[ĐBG] Chương 9.1

Mưa bụi nhẹ nhàng rơi xuống cùng gió lạnh thổi trên không trung phiêu đãng, cảnh mưa thật đẹp nhưng cũng thật thê lương.

Thanh Sơn mưa phùn bay, núi non chạy dài, những bóng đen bóng trắng đan xen vào nhau, đoàn người chầm chậm đi tới vách núi, vài nam tử cao lớn, trong tay ôm một cô nương, nàng một thân áo trắng đơn giản, tựa như tù phạm, trên cổ tay còn bị trói dây thừng, khiến da thịt non mềm của nàng ứa máu.

Trên đầu bị trùm kín, che đi bộ dạng của nàng.

Nam tử kéo nàng đến bên cạnh bia đá trên vách núi.

Hắn hướng mấy người khác gật đầu, mấy người kia sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc, nhìn bốn phía, từ từ hướng vách núi cách đó không xa đi đến.

Đang lúc đoàn người đi đến vách đá vài bước thì trong bụi cỏ đột nhiên phát ra tiếng loạt xoạt. Bọn nam tử cảnh giác nhìn quanh bốn phía, đột nhiên một tiếng bén nhọn truyền ra.

“Bao vây!” Thanh âm rung trời, từ trong bụi cỏ cao cỡ nửa người, binh lính từng đoàn nhảy ra, người đông như nước, trong nháy mắt liền bao vây toàn bộ vách núi.

“Không được tới đây!” Nam tử bị bao vậy nhanh chóng giơ kiếm lên, để trên cổ của nàng.

“Keng!” Tất cả binh lính rút sang bên cạnh, nhìn hướng bọn họ.

Lúc này, thân ảnh màu đen chậm rãi từ phía sau bước lên, đám người tự động lui xuống, hắc y nhân cứ như vậy dễ dàng đi tới bên cạnh vách núi.

Mắt sắc lạnh lùng nhìn thẳng vào người bên cạnh vách núi, mím môi cười lạnh “Buông nàng ra, các ngươi sẽ được toàn thây!”

Vài tên nam tử có chút bối rối nhìn đám người vây bắt, mấy người giúp nhau trao đổi cái ánh mắt, sát khí nổi lên!

“Vậy xem các ngươi có bản lãnh hay không!” Người gác bả đao ở trên cổ  nữ nhân hô lớn, hắn một tay đánh trên lưng của nàng, đấy nàng rớt xuống vách núi!

“Giết!” Mấy người khác như không muốn sống, lao về phía đám lính.

“Đừng!” Đôi mắt trợn trừng, nhìn thân ảnh nhỏ bé kia rơi xuống vách núi, hắc y nhân vọt tới vách đá, đang muốn cùng nhảy xuống thì bỗng dưng, một thân ảnh hồng sắc nhanh như gió vụt qua bên người hắn.

Hắc y nhân tập trung nhìn vào, hồng ảnh ấy lao xuống cực nhanh, đuổi theo nữ tử rơi xuống. Hồng ảnh đó lại xoay người bay vút lên đỉnh vách núi, nhẹ nhàng hạ xuống đất, một nam tử tuấn vĩ bất phàm xuất hiện trước mắt mọi người, cánh tay hắn gắt gao giữ chặt lưng áo người trong ngực, ánh mắt rơi thẳng vào miếng vải trùm trên đầu.

Hắc y nhân xông lên trước, thừa dịp nam tử tuấn mĩ chưa lấy lại tinh thần thì lao tới.

“Xoạt!” một tiếng, miếng vải che trên mặt nữ nhân bị xe rách, lập tức trừng lớn hai mắt.

“Ngươi là ai?” Gương mặt này không phải Tình Dương!

Nam tử ôm nàng nhìn người trong ngực “Nàng là Hoàng Cương Trân, đúng rồi . . . . . Thê tử của ta.”

 

“Xoạt!”

Nguyên bản bị tấm màn đen che không thấy ánh mặt trời lại bị người ta xốc lên, đột nhiên tiếp xúc ánh mặt trời, Tình Dương không khỏi nhắm mắt lại, lúc sau, nàng mới từ từ mở mắt ra, nghi hoặc nhìn bốn phía.

Khói hương lượn lờ, từng đợt khói hương đốt bái tế có thể cảm nhận đang phiêu tán ở bốn phía. Tình Dương đi lên phía trước, nhìn thấy một khối đất nhô lên, một mộ bia sừng sững ở đằng trước. Mẫn Gia quỳ gối trước mộ,  nhìn chữ trên tấm bia thật lâu, vô thức theo ánh mắt của hắn nhìn về phía bia mộ, từng chữ “Lương Thị Ngọc Lộ chi mộ”.

Ngọc Lộ? Tình Dương đôi mi thanh tú nhẹ chau lại. Tên này, vài ngày trước nàng bị bắt tới thì dường như nghe Mẫn Gia ở trong phòng có đề cập qua, chẳng lẽ đây là mộ bia của cô gái đã nhảy núi tự vẫn kia?

Tình Dương âm thầm dò xét bốn phía, chung quanh cảnh sắc nhìn rất quen mắt. Đây là chuyện gì xảy ra? Nàng đưa mắt nhìn ra xa, nhìn kỹ  tình thế địa lý ở xa. Không giống như nàng suy nghĩ, nàng tưởng rằng Mẫn Gia mang nàng đi tới vách núi, để nàng dùng cách giống như người yêu hắn chấm dứt tính mạng, dù sao hắn nói muốn nàng nợ máu trả bằng máu, nhưng bây giờ hắn lại mang nàng đến trước mộ Lương cô nương. . . . . . Tâm tư suy nghĩ, Tình Dương chợt hiểu ra.

Nếu như nàng là Kỳ Cách, cũng sẽ cho rằng như vậy. Nhưng mà Mẫn Gia. . . . . . Một người bày ra kế hoạch báo thù nhiều năm như vậy, khẳng định không được phép sai lầm. Hiện tại sườn đồi bên cạnh nhất định che kín trọng binh, bởi vì người người đều cho rằng Mẫn Gia sẽ mang nàng đi chỗ đó, kết quả hắn không có, hắn muốn nàng chết trước mộ phần Lương cô nương!

Giờ đây, Tình Dương thật không biết nên khóc hay nên cười. Nơi này mai táng ân oán, thoạt nhìn đúng là nhìn quen mắt. Đúng vậy, lúc này nàng đã nhận ra, đây chính là ngọn núi phía sau chùa Bạch Mã! Thật buồn cười, phật môn tịnh địa, cũng là chỗ chết của nàng.

“Ngọc Lộ, ta đã đem người hại chết nàng tới, nàng có thể nghỉ ngơi chứ?” Yêu thương vuốt bia mộ, Mẫn Gia hai mắt đỏ lên, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

“Thiếu gia.” Gã sai vặt của Mẫn Gia quỳ gối, một bên đốt tiền giấy. Thấy chủ tử bộ dạng thế này, hắn cũng khó chịu.

Lạnh lùng nhìn màn này Tình Dương đột nhiên cười lớn, “Ha ha ha. . . . . . Ha ha ha. . . . . .” Cười đến nước mắt đều chảy ra.

“Cười cái gì?” Mạnh mẽ túm lấy nàng, một chưởng vung xuống, đem nàng đánh ngã, tức giận quát.

Sợi tóc tán loạn trên khuôn mặt, nàng cười lạnh “Cười hắn ngu muội, cười các ngươi trung thành ngu ngốc. Ta chết đi, ngươi cho rằng chủ tử các ngươi sẽ có kết cục gì? Huống chi ta không có giết người!” Bọn ta sắp chết, vì cái gì không thể cười? Chẳng lẽ lại muốn nàng tự thương cảm rồi khóc rống sao?

“Im miệng!” Một tên to lớn nói.

“Mang nàng tới.” Mẫn Gia nói khẽ.

Đem hai tay Tình Dương trói dây thừng, tên to lớn kia đưa nàng tới trước mộ, nàng giơ chân đạp cho một cước vào bụng.

“A!” Kêu đau một tiếng, chân xụi lơ quỳ trên mặt đất, Tình Dương ngẩng đầu, nàng quỳ gối bên cạnh Mẫn Gia, căm giận cắn răng “Lương Ngọc Lộ! Ta Chương Giai Tình Dương, ngẩng mặt không thẹn với trời, cúi mặt không thẹn với đất, chưa từng làm viếc mất đi lương tâm, hôm nay người yêu của ngươi muốn ta đền mạng, ngươi trơ mắt xem ta bị oan, được! Nếu thật máu tươi của ta chảy trước mộ ngươi, ta đây cũng muốn xuống địa phủ đòi công bằng với ngươi!”

Đôi mắt đẹp quét qua, hung hăng nhìn Mẫn Gia “Mà ngươi. . . . . . Còn các ngươi nữa!” Nhìn tất cả mọi người vây quanh nàng, cặp môi đỏ mọng của nàng nhếch lên, lạnh lùng nói: “Sau này ta cũng muốn máu tươi của các ngươi đem tưới mộ ta, an ủi ta trên trời có linh thiêng!”

Lời nói nàng giống như lời ngyền, lời vừa nói ra, mấy tên xung quanh kinh sợ, không tự chủ được lui một bước.

Tình Dương lòng tràn đầy phẫn nộ. Ông trời vô tình! Nàng có tội gì? Nàng vô tội!

Mẫn Gia thần sắc đờ đẫn nhìn nàng, tuyệt không để ý nàng nói gì đó. Chậm rãi đưa mắt, vươn tay ra. Mấy tên to lớn bên cạnh hắn thần sắc có chút chần chờ, nhưng vẫn là rút ra chủy thủ bên hông, đặt trên lòng bàn tay hắn.

Tình Dương cắn chặt răng, không lên tiếng, nhắm mắt lại. Nàng tuyệt không cầu xin tha thứ! Nàng tuyệt không hướng loại người máu lạnh này cầu xin tha thứ, tâm đau xót, hốc mắt nóng lên, trong óc nàng hiện ra hình ảnh Kỳ Cách, nước mắt sắp sửa tràn mi.

Nàng không muốn, thật sự không muốn. Nàng không dám nghĩ, lúc Kỳ Cách phát hiện thi thế nàng thì sẽ có bao nhiêu bi thống? Loại chuy tâm thống khổ này, có hủy hoại hắn hay không? Nàng hứa hẹn muốn cùng hắn cả đời, chỉ là, nàng không làm được. . . . . .

Chủy thủ lạnh như băng đặt lên cổ, một giọt nước mắt đồng thời chảy ra. Tình Dương dưới đáy lòng thầm nói: tạm biệt, kiếp sau gặp lại, Kỳ Cách.

Mẫn Gia đem chủy thủ để trên cổ nàng, đang muốn ra tay thì một hồi âm thanh kì lạ vang lên bên tai, hắn nghiêng đầu xem xét, lại thấy bia mộ bỗng nhiên có vết nứt nhỏ, lòng bàn tay run lên, động tác chợt ngừng.

“Ngọc Lộ!” Hắn quay người lại hai tay để lên mộ, tay vuốt vết nứt, đau lòng như bị người ta đào bới, con mắt đỏ đậm kích động nhìn mộ bia

Trong nháy mắt, “hưu hưu hưu” tiếng xé gió sắc bén vang lên, một cái bóng đen hướng tới Tình Dương, mấy tên xung quanh nàng đều bị khí gió thổi mạnh lùi hết ra phía xa. Thế công roi dài sắc bén vừa chuyển, phá tan phòng thủ, sợi roi đen nhẹ nhàng linh hoạt như xà, ôm lấy lưng áo Tình Dương, bay lên!

“A” Tình Dương phát hiện mình cả người đều ở giữa không trung, bên hông truyền đến một cỗ kình lực, dễ dàng đem nàng bay lên.

“Đuổi theo!” Mẫn Gia cầm chủy thủ từ dưới đất đứng lên .

Vài người vừa định đuổi theo, nhưng một đám nha dịch lao ra, hai bên nhân mã lập tức đánh chiến.

Bị dây roi quấn lấy, bay thành đường vòng cung rồi từ từ hạ xuống, Tình Dương kinh hoảng ở giữa không trung giãy dụa, bỗng dưng, sợi roi dài được thay thế bởi đôi tay rắn chắc, nàng cũng rơi vào lồng ngực quen thuộc.

Tình Dương hoang mang, đôi mắt mở lớn, môi run run, từ từ  quay đầu, nhìn thấy đôi mắt nóng bỏng, mắt cũng tràn ngập ánh sáng.

Nước mắt vui mừng, Tình Dương ôm chặt cổ hắn, nước mắt chảy xuống, nàng kích động vùi mặt bên cổ hắn khóc nức nở.

“Kỳ Cách. . . . . . Kỳ Cách. . . . . .” Tiếng khóc cùng với tiếng gọi rời rạc. Hắn tới, hắn tới!

Kỳ Cách ôm thật chặt mà khóc theo, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt đầy nước mắt, trong mắt lưu quang chớp động, đau xót khó nén, tâm tình kích động, hô hấp hỗn loạn.

“Gia!” Bác Hách nóng vội từ trong đám người hỗn chiến chạy ra, rồi sau đó trông thấy binh lính bao quanh phía sau chủ tử cùng cách cách.

“Bảo vệ cách cách!” Kỳ Cách tay nắm chặt roi đen, trên cánh tay gân xanh hiển hiện. Thấy trên người nàng, trên mặt bi thảm, hắn đè nén lửa giận không để bộc phát, mắt nhắm lại. Hắn muốn tự tay giết tên hỗn trướng kia!

“Dạ!” Bác Hách trông thấy bộ dạng Tình Dương cách cách, cũng cảm thấy tức giận.

“Kỳ Cách!” Tình Dương thấy hắn vung roi lên, thân ảnh màu trắng như lưu tinh từ trong đám người nhanh bắn ra, hướng thẳng tới Mẫn Gia đang ở trước mộ kia. Nàng  nóng lòng như lửa đốt. Kỳ Cách nhất định là muốn tự tay giết hắn rồi!

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
    Jan 17, 2012 @ 06:32:57

    ^^!

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: