ hai nhìn thấy có người chết ở trước mặt, vẫn là khoảng cách gần như vậy.. . . . . Đầu nàng thật choáng váng.

“Tình Dương!” Kỳ Cách đỡ thân thể lay động của nàng”Bảo nàng đừng nhìn, thật là.”

Vỗ ngực một cái, trong dạ dày sôi trào “Dù sao chỉ là hai con mắt, một cái mũi, há miệng, ta nghĩ sẽ không có nhiều kinh khủng.” Nàng còn có tâm tình pha trò.

Kỳ Cách thở dài lắc đầu, hai ngón tay đặt ở trong miệng phát ra tiếng huýt, một chốc, con ngựa đã chạy đi lại chạy trở về.

“Chúng ta đi về trước.”

“Vậy nơi này làm sao bây giờ?” Tình Dương nuốt vài ngụm nước miếng. Tuy nhiên người ở đây rất thưa thớt, nhưng là đi qua đường tắt chùa Bạch Mã, có năm thi thể cứ như vậy nằm ở trên đường, người đi qua nhìn thấy, không bị hù chết mới là lạ.

“Có người sẽ xử lý.” Hắn đã nhìn thấy thân ảnh một ám vệ cấp bách chạy tới. Hắn thầm nghĩ mau mau đưa nàng về biệt viện, địch ở trong tối, bọn họ ở ngoài sáng, tình huống như vậy quá nguy hiểm!

“Được.” Tình Dương cũng không phải không rõ lo lắng của hắn, rất thức thời dựa vào trong ngực hắn, để hắn phát huy bản tính bảo vệ phụ nữ của nam nhân.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. thoxitin
    Mar 27, 2012 @ 00:48:16

    Thanks nàng

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: