[KCĐĐ] Chương 3.2

“Cô và Hạo Cấp có quan hệ như thế nào?” Ông Mạc đeo kính, dùng ánh mắt khôn khéo đánh giá cô gái trước mặt.

 

“Chúng tôi chỉ gặp nhau mấy lần, nói chuyện chưa được vài câu, tôi và anh ta không quen biết.” Bàng Tử Lê cười giả tạo.

 

“Phải không?” Ông Mạc nhìn về phía con trai, “Từ khi nào con lại cãi nhau ầm ĩ với người không quen biết?”

 

“Chuyện vừa rồi là ngoài ý muốn.” Ở chung với cô gái ngu ngốc này, chuyện gì cũng đều trở nên nghiêm trọng. “Huống chi chuyện cãi nhau là vì cô gái này.” Mạc Hạo Cấp nói, mặt không có chút cảm xúc.

 

“Này, anh nói chuyện lịch sự một chút.” Cô trừng mắt liếc anh, cô sẽ không ngậm đắng nuốt cạy nhận lời vu khống đâu.

 

Ông Mạc nhíu này, cô gái này sao lại không có dáng vẻ của một cô gái chút nào?

 

“Được rồi, tôi đã giúp anh nói rõ mọi chuyện, tôi có thể về rồi chứ?”

 

“Con và cô ta không có quan hệ là tốt rồi.” Ông Mạc gật đầu, “Cô có thể về.” Ông thấy con trai mình đối xử với cô gái này khác với những người khác, nên mới lầm tưởng giữa hai người có gì đó.

 

Cô không nói một lời đi ra khỏi phòng, quen biết Mạc Hạo Cấp, cô cũng rất uất ức mà? Nếu không phải hôm nay đang ở nhà người ta, cô trở mặt lâu rồi.

 

“Cô xuống phòng khách chờ một chút.” Trước lúc cô muốn đóng cửa, Mạc Hạo Cấp gọi cô lại.

 

“Có chuyện gì?” Cô quay đầu liếc anh, thời gian của cô cũng là thời gian chứ bộ? Kẻ có tiền chết tiệt, anh ta về đến nhà lập tức thay đổi thành bộ dạng lạnh như băng, trông thật khó ưa mà.

 

“Cô không lấy tiền công sao?” Chỉ có điều, anh không muốn cô đi khỏi nhanh như vậy.

 

“A ~~ vậy phiền anh nhanh một chút.” Cô luôn bị anh ta chọc giận đến quên cả lấy tiền, tất cả điều là lỗi của anh ta, cô đóng cửa lại, đến phòng khách chờ.

 

“Cô ơi, mời dùng trà.” Quản gia rót một cốc nước ấm cho cô.

 

“Cám ơn.” Cô cẩn thận cầm cốc trà, liếc trộm quản gia, tò mò hỏi: “Bác luôn làm việc ở đây sao?”

 

“Phải”

 

Cô vỗ vỗ vai của ông “Bác đã phải vất vả rồi.” Đều là người cùng khổ, cô có thể hiểu cảm giác bất đắc dĩ vì cuộc sống của quản gia.

 

Trong phòng sách vọng ra tiếng quát lớn của ông Mạc, Bàng Tử Lê hơi sợ một chút, đầy thắc mắc nhìn quản gia “Bọn họ đang cãi nhau sao?”

 

“Ông chủ đang nói chuyện với cậu chủ.” Vẻ mặt quản gia không thay đổi, giải thích.

 

“Đó là nói chuyện à…!” Cô chậc lưỡi ngạc nhiên.

 

Quản gia cầm lấy ống nghe, nhấn nút, “Làm phiền bà chủ xuống phòng sách một chút.”

 

“Bác gọi bà chủ tới làm gì?”

 

“Để nói chuyện dễ dàng hơn.”

 

“Hmm, bác thật thú vị!” Khuyên can thì khuyên can, dùng nhiều chữ diễn tả như vậy không mệt sao?

 

Cửa phòng bị đẩy ra, Bàng Tử Lê và quản gia cùng nhìn về phía cửa phòng.

 

Chỉ thấy Mạc Hạo Cấp nghiêm mặt, nhanh chóng rời khỏi phòng sách.

 

Bàng Tử Lê thấy anh quên sự tồn tại của cô, vội vàng kêu: “Này, tôi còn chưa lấy tiền!” Rồi đuổi theo.

 

Anh nhìn cô một cái, nắm tay cô lôi đi.

 

“Anh đi chậm chút coi!” Cô vội vàng quay đầu lại, nhìn về phía quản gia, “Cám ơn bác đã tiếp đãi, hẹn gặp lại.” Vẫy tay nói tạm biệt.

 

“Đi thong thả.” Quản gia gật đầu thăm hỏi.

 

“Xin hỏi. . . . . . Anh có thể buông tay ra chưa?” Bàng Tử Lê theo Mạc Hạo Cấp đi khỏi nhà họ Mạc, cô thấy tâm trạng anh không vui, giọng điệu từ tốn lại, nhưng nếu anh cứ nắm tay cô như vậy, hôm nào cô mua cho anh trái cà tím, để anh tha hồ mà nắm.

 

Mạc Hạo Cấp buông cô ra, vẫn không nói lời nào.

 

“Này, anh sao vậy?” Bàng Tử Lê chầm chậm đuổi theo.

 

“Tôi bị cha tôi đuổi khỏi nhà.” Anh nhếch miệng, nhưng mà không có ý cười.

 

Hả! Mọi chuyện nghiêm trọng đến như vậy! Cô chú ý quan sát sắc mặt của anh “Anh. . . . . . Không sao chứ?” Mặc dù rất ghét tên keo kiệt này, nhưng bị đuổi ra khỏi nhà, cảm giác rất thê thảm.

 

Anh quay đầu, nhìn thẳng cô, cô gái ngu ngốc này không phải là đang thông cảm cho anh chứ?

 

“Tôi. . . . . . Có vấn đề sao?” Anh nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô thấy không tự nhiên.

 

“Không sao hết.”

 

“Được rồi ~~ Chuyện của nhà anh, tôi là người ngoài không thể giúp gì được, chỉ có thể chúc anh may mắn, còn việc kia. . . . . .” Cô cười cười, trên mặt đầy vẻ tham quan nịnh bợ.

 

“Muốn tiền?”

 

“Ai ——” Anh nói thẳng thừng như vậy, hại cô thấy ngại ngại.

 

“Về nhà cô trước đi!” Anh thản nhiên nói, “Bây giờ trên người tôi không có đồng nào, cho tôi mượn điện thoại gọi về nhà, bảo người mang tiền tới.”

 

“Biết rồi.” Tội nghiệp cho cô, muốn lấy tiền mà cũng khó khăn, cô có chút không tình nguyện nhìn anh, “Tiền điện thoại anh trả.”

 

Mạc Hạo Cấp nói với người trong điện thoại một chuỗi địa chỉ, dặn dò thêm vài câu, mới cúp điện thoại.

 

“Mang tiền đến chưa?” Bàng Tử Lê lo lắng hỏi.

 

“Chúng ta ở chỗ này, cô còn sợ tôi chạy mất sao?” Mạc Hạo Cấp miễn cưỡng mở miệng.

 

Nói thật, cô hi vọng ở đây là tiền chứ không phải người.

 

“Bàn Tử Lê, tôi chưa ăn cơm, cô đi nấu gì ăn đi.” Anh dùng chân đá cô gái đối diện.

 

Thật là quá đáng, chỉ biết sai bảo cô. “Tôi không biết nấu cơm, ở đây cũng không có thức ăn.” Lời nói của cô mang vẻ tiếc nuối trêu chọc anh.

 

“Cô đi mua.” Tính cách cậu ấm ngang ngược của anh đã lộ ra rõ ràng.

 

“Anh tự đi đi.” Cô đâu phải người hầu hèn mọn, sao phải đi hầu hạ tên cậu ấm này.

 

“Cô còn đang nợ tôi tiền đấy.” Nhìn thái độ miễn cưỡng của cô, Mạc Hạo Cấp cảm thấy cô gái này hoàn toàn không coi anh ra gì.

 

“Tôi có sữa, anh tự đi pha.” Cô chỉ vào bếp.

 

“Không phải là không có nước nóng sao?”

 

“Đun nước sôi là được rồi, anh tự pha mà uống.” Cô nói qua loa.

 

“Tôi không muốn.” Cô gái này rốt cuộc có biết thế nào gọi là đãi khách không vậy?

 

“Không muốn thì thôi.” Đỡ phiền hà đến cô, “Này, anh bị đuổi ra khỏi nhà, vậy sau này ở đâu? Anh có muốn gọi điện cho bạn bè không?” Vẻ mặt cô đầy lo lắng, sợ anh ở lì không chịu đi.

 

Trên TV đều như vậy —— sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, toàn bộ mọi thứ của tên phá gia chi tử (đứa con phá của) đều bị cấm vận, tài khoản cũng bị khóa lại, chỉ có thể dựa vào sự tiếp tế của những bà mẹ cưng chìu con, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, trước tiên cô phải đuổi tên xấu xa này đi rồi tính.

 

Mạc Hạo Cấp liếc nhìn cô, hoàn toàn không nghĩ rằng cô đang lo cho anh, anh vốn định đến công ty ở tạm, nhưng thấy cô rất nôn nóng muốn thoát khỏi anh, không kiềm được thay đổi ý nghĩ thảm hại lúc đầu. “Tôi bị đuổi ra khỏi nhà, chẳng lẽ cô không có trách nhiệm sao?” Anh quyết định tiếp tục ở lại từ từ hành hạ cô gái không biết tốt xấu này.

 

“Đó là chuyện nhà của anh.” Cô gạt hết mọi liên quan đến mình.

 

“Xảy ra chuyện như vậy, tôi cũng rất đáng tiếc.” Giọng điệu rất hách dịch.

 

“Tô không có nơi nào để đi, hay là cứ ở lại đây!” Anh đứng lên, mở cửa sổ, xem xét kĩ hoàn cảnh xung quanh, ừ ~~ xem ra cũng được.

 

Sắc mặt Bàng Tử Lê chợt thay đổi, “Không được! Chỗ của tôi không có chỗ ngủ.” Trong đầu cô đã nghĩ ra tám trăm lý do từ chối.

 

“Cô còn một phòng mà.” Lần trước đến anh đã nhìn thấy.

 

“Đó là nhà kho, hơn nữa bên trong không có giường chiếu; huống chi trai đơn gái chiếc ở chung nhà, sẽ có điều tiếng không hay.” Cô cười đầy áy náy rồi đứng lên, “Tôi nghĩ ngày mai tôi sẽ đến công ty lấy hai ngàn kia.”

 

Bắt lấy cánh tay của anh, “Bây giờ tôi muốn dọn dẹp nhà cửa, anh về đi! Lớn như vậy rồi, đừng hờn dỗi với cha mình như vậy nữa.” Cô dùng hết sức kéo tay anh tới cửa, cố gắng mở cửa ra.

 

Mạc Hạo Cấp lấy chân chặn cửa, nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Cô muốn đuổi tôi đi?”

 

“Còn chưa đủ rõ ràng sao?” Cô nghiến răng nói.

 

“Cô muốn tiền, tôi đưa cho cô.”

 

“Đầu tư kiểu này rất mạo hiểm!” Cô không phải kẻ dễ bắt nạt, sẽ không bị vài câu nói của anh hù dọa.

 

“Nếu tôi ở đây…, mỗi tháng trả cô năm vạn tiền thuê, mà cô chỉ cần lo ba bữa cơm và chỗ ở cho tôi.” Anh đưa ra những điều kiện hậu hĩnh.

 

“Anh có tiền trả sao?” Thật là một tên phá gia chi tử, bị đuổi ra khỏi nhà rồi mà vẫn còn hào phóng như vậy.

 

“Cô quên tôi còn có một công ty sao?” Anh nhẹ nhàng nhắc nhở.

 

Cô nhìn anh, vài giây sau, “Cậu Mạc, mời vào, mời vào, chúng ta vào trong nói chuyện.” Cô mặt này hớn hở kéo anh vào trong nhà.

 

Mạc Hạo Cấp cười nhạt, cô gái này quá thực tế.

 

“Đến đây, anh cứ tự nhiên ngồi đi.” Mặt cô tươi cười “Đợi tôi một chút.” Lấy máy tính trong ngăn tủ, lạch cạch bấm bấm.

 

“Tôi đếm tới ba, cứ coi như tôi chưa nói gì, tôi đi là được.” Anh nhìn thấy mắt cô có tia sáng khác thường, biết cô đã động lòng tham rồi.

 

Lạch cạch lạch cạch lạch cạch. . . . . . Cô nhanh chóng tính lợi nhuận thực tế.

 

“Một —— hai ——” Anh bắt đầu đếm ngược thời gian.

 

“Đồng ý.” Cô buông máy tính ra, hai tay nắm bàn tay của anh, “Nói là phải làm.”

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: