[KCĐĐ] Chương 3.1

Giờ ăn trưa, Bàng Tử Lê xách một túi thức ăn nhanh lớn, nhìn chằm chằm vào bảng hiệu công ty, nếu như tên keo kiệt biết cô ở đây, nhất định cô sẽ bị ‘sửa’ te tua. (nguyên văn: chỉnh = sửa, bị bắt bớ, bị chèn ép, đại loại như vậy)

 

Cô lo lắng đi tới trước quầy, kéo mũ thấp xuống, nhỏ giọng nói: “Tôi đưa thức ăn nhanh đến.”

 

“Cô để ở đây là được rồi, bao nhiêu tiền?” Cô tiếp tân cười hỏi.

 

“Hai trăm.” Cô thấy Mạc Hạo Cấp đi tới, lập tức cúi đầu xuống thấp hơn, tim đập thình thịch.

 

“Cám ơn cô.” Cô tiếp tân đưa tiền cho cô.

 

Bàng Tử Lê nhanh chóng gật đầu nói cảm ơn, lao tới cửa thang máy ấn nút.

 

Thấy thang máy chầm chậm đi lên, Mạc Hạo Cấp cũng từ văn phòng bước tới, cửa thang máy trùng hợp mở ra, cô đi vào, cửa thang máy lập tức đóng lại.

 

“Chờ một chút.” Mạc Hạo Cấp ấn giữ lại, bình tĩnh đi vào thang máy.

 

Cô đứng sau lưng anh, nhìn chằm chằm xuống sàn, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì dường như anh không phát hiện sự tồn tại của cô.

 

“Muốn tới lầu mấy?” Đột nhiên anh miễn cưỡng hỏi.

 

“Lầu. . . . . . Lầu một.” Đột nhiên lên tiếng, hù chết cô rồi.

 

“Trưa nào cũng đến đưa đồ hả?” Anh dùng giọng điệu tán gẫu nói.

 

“Ừ.” Thì ra tên keo kiệt cũng có thể tán gẫu với người ta, thật sự nhìn không ra đó.

 

“Làm việc đến mấy giờ?” Anh ta đang đến gần sao? Không đúng! Đến gần thì phải thấy mặt chứ. . . . . .

 

“Tôi nói này, không phải cô vẫn cho là tôi không biết cô chính là kẻ giẫm chân tôi mấy hôm trước, sau đó chạy trốn mất dạng, Bàn Tử Lê sao?” Anh xoay người, cúi đầu áp sát gương mặt cô.

 

“Ai, thật trùng hợp.” Cô cười ngượng ngập.

 

Tiêu rồi! Với tính cách hay so đo của anh ta, nhất định anh ta không dễ dàng bỏ qua cho cô đâu.

 

“Đúng vậy! Thật trùng hợp, cô nghĩ tôi nên làm gì cho phải đây?” Ngón tay của anh véo nhẹ mặt cô, cười thật dịu dàng.

 

“Này này này, sao lại động tay động chân chứ?” Cô cố gắng đẩy anh ra.

 

“Là ai động tay động chân trước?” Anh cười lạnh, cái giẫm chân của cô ta không hề nhẹ đâu.

 

“Được rồi! Tôi nói xin lỗi là được chứ gì.” Cô phải tránh được kiếp nạn này đã rồi tính sau.

 

“Chỉ nói xin lỗi thôi sao?” Cô gái này thay đổi nhanh như gió, không hề giống với dáng vẻ kiêu ngạo lúc trước.

 

Phải, cô đang muốn dàn xếp ổn thỏa mà, “Nếu không để cho anh đánh lại nha!” Cô trừng mắt nhìn anh, tên này đúng là lưu manh quá.

 

“Tôi không đánh phụ nữ, cô nợ tôi một lần.” Cô ta là kẻ ngốc sao? Lại muốn người ta đánh mình.

 

Chết tiệt, sao tự nhiên cô lại phải nợ anh ta chứ? “Thật ra tôi không phải phụ nữ, anh cứ đánh đi!” Ai cô cũng có thể thiếu nợ, nhưng anh ta thì không được.

 

Cô cắn chặt môi, nghênh mặt lên, ra vẻ rất có khí phách của đàn ông.

 

“Cô đã nói như vậy, được thôi!” Trên mặt anh lộ vẻ gian ác.

 

“Anh thật sự sẽ đánh phụ nữ sao?” Cô thở hốc vì kinh ngạc, anh ta không thể bỏ qua cho cô sao?

 

“Cô không phải mà.” Chính cô ta nói, anh rất vui lòng chìu ý cô.

 

“Anh để tôi chuẩn bị tâm lí đã, tôi muốn đổi vị trí.” Cô nhìn thấy thang máy đã đến lầu ba.

 

“Sau đó cửa mở thì chạy trốn đúng không?” Cô gái ngu ngốc, đầu óc cũng chỉ có vậy thôi sao?

 

“Không đâu.” Ý của cô không phải chỉ như vậy.

 

“Tùy cô.” Anh bước lại phía sau theo yêu cầu của cô, muốn xem cô chơi trò gì? “Nhắm mắt lại, tôi đánh.”

 

Thật ra anh chỉ muốn dọa cô thôi, anh không phải loại người hay đánh phụ nữ, ai bảo cô nhiều lần chọc giận anh.

 

Đinh —— cửa thang máy mở ra.

 

Cô thấy thời cơ đến, lấy tay đẩy anh, không ngờ đối phương giật mình, nhanh tay kéo cô lại, cô hét lên, mất thăng bằng, cả người nhào về phía anh.

 

Mà sau gáy của Mạc Hạo Cấp vì cô nên hôn lên tường sắt, khốn khổ ngã xuống.

 

Môi có cảm giác mềm mại, anh nghi ngờ mà tỉnh táo lại, thấy cô mở to mắt, kinh ngạc nhìn anh bằng đôi mắt tròn xoe.

 

Hôn. . . . . . Hôn ư!

 

Cái đầu nhỏ của cô hoảng loạn, vội vàng lui về sau, che miệng, mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt.

 

“Đáng đời!” Anh phủi quần đứng lên, không khỏi giật mình khi nhìn thấy người ngoài thang máy. “Cha, sao cha lại tới đây?”

 

“Đây là cái mày gọi là gây dựng sự nghiệp? Giờ làm việc lại làm trò bậy bạ cùng một cô gái kì quái?” Ông Mạc giận run, ông đã nghe theo lời đề nghị của vợ, tới công ty con trai tìm hiểu mọi việc, kết quả làm ông vô cùng thất vọng.

 

 

“Ông à, tôi không có làm trò bậy bạ với con của ông!” Cô vội vàng đứng lên, đi khỏi thang máy, vành tai nóng lên, hung dữ trừng mắt Mạc Hạo Cấp, anh chết chắc rồi!

 

“Hai người theo tôi về nhà giải thích.” Ông Mạc quay đầu bước đi, không ngờ lại bị mất mặt trước mọi người như vậy, mất cả hứng đi thăm công ty con trai.

 

Bàng Tử Lê càng nghĩ càng tức, “Cướp nụ hôn đầu của tôi, khốn kiếp, biến thái!” Cô tức giận mắng, cũng vừa đá Mạc Hạo Cấp một cái.

 

“Này, cô đủ rồi nha!” Anh nổi giận một tay ôm lấy cô, khiến cô không còn cách nào đá anh được. “Đây là cô tự làm tự chịu.”

 

“Thả tôi xuống, tôi muốn bồi thường về tinh thần, hai ngàn.” Đều là lỗi của anh ta, hại cô bị chê cười, còn bị mất nụ hôn đầu.

 

“Là cô tự ngã về phía trước, tôi cũng cần phải được bồi thường về tinh thần, ba ngàn.” Thấy cô có thể nhắc đến tiền, chắc là tỉnh táo hơn rồi, anh mới thả cô xuống.

 

“Sao anh có thể xấu xa như vậy?” Cô tức giận nghiến răng nghiến lợi mắng anh.

 

“Cô kia, tự cô muốn động tay động chân, có thể không đỏ mặt, không hồi hộp nói tôi xấu xa, thật làm cho người ta bội phục đó!”Anh bĩu môi cãi lại.

 

“Cút ngay!” Cô đi vòng qua anh, cô tự nhận mình xui xẻo được chưa!

 

“Mọi việc là cô gây ra, cô phải nghĩ cách giải quyết chứ.” Anh giữ chặt cô, “Theo tôi về.” Đừng nghĩ rằng mình không có liên quan.

 

“Tôi còn phải đi làm.” Cô cố gắng rút cổ tay đang bị anh nắm chặt, anh ta thật bạo lực mà!

 

“Thiếu tiền, tôi sẽ bù cho cô.” Anh không để ý cô đang giãy giụa, kéo cô đi.

 

“Cứu với ——” cô kêu to.

 

Một tay anh che miệng cô, tay kia giữ lấy đôi tay không an phận của cô, “Cô muốn để tôi khiêng đi? Hay là muốn tự mình đi?” Anh lạnh lẽo cười nhìn cô.

 

“A a a ——” Mắt của cô mở lớn, nói không rõ ràng.

 

“Cô tự mình đi chứ?” Anh hỏi. Cô lập tức gật đầu như giã tỏi.

 

“Nếu cô còn làm ồn nữa, tôi đây cũng không nói chuyện tử tế nữa đâu, hiểu chưa?” Anh hài lòng nhìn cô gật đầu đồng ý, lúc này mới buông tay ra, nhưng lại nắm tay cô.

 

Cô hổn hển, còn chưa kịp thở, lại bị anh lôi đi về phía trước, “Này, tôi có chân, anh buông ra.”

 

“Tôi sợ chuyện ngoài ý muốn.” Cô gái này nhiều mưu mô, giữ chặt một chút có lẽ sẽ không gặp bất trắc.

 

Không phải anh muốn lợi dụng thời cơ ăn đậu hũ của cô chứ (sàm sỡ á)! Cô bất mãn chu miệng nói: “Này, anh hứa sẽ bù tiền lương cho tôi, tôi muốn hai ngàn.”

 

“Cái này còn phải xem biểu hiện của cô.” Anh cũng không quay đầu lại nói, đã quá rõ cách đối phó với cô nàng này.

 

Tên keo kiệt này. . . . . . Bàng Tử Lê thì thào mắng chửi. “Này, đi chậm một chút !” Cô không theo kịp.

 

Trên đường đi, cô gái liên tục mắng chàng trai ác đến cực điểm, đồng thời trong lòng vô cùng thương tiếc nụ hôn đầu bị mất.

 

2 phản hồi (+add yours?)

  1. thuytien0103
    Jan 29, 2012 @ 16:56:46

    “Lão tiên sinh, tôi không có cùng con của ông làm trò bậy bạ!” Nàng vội vàng đứng lên, đi khỏi thang máy, bên tai nóng lên, hung dữ trừng mắt Mạc Hạo Cấp, hắn xác định rồi!
    chỗ này sao lại là hắn xác định rồi … ư ư k hiểu
    nếu hợp lý thì phải là hắn chết chắc rồi mới đúng chớ ~.~

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: