[KCĐĐ] Chương 5.1

Mạc Hạo Cấp vội vàng chạy tới nhà họ Mạc, nhìn thấy cô nàng ngốc nghếch kia vẫn nhàn nhã uống trà, anh không thể không nhăn mặt, nghĩ thầm, cô thật đúng là bình thản ung dung.

 

“Này, sao anh cũng tới?” Cô giương mắt nhìn anh, nhướng mày, lúc nãy gọi điện là muốn cho anh biết đến tối cô mới về nhà, chứ không phải muốn anh tới đánh đánh giết giết với cha mình.

 

“Cô im miệng!” Người ngốc ngếch này, cô nghĩ rằng anh rất rảnh rỗi sao? Còn không phải vì anh lo cho cô mới tới.

 

Cô hít sâu một hơi, dĩ hòa vi quý (muốn tốt thì phải hòa thuận), hòa khí sinh tài, trong lòng luôn nhớ kỹ, sau khi kiềm chế cơn tức giận, mới cong lên khóe miệng đối mặt anh, thế nào? Cô rất phối hợp đúng không?

 

Ông Mạc nghe quản gia báo lại, ở trong phòng một lúc, mới chậm rãi đến, ông nhìn thấy Mạc Hạo Cấp ở đây, cười khẩy, nói: “Nghĩ thông suốt rồi? Muốn về nhà sao?”

 

“Con tới đưa cô ấy về, cha tìm cô ấy có việc gì?”

 

“Cha muốn nói chuyện với cô ta cũng phải xin phép con sao?” Bây giờ thấy con trai nói rõ muốn che chở cô gái này, trong lòng ông Mạc càng khó chịu.

 

“Con chỉ quan tâm.” Mạc Hạo Cấp nhíu mày, nếu như anh không đến, không biết cha sẽ nói lời khó nghe gì, cô gái ngốc này không phải sẽ bị ức hiếp sao?

 

“Việc này. . . . . . Thưa ông, ông có việc gì cứ nói thẳng!” Cô không muốn nhìn cha con họ cãi nhau.

 

“Chỉ cần cô rời khỏi Mạc Hạo Cấp, tôi sẽ cho cô một trăm vạn.” Ông Mạc vốn không muốn nói trước mặt con trai, là bọn họ buộc ông.

 

Khóe miệng Bàng Tử Lê giật giật, những lời này tuy rằng không sai, nhưng. . . . . . Chuyện này làm sao có thể xảy ra với cô? Cô cũng không phải yêu tiền đến chết đi sống lại, kỳ thật thì không cần phải một trăm vạn nhiều như vậy. . . . . .

 

Mạc Hạo Cấp mím môi, chiêu này của cha đúng là trúng điểm yếu của cô gái ngốc nghếch này rồi, bây giờ nhất định cô đang động lòng.

 

“Thưa ông, tôi không có ở bên con trai của ông.” Cô nên nói rõ ràng.

 

“Cô đừng tưởng rằng tôi không biết hai người đang ở  bên nhau!” Ông nghi ngờ rằng con trai cố ý muốn chọc giận ông nên mới ở cùng với cô gái này.

 

“Cho nên chỉ cần tôi ra đi, thì sẽ có một trăm vạn sao?” Ánh mắt của cô sáng ngời, thật không nghĩ rằng lại có cơ hội kiếm tiền tốt như vậy!

 

“Cũng không được liên lạc với nó.” Động lòng rồi sao? Phụ nữ tham lam điển hình, ông sẽ không để cô bước chân vào nhà họ Mạc.

 

Cô cúi đầu xuống, trong lòng dằn co, sau đó dùng giọng điệu kiên quyết trước giờ chưa từng có, nói: “Một trăm vạn, ông cho tôi một trăm vạn, tôi lập tức, lập tức chuyển đi, đời này sẽ không liên lạc với con ông nữa.”

 

Nghĩ đến sẽ lập tức có một trăm vạn vào túi, ánh mắt cô khó kiềm được phấn chấn, thầm nghĩ, thì ra thần tài cũng bắt đầu để ý đến cô, cô vui đến sắp khóc rồi.

 

Cô gái này đúng là vô tình vô nghĩa, thấy tiền là sáng mắt, Mạc Hạo Cấp tức giận đến lôi cô ra cửa chính, “Đi về!”

 

“Này, buông ra, tôi và cha anh còn chưa nói xong!” Đây chính là cơ hội ngàn năm có một, bây giờ anh ta đang làm gì thế!

 

Thấy mình cách nhà họ Mạc càng lúc càng xa, một trăm vạn của cô cũng ngày càng bay cao. . . . . .

 

Mạc Hạo Cấp kéo cô về chỗ ở hiện giờ, đi vào nhà, anh mới buông cô ra. “Tại sao cô lại có thể dễ dàng chấp nhận điều kiện như vậy được?” Anh quát cô, tự chủ của anh từ sớm đã bị quăng mất, hoàn toàn bị cô gái này làm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

 

“Này, thưa anh, một trăm vạn đó!” Không phải nói cho năm mươi ngàn muốn cô dọn nhà, mà là một trăm vạn, một trăm một vạn đó!

 

Cô không phải kẻ điên, đương nhiên sẽ chọn một trăm vạn.

 

“Cho nên nếu sau này có người cho tiền cô, muốn cô không gặp mặt hay liên lạc gì với tôi nữa, cô sẽ đồng ý ngay đúng không?” Anh lạnh giọng chất vấn.

 

“Đương nhiên —— cần phải suy nghĩ một chút rồi.” Thấy vẻ mặt khó coi của anh, cô rất thức thời sửa miệng.

 

“Vốn nghĩ sẽ giới thiệu cho cô một chỗ làm việc.” Anh cười lạnh, “Có điều xem ra  đã không còn quan trọng rồi.” Dù sao không có sự giúp đỡ của anh, chính cô ta cũng rất biết cách kiếm tiền.

 

“Ôi ~~! Vừa rồi tất cả chỉ là tôi nói đùa, anh không nên tưởng thật!” Cô vỗ cánh tay của anh, vẻ mặt rất nịnh nọt.

 

Cô gái này gió chiều nào che chiều ấy, công lực thật sự là càng lúc càng cao thâm.

 

“Anh Mạc à, anh là người tốt nhất, mau nói cho tôi biết muốn giới thiệu tôi đi làm ở đâu?” Cô mở to mắt, vẻ mặt chờ đợi nhìn anh.

 

“Vừa rồi tôi cũng chỉ nói đùa.” Cô gái này cũng chỉ ngay lúc này mới có thể gọi anh là anh Mạc, chứ không phải gọi này này này.

 

“Đê tiện, bỉ ổi, vô sỉ, đùa giỡn người khác rất vui vẻ sao!” Cô dùng vẻ mặt mẹ kế, mắng ầm lên.

 

“Tôi nghĩ. . . . . . đến nơi khác ở cũng tốt.” Anh liếc xéo cô, chuyện vừa rồi khiến anh chưa hết giận, anh phải xem vài biểu hiện của cô trước, rồi mới quyết định xem mình nên đối phó cô như thế nào.

 

“Người tôi vừa nói không phải là anh Mạc đâu, anh hiểu lầm tôi rồi.” Cô vội vàng chữa cháy.

 

Cô gái này thật sự rất biết cách sống còn (cách đối nhân xử thế), Mạc Hạo Cấp nhìn cô.

 

“Anh Mạc à, không phải anh nói thức ăn ít quá sao? Tôi lập tức đi làm vào món, ăn cho thỏa mãn.” Cô đi theo sau anh, dùng tất cả vốn liếng để giữ lại vị khách này.

 

Mạc Hạo Cấp nhìn cô gái cố gắng giảng giải, không nhịn được đưa tay đánh vào trán cô.

 

“Này, anh làm gì thế?” cô sờ trán, theo phản xạ trừng mắt với anh.

 

“Tôi vui.” Ai ~~ cô ta thật đúng là cô gái ngốc bụng toàn ý nghĩ xấu xa.

 

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: