[ĐBG] Chương 10.1

Một tháng sau

Kèn lớn kèn nhỏ chiêng trống vang trời, ngày hôm nay hoàng thành đặc biệt náo nhiệt, bởi vì hôm nay là ngày vui của Huân Thân Vương phủ. Hơn một tháng trước, hoàng thượng hạ chỉ đem Tình Dương cách cách chỉ hôn cho Huân Thân Vương thế tử, cũng vào ngày hai người thành thân, ban thưởng cho Huân Thân Vương thế tử kế tục tước vị phụ thân hắn, chính thức trở thành Huân Thân Vương.

Đội ngũ thành thân từ trong cung chạy dài, dẫn đầu là đội danh dự thật dài, tiếng chiêng trống rung trời. Hàng sau là cung nữ cầm đèn cầy hoa mẫu đơn nhẹ nhàng đơn giản, cùng vài chục thái giám, tiếp đó là một đội kỵ binh hộ tống đón dâu, mà ở trong những kỵ binh oai phong này, thấy được có một con ngựa trắng đặc biệt.

Trên con ngựa trắng là nam tử mặc hồng bào, tuấn dật, trên mặt tuy có hai đạo sẹo, cũng không làm mất đi khí chất bẩm sinh của hắn. Mắt phượng mày kiếm, ngẩng đầu ưỡn ngực, so với vài vị tướng quân phía trước, khí thế không chút thua kém.

Phía sau nữa, chính là mười sáu người khiêng kiệu hoa, kiệu hoa kim điêu ngọc thế, mức độ hoa lệ không giống bình thường, nghi thức hôn lễ phô trương như vậy, chỉ có công chúa hoặc hoàng tử đại hôn mới có thể nhìn thấy.

Đội ngũ đón dâu vui mừng đi vào cửa chính của Huân Thân Vương phủ, hôm nay đèn màu đỏ treo đầy phủ, hoàn toàn không giống ngày xưa, yên lặng hiu quạnh, mà là vui sướng náo nhiệt không dứt, giống như là muốn tẩy đi hình ảnh hoàng thành hoang vắng trong trí nhớ mọi người, bởi nó đã thay đổi, phủ thêm lớp vỏ bọc thật chói mắt, giống như Thánh Thượng mong đợi, mong muốn từ nay về sau hạnh phúc luôn tràn ngập trong phủ.

Kỳ Cách tuy là thân vương thế tử, nhưng huyết mạch huynh đệ đều đã qua đời, bởi vậy hoàng thượng đặc biệt phái ra vài a ca, giúp đỡ việc đại hôn lần này.

Kỳ Cách rời kinh đã lâu, đối với mấy thứ lễ tiết cầu kì nơi này không quen, Tứ a ca – Dận Chẩn, thận trọng kĩ tính, hết lòng hò hét mấy tiểu bối, cho hắn toàn quyền xử lý chuyện tiệc cưới, để hắn thanh thản rời đến hậu điện, cùng thê tử lãng mạn đêm tân hôn.

Uống chút rượu, Kỳ Cách có mùi rượu, hai gò má hơi ửng đỏ. Một đêm này, mộng đẹp đã trở thành sự thật, hắn đặc biệt vui vẻ, đối với mọi người cũng không còn lãnh đạm xa cách, ngược lại miệng cười lớn, vui mừng lộ rõ trên nét mặt.

Dận Chẩn đưa hắn trở lại hậu điện, đi qua nhiều chỗ rẽ thì đã thấy hỉ phòng. Ở bên ngoài, các ma ma cùng các cung nữ đang lặng lẽ đứng đợi.

“Kỳ Cách, vi huynh hiếm thấy ngươi cao hứng như vậy, có thể lấy được Tình Dương cách cách, thật sự làm cho ngươi vui vẻ như thế?” Dận Chấn khó nén hiếu kì ở đáy lòng. Trong ấn tượng của hắn, đường đệ này là thiếu niên đắc chí, cũng như hắn khi trên chiến trường ra trận giết địch.

Không ngờ về sau Huân Thân Vương phủ gặp thay đổi lớn, bộ dáng tự tin hăng hái kia không còn thấy lại nữa, thay vào đó là tâm tàn ý lạnh, bỏ đi xa.

Không nghĩ tới bảy năm sau, có tình yêu đến, Kỳ Cách lại có thể như trước cười thật vui vẻ, đáy mắt không còn là ảm đạm nữa.

Kỳ Cách nhìn hắn, đáy lòng nhộn nhạo ra một chút nhu tình vui vẻ, đôi mắt đen nhìn vào hỉ phòng cách đó không xa “Tứ ca, có một ngày, huynh sẽ hiểu .”

Dận Chẩn ngừng lại, nhún nhún vai. “Ngươi nghỉ ngơi sớm đi.” Với hắn mà nói, tư tình nhi nữ cũng không trọng yếu, quan trọng nhất là quốc gia.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Kỳ Cách cười lắc đầu. Tứ ca này quả nhiên không hề thay đổi, từ lúc còn trẻ hắn đã nhìn ra được hắn dã tâm bừng bừng, trong khi đại ca hắn thì bận việc…. vui đùa, hắn muốn lập chiến công, ở trước mặt thánh thượng, biểu hiện thật tốt, đối với tình yêu nam nữ, lại càng thờ ơ. Thôi, cái này cũng không liên quan chuyện của hắn, hắn nên để ý chính là. . . . . .

Ánh mắt dịu dàng như nước, bên môi ý cười ôn nhu như vậy, ánh mắt hắn dừng lại ở cửa phòng, lòng hắn tràn đầy vui mừng cất bước hướng về phía trước.

Ngồi ở trên giường, Tình Dương con mắt mở thật to, nhìn quả táo ở lòng bàn tay, không nhịn được, cái lưỡi đinh hương khẽ liếm môi, nước miếng đều nhanh nhỏ ra, hận không thể lập tức cắn một miếng.

Ục ục ục. . . . . . Ục ục. . . . . .

Trong phòng, quanh quẩn một thanh âm kì lạ, hỉ nương nhìn ta, ta nhìn ngươi, vẻ mặt cố gắng nhịn cười. Những ma ma lớn tuổi có chút xấu hổ, một người trong đó nhịn không được nháy mắt với nha hoàn đứng đối tân nương.

Thủy Nhi cười toét miệng rồi chạy nhanh đi, lặng lẽ đến bên giường, hướng chủ tử nói: “Cách cách, người cố chịu một chút.”

Tình Dương vô thức ngước mắt trừng nàng, nhưng trước mắt lại là lớp khăn màu đỏ. Nàng bĩu môi “Ta đói bụng không được sao?”

Nàng sơ trang lại trang phục, đi qua đi lại đến bây giờ trời đã tối rồi, cả ngày một miếng cơm cũng không được ăn, bụng làm sao có thể không đói? Đã vậy còn không cho phép bụng nàng lên tiếng kháng nghị! Thật là không có thiên lý?

Không được! Tình Dương không ngừng nuốt nước miếng. Nàng thật sự rất đói, quả táo trên tay nàng thơm quá. . . . . . Vỏ hồng hồng, hương vị ngọt ngào. . . . . . Nàng thật đói, thật đói. . . . . .

Nhìn chủ tử đưa quả táo đang cầm ở tay càng ngày càng đến gần khăn voan, Thủy Nhi khẩn trương đưa tay ngăn cản “Cách cách, đây là vật biểu tượng, không ăn được. . . . . . A!” Lời còn chưa nói hết, liền đổi thành tiếng kêu thảm thiết.

Thịt người mặn mặn!

“Phì phì phì! Ngươi không có việc gì giơ tay tới làm chi?” Tình Dương thở phì phò giật thứ vướng víu trên đầu ra. Hiện tại người nào dám ngăn cản nàng ăn cái gì, giết không tha!

“Phúc tấn, khăn voan hồng này không thể nhấc lên!” Ma ma khẩn trương chạy tới.

“Ta rất đói.” Bất luận ở cổ đại hay là hiện đại, thành thân thật sự là chuyện hành hạ người ta, nàng đói đến hoa mắt, dạ dày đều ra sức kháng nghị muốn được ăn rồi, lại cứ phải ngoan ngoãn ngồi trên hỉ giường, chờ vị vương gia kia trở về sủng hạnh nàng mới được sao.

“Cách cách, nhẫn nại một chút nữa thôi.” Thủy Nhi thổi phù phù mu bàn tay. Trên tay nàng, rõ ràng có thể thấy được dấu răng. Oa. . . . . . Cách cách thật ác độc, nếu dùng thêm sức lực, chỉ sợ chảy máu.

“Vương gia cát tường!”

Bên trong đang cãi nhau thì ngoài cửa, hỉ nương cùng ma ma quỳ trên đất, đồng thời giương giọng hô lớn.

Tình Dương, Thủy Nhi còn có hai ma ma cùng hỉ nương đồng thời sửng sốt, cuối cùng vẫn là ma ma nhiều kinh nghiệm, tay trái, đem Tình Dương áp trở lại ngồi trên hỉ giường, thuận tiện nhặt khăn voan bị ném xuống đất trùm lại, còn kéo Thủy Nhi đang thất thần, đồng thời quay người, mọi người rất nhanh thủ thế, hỉ nương cùng ma ma đều tự trở về vị trí cũ, những động tác này tất cả hoàn thành trong nháy mắt.

“Y ” Cửa hỉ phòng cũng đúng lúc mở ra.

“Vương gia cát tường.” Ma ma đắc ý cười, phúc thân hành lễ.

“Đứng lên đi.”

Nghe được thanh âm Kỳ Cách, Tình Dương tim bắt đầu thình thịch, thình thịch đập liên hồi, nắm chặt quả táo cầm ở tay, cho đến giờ phút này, nàng mới có cảm giác khẩn trương của tân nương được gả về nhà chồng.

“Đều xuống dưới lĩnh thưởng đi.”

“Dạ! Nô tỳ cáo lui.” Ma ma, hỉ nương nối đuôi nhau rời khỏi.

Tiếng bước chân từ từ tới gần, Tình Dương cúi mắt, cảm nhận được khăn voan bị người ta nhấc lên, nàng thở nhẹ, lông mi run rẩy, nhẹ nhàng nhìn lên, thấy đôi mắt đầy tình cảm ấm áp, vải đỏ rơi xuống, hai gò má không kìm chế được đỏ ửng.

Không biết sao, nàng đột nhiên cảm thấy e lệ, không dám nhìn thẳng vào mắt Kỳ Cách, có chút bối rối tránh đi, bóp chặt quả táo ở lòng bàn tay.

Kỳ Cách nhẹ cười, đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng “Mệt mỏi một ngày, nàng đói lắm phải không?” Kéo nàng đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, trên bàn đã bày đầy mỹ vị, hắn thuận tay gỡ xuống mũ phượng nặng nề trên đầu nàng, bỏ sang một bên.

Tình Dương ửng đỏ cả mặt, nghe hắn nói như vậy, lỗ tai đều hồng thành một mảnh, nàng xấu hổ cúi đầu “Chàng nghe thấy à?” Còn tưởng rằng hắn ở ngoài cửa không nghe thấy, không nghĩ tới nàng trong phòng lớn tiếng ồn ào, bên ngoài đều nghe được rõ ràng.

Hắn cười không có đáp lời, ngồi trở lại bên người nàng, cầm lên đôi đũa bằng ngà voi nạm vàng, gắp vài món ăn để vào trong bát “Nhanh ăn đi.” Hắn sao lại không biết xấu hổ chọc thủng da mặt mỏng manh của phúc tấn chứ.

Tình Dương cười cười, khuôn mặt ngọt ngào, vui vẻ ăn. Nàng cũng rất đói, cái miệng nhỏ nhồi  thức ăn vào, bên cạnh còn có trượng phu thân mật gắp thức ăn cho, vẻ mặt yêu thương không thôi, để cho nàng ăn được thoải mái, cái miệng nhỏ gặm đùi gà mà bị dính đầy mỡ.

Nàng vui vẻ, Kỳ Cách cũng thấy vui vẻ. Xem ra lúc này hắn thật cưng chiều thê tử.

Tình Dương vén tay áo lên, vươn tay với đĩa rau. Ánh mắt lơ đãng đảo qua, đôi mắt đen Kỳ Cách  đột nhiên buồn bã, nhìn chằm chằm vào những vết sẹo nhỏ khó coi trên cổ tay nàng.

Những vết sẹo này đều là do Mẫn Gia trói mà lưu lại. Những dây thừng thô kia làm trầy xước làn da non mềm, có chỗ quần áo ngăn cách, không đến mức để lại sẹo, bôi thuốc mỡ rất nhanh hồi phục, nhưng chỗ cổ tay thì. . . . . .

Mỗi lần nhìn đến những vết sẹo này, Kỳ Cách tâm đau đớn ma nhớ lại, nếu hắn không suy nghĩ nhạy bén, đoán đúng kế hoạch của Mẫn Gia, chỉ sợ hắn sẽ như nam nhân kia đau đớn không yên.

Kỳ Cách đáy lòng có chút lạnh, đáy mắt lướt qua tia lạnh lẽo. Hắn không dám nghĩ, nếu mất đi Tình Dương, hắn sẽ điên cuồng đến mức nào, có lẽ. . . . . . như Mẫn Gia không đáng là gì.

Tình Dương nhìn một hồi, định cười nói chuyện với hắn, liền nhìn thấy hắn ánh mắt phức tạp, hơi sững sờ, theo ánh mắt hắn nhìn vết thương trên cổ tay mình, trong lòng nàng mềm nhũn, thương tiếc nhìn hắn.

Đặt bát đũa trong tay xuống, cầm khăn lau miệng, Tình Dương lặng lẽ suy tư, nghĩ làm như thế nào cởi bỏ những thắt nút trong lòng hắn?

Nàng biết rõ Kỳ Cách trải qua sinh ly tử biệt từ lúc còn trẻ, khiến hắn rất sợ hãi chuyện phải mất đi cái gì, đây cũng là một trong những nguyên nhân lúc trước hắn lùi bước, không dám yêu nàng. Mà trước đó vài ngày, việc nàng bị tấn công, đã khiến cho cái sợ hãi ẩn sâu dưới đáy lòng kia trỗi dậy.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
    Jan 17, 2012 @ 06:34:38

    ^__^!!!

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: