[KCĐĐ] Chương 5.3

 

“Cô gái kia, đi xem phim mà cô ăn mặc như vậy hả?” Mạc Hạo Cấp nhíu mày, nhìn Bàng Tử Lê ăn mặc không khác gì thường ngày, rốt cuộc cô có quan tâm lần hẹn hò này không vậy?

 

“Nếu không thì sao? Không phải anh muốn tôi mặc đầm dạ hội chứ?” Bàng Tử Lê liên tục nhìn ra bên ngoài, đến giờ rồi, sao chưa thấy người đến?

 

“Sắp đến giờ rồi, chúng ta còn không đi vào sao?” Mạc Hạo Cấp có chút bất mãn, cô thật là chậm chạp, rốt cuộc là có muốn xem phim không?

 

“Đợi lát nữa, bạn của tôi cũng đến.”

 

“Tôi tưởng chỉ có hai người chúng ta!” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, thấy vẻ mặt cô hơi chột dạ.

 

“Thì có sao đâu.” Sao anh ta nhỏ mọn như vậy chứ? Mắt thấy xa xa có bóng người đang chạy tới, Bàng Tử Lê vội vàng vẫy tay, “Đến đây, đến đây!”

 

“Thật xin lỗi, tôi tới muộn.” Hà Tâm Vũ cúi đầu, nói với Bàng Tử Lê, hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên.

 

“Cô ấy chính là bạn của tôi, Hà Tâm Vũ.” Bàng Tử Lê đẩy Hà Tâm Vũ tới trước mặt Mạc Hạo Cấp, tươi cười giới thiệu. .

 

“Cô Hà?” Hà Tâm Vũ là nhân viên ở công ty của anh, anh chỉ gặp cô lúc làm việc, không hiểu sao Bàng Tử Lê cũng quen biết cô ta,

 

Bàn Tử Lê lại có ý định gì đây. . . . . .

 

“Anh. . . . . . anh Mạc, xin chào.” Mặt Hà Tâm Vũ đỏ bừng, lắp bắp chào hỏi.

 

“Mọi người đều biết nhau, đừng quá khách sáo, gọi anh ta là Hạo Cấp thì được rồi, chúng ta đi thôi!” Bàng Tử Lê đi vào trong rạp, tự chọn vị trí bìa, “Tâm Vũ, cô ngồi bên này.” Nhiệt tình kêu gọi, để Hà Tâm Vũ ngồi giữa hai người.

 

Mạc Hạo Cấp lạnh nhạt nhìn thái độ thân thiết bất thường của Bàng Tử Lê, nghĩ thầm, không phải cô là muốn tác hợp anh với cô gái này chứ?

 

Phim bắt đầu chiếu, tâm tư Mạc Hạo Cấp hoàn toàn không chú ý gì đến bộ phim, anh chú ý tới Bàng Tử Lê và Hà Tâm Vũ nhát gan đang xì xào bàn tán, không bao lâu sau, Bàng Tử Lê liền rời khỏi chỗ ngồi.

 

Mười phút sau, Mạc Hạo Cấp nhíu mày, nhỏ giọng hỏi Hà Tâm Vũ ngồi bên cạnh, “Cô ấy đi đâu rồi?”

 

“Cô Bàng nói, cô ấy. . . . . . Cô ấy có việc đi trước, muốn chúng ta tiếp tục xem phim.” Hà Tâm Vũ bất giác lộ ra ánh mắt sợ sệt, thoạt nhìn anh ta rất bực bội.

 

“Thật xin lỗi, tôi phải đi.” Anh lạnh nhạt nói, ngay cả cười xã giao cũng không có.

 

“A. . . . . .” Hà Tâm Vũ đáng thương, gật đầu.

 

Mạc Hạo Cấp nổi giận đùng đùng đi khỏi rạp chiếu phim, lấy điện thoại di động bấm số điện thoại quen thuộc, lúc điện thoại vừa được kết nối, anh quát lên, “Bàn Tử Lê, cô đang ở đâu?”

 

“Tôi có việc, vừa rồi mới nhớ ra, Tâm Vũ không nói với anh sao?” Bên kia là tiếng nói rất vô tội.

 

“Cô đang ở đâu?” Anh hít sâu, đè nén cảm xúc sắp bộc phát của mình.

 

“Tôi đang làm ở tiệm cơm, phim còn đang chiếu, anh mau quay lại xem, đừng để Tâm Vũ ở đó một mình.” Cô vội vã khuyên nhủ.

 

“Cô muốn tôi đi xem phim với cô ấy là có mục đích gì?”

 

“Anh không biết cô ấy là người rất tốt sao? Tâm Vũ dịu đàng, hiền lành lại biết quan tâm, bộ dáng còn đáng yêu nữa, nếu tôi là đàn ông, để bỏ lỡ đối tượng tốt như vậy, nhất định sẽ hối tiếc cả đời.” Xem tài ăn nói của cô, nói ra chính mình cũng thấy có chút động lòng.

 

“Sau đó thì sao?” Thanh âm của anh căng thẳng, từng chút từng chút tự chủ của mình đang dần mất đi.

 

“Chẳng lẽ anh muốn sau này già rồi, nằm ở trên giường, ôm hận khóc than, hối hận vì mình đã bỏ lỡ đoạn nhân duyên tốt này sao?” Cô thở dài.

 

“Còn gì nữa không?”

 

“Tôi nghe nói cha anh cũng lo lắng cho việc hôn nhân của anh, sao anh không nhân cơ hội này ——” Giọng điệu của cô hơi mập mờ.

 

“Có phải cô muốn lợi dụng tôi để kiếm tiền?” Giọng nói của anh lạnh lẽo, không hề có nhiệt độ.

 

“Cái đó. . . . . . Đâu có! Được rồi ~~ Tôi chỉ là muốn giúp đỡ, tôi đây là có lòng tốt không muốn người biết.” Cô lập tức tranh thủ thanh minh cho mình.

 

“Có lấy tiền hay không?” Anh chỉ hỏi điều này.

 

“Ôi ~~ Nhân tiện kiếm chút tiền, cũng đâu có làm sao.” Anh ta thật sự rất thích so đo mà!

 

“Bàng Tử Lê, bây giờ cô lập tức về nhà cho tôi!” Trán anh nổi gân xanh, bốc hỏa lớn mà ra lệnh.

 

“Không được, tôi còn phải đi làm! Không nói chuyện nữa, tôi làm việc đây, tạm biệt.” Tốc độ cúp điện thoại cực nhanh, không cho bên kia tiếp tục mắng nữa.

 

Tút tút tút ——

 

Cô gái này lại cúp điện thoại của anh, thật là không biết hối cải, vậy đừng nói rằng anh không cho cô cơ hội!

 

* * *

 

Nhìn cái thùng trống rỗng, khóe miệng Bàng Tử Lê run run, cô có thể xác định một trăm phần trăm là tên keo kiệt kia đang đi khắp nơi gây rắc rối cho cô, đây là lần thứ mấy rồi? Cô vất vả nhặt nhạnh chút đồ bán lấy tiền, lại bị tên keo kiệt lấy mất?

 

Nếu còn sống với anh, cho dù thu nhập của cô có nhiều hơn, thì tinh thần cũng sẽ vì bị sốc quá mà phải nhập viện sớm.

 

Bàng Tử Lê đến trước cửa phòng Mạc Hạo Cấp, hít sâu một hơi, xác định vẻ mặt mình đang tươi cười mới gõ cửa, “Thưa anh Mạc, mời anh ra ngoài một chút.” Cô nhất định phải nhờ vả anh thật tốt mới được.

 

“Có việc gì?” Anh mở cửa, đứng đó liếc nhìn cô.

 

“Tôi muốn hỏi một chút, tại sao tôi khổ cực đổ mồ hôi nhặt nhạnh ít đồ dưới trời nắng chang chang mà bây giờ không thấy đâu nữa?” Tận đáy lòng cô luôn nhủ thầm: anh ta là kim chủ, không thể đắc tội, phải nhịn, hòa thuận, hòa thuận. . . . . .

 

“Có bà cụ phố bên muốn, tôi cho bà ấy rồi.” Anh còn tưởng rằng cô sẽ nổi giận chửi ầm lên, có điều tuy bấy giờ cô bình tĩnh hỏi anh, đáng tiếc vẻ cứng nhắc trên gương mặt đang cố tươi cười kia đã tố giác cô nghĩ một đằng nói một nẻo.

 

“Anh có lầm hay không? Bà cụ đáng thương kia có cả một kho ở Đài Bắc, còn không cần lo ăn mặc, anh cho bà ấy làm cái gì ——” Cô tức giận thiếu chút nữa không thở được.

 

“Vậy để tôi đi lấy về.” Anh đầu cần biết những thứ đó đem cho ai, anh chỉ cần biết làm như vậy có thể khiến Bàng Tử Lê tức giận hô to gọi nhỏ là được rồi.

 

“Loại chuyện nhỏ nhặt này để tôi đi là được rồi, anh ngàn lần không cần ra tay.”

 

“Khách sáo như vậy?” Anh mỉa mai, không phải mấy ngày trước cô còn phàn nàn anh chỉ biết nói mà không biết làm sao?

 

“Còn có ít vải bố còn thừa để ở phòng khách, vì sao anh cũng lấy đi mất?” Những thứ đó cô có thể khâu ít con rối mang đi bán, con đường kiếm tiền (tài lộ) của cô cứ như vậy bị anh chặt đứt à.

 

“Tôi tưởng rằng cô không cần.” A, sắc mặt biến hóa thật là nhanh, thoáng cái tức giận, thoáng cái coi như không có chuyện gì, mặt của cô sẽ không bị vọp bẻ chứ?

 

“Tôi cần ——” Cô cắn răng cười.

 

“Thật đáng tiếc, tôi bỏ đi rồi.” Anh nói như không có gì.

 

“Còn có quần áo, tôi vừa mới giặt sạch sẽ, tại sao anh lại vứt hết vào trong chậu?” Anh sợ cô không đủ bận rộn, làm cô mệt chết mới hài lòng sao?

 

“Tôi bất cẩn để sai chỗ thôi mà.” Ô? Vẻ giả bộ cười của cô biến mất rồi, ừ ~~ có tiến bộ.

 

Để sai chỗ phải không. . . . . . Cô lại hít một hơi dài, “Nước vo gạo tôi giữ lại, sao anh lại đổ đi?” Cô định dùng để dưỡng da, nếu không dùng để tưới vườn rau nhỏ trên sân thượng cũng tốt.

 

“Tôi nghĩ cô quên chưa đổ đi, nên mới giúp cô.” Anh nói rồi đi vòng qua cô.

 

“Anh muốn đi đâu?” Cô vội vàng hỏi, mọi hành động của anh lúc này đều làm cho cô sợ hãi.

 

“Tôi muốn đi tắm.”

 

“Không được ——” Lãng phí, lãng phí, lãng phí. . . . . . Cô chắn trước mặt anh, anh muốn tắm, trừ phi bước qua xác của cô.

 

“Tôi có trả tiền sinh hoạt mà.” Anh đi về trước một bước, sau đó liền bị Bàng Tử Lê lôi lại, không thể đi tiếp.

 

Bàng Tử Lê hai tay ôm eo của anh, dù thế nào cũng muốn ngăn cản.

 

“Cô đang làm gì thế?” Anh cười nói, cũng không phải đang đánh bóng bầu dục, có điều hiếm thấy cô chủ động như vậy, anh để cô ôm một chút cũng tốt.

 

“Anh mới là uống lộn thuốc.” Cô rầu rĩ nói, rõ ràng là anh cố ý muốn làm cô đau lòng chết mà, gần đây thái độ đối với cô không lạnh lùng xa cách thì là cao ngạo khó gần, động một chút là đem cô  “sửa sang lại”.

 

Cô gái ngốc này bắt đầu to tiếng với anh rồi, không tệ, không tệ.

 

“Có phải anh còn tức giận chuyện lần trước đi xem phim?” Cô lén giương mắt nhìn anh, từ sau lần hẹn anh đi xem phim, người đàn ông này bắt đầu trở nên khác thường .

 

“Đúng.” Anh thản nhiên thừa nhận.

 

Khóe miệng hơi run run, vì “chuyện nhỏ” này mà cô bị ngược đãi suốt một tuần, cô buông anh ra, nhìn vẻ mặt không biết vui hay buồn của anh, mím môi, “Tôi xin lỗi.” Cô thừa nhận đó là lỗi của cô, nhưng đàn ông gì mà thù dai như vậy chứ.

 

“Sau này cô còn lợi dụng tôi để kiếm tiền, tôi đây sẽ ‘báo đáp’ gấp hai lần.”Anh lạnh lùng cảnh cáo.

 

Chỉ cần Mạc Hạo Cấp nghĩ đến việc mình trở thành công cụ kiếm tiền, trong lòng vô cùng khó chịu.

 

“Tôi cũng đâu có lời bao nhiêu đâu?” Là phân chia 5:5…, có tiền mọi người cùng kiếm mà! Anh không hề hiểu cô cực khổ kiếm tiền như thế nào.

 

“Cô còn muốn kiếm tiền!” Sắc mặt anh u ám, rất muốn bóp cổ cô.

 

“Không dám.” Cô cúi đầu, vội vàng cầu xin tha thứ.

 

“Thật sự biết sai rồi?”

 

“Ừ.” Dùng sức gật đầu, chỉ cần anh không sửa cô nữa, muốn cô nói gì cũng được.

 

“Tốt lắm, gạt công việc sang một bên, ngày mai theo tôi đi ăn cơm, xem phim.” Anh cũng không phải không biết tình biết lý, sẽ cho cô một cơ hội chuộc tội.

 

“Tại sao?” Cô không muốn lãng phí thời gian của cô cho mấy trò vô bổ đó!

 

“Cô có ý kiến?” Chỉ là muốn cô xem phim để chuộc lỗi, ngay cả chuyện nhỏ nhặt này cũng cảm thấy khó khăn, điều này làm cho anh rất nghi ngờ đâu là ý muốn thật lòng của cô.

 

“Được rồi. . . . . .” Không tình nguyện nói, ai bảo cô đuối lý, “. . . . . . Tiền xem phim và tiền ăn cơm. . . . . .” Cô nhìn anh bằng đôi mắt chờ mong.

 

“Tôi trả.” Anh nhéo mặt của cô, tức giận nói.

 

* * *

 

“Bàn Tử Lê, cô mau đi thay bộ quần áo bình thường cho tôi.” Mạc Hạo Cấp kéo cô vào nhà, mở tủ quần áo của cô ra.

 

“Có chỗ nào không bình thường? Không phải chỉ là xem phim. . . . . .” Nói rồi, cô cảm thấy cô ăn mặc cũng được mà, áo sơmi, quần jean, đơn giản lại thuận tiện.

 

“Một bộ cánh ra dáng một chút cô cũng không có?”

 

“Có, tôi cất rồi.” Chỉ có trường hợp chính đáng cô mới mặc, cô cất kỹ, để lúc nào quan trọng thì lấy ra.

 

“Đi thay.”

 

“Thưa ông Mạc, anh Mạc, cậu Mạc à, anh là hẹn với tôi, hay là hẹn với quần áo của tôi?” Thật là một gã phiền phức mà.

 

“Cô không mặc đúng ý tôi, tôi không ngại ở lại đây với cô đâu.” Anh không quen nhìn bộ dạng “không sao cả” của cô.

 

“Được rồi ~~” Cô đẩy anh ra, “Vậy anh đợi tôi chút.”

 

“Tóc cũng vậy, không được tùy tiện buộc lên như vậy.” Anh ở ngoài cửa nhắc nhở.

 

20’ trôi qua, Bàng Tử Lê không cam tâm đến trước mặt Mạc Hạo Cấp, cô thay áo vải tơ, bên trong mặc áo dây nhỏ, bên dưới mặc váy bò đi bốt thấp cổ, tóc được buộc lại, lộ ra cái trán, cả người thoạt nhìn hoạt bát đáng yêu.

 

“Được rồi chứ?” Cũng may cô có mua vài bộ quần áo “hào nhoáng”, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

 

Mạc Hạo Cấp nhìn chằm chằm vào trang phục của cô, nhếch môi.

 

“Sao vậy?” Không có vấn đề gì chứ?” Cô cúi đầu nhìn mình, rõ ràng không tệ mà!

 

“Đi thay lại bộ vừa rồi.” Hai chân thon dài của cô lộ ra như như vậy, rõ ràng là muốn hấp dẫn ánh mắt của đàn ông mà.

 

“Nè, đừng lộn xộn nha.” Cô bĩu môi, cô không có nhiều thời gian ở đây cãi cọ với anh nha.

 

“Nhanh đi thay.” Anh đẩy cô đi vào, “Cô không thay thì tôi giúp cô thay đó!”

 

Bên trong truyền đến mắng chửi của cô, Mạc Hạo Cấp nhớ tới trang phục của cô, nhịn không được lẩm bẩm.

 

Thì ra cô gái ngốc này gầy như vậy, nhưng dáng người cũng không tệ lắm.

 

“Có thể đi chưa?” Bàng Tử Lê nổi nóng đẩy cửa ra, trừng mắt nhìn tên nhàm chán kia.

 

Anh nhẹ gật đầu, trang phục lúc này của cô an toàn hơn nhiều, “Bộ quần áo vừa rồi của cô chỉ có thể mặc ở trong nhà.” Anh ngang ngược nói.

 

Cô chẳng muốn tiếp lời, hoàn toàn không muốn để ý tới anh.

 

Hai người đến rạp chiếu phim, mua vé, Bàng Tử Lê chịu đựng, cố xem cho xong, đến khi hết phim, cô còn chưa kịp ngáp, đã bị Mạc Hạo Cấp kéo đi.

 

“Chán lắm sao?” Anh cúi đầu nhìn vẻ mặt ủ rũ của cô, đưa cô đi xem phim tình cảm quả là sai lầm.

 

“Có một chút.” Cô muốn ngủ gục luôn, nếu không phải anh ta ở bên cạnh làm ồn, cô đã sớm đi gặp Chu công. (đi ngủ)

 

“Bây giờ đi ăn cơm nha!” Anh rất tự nhiên nắm tay của cô, tìm một nhà hàng Trung Quốc truyền thống.

 

Bàng Tử Lê không rút tay lại được, đành phải ngoan ngoãn đi theo anh đi vào trong: phục vụ dẫn vào chỗ ngồi, Bàng Tử Lê gật gù, chờ cơm được dọn lên bàn, lúc này cô mới mỉm cười sung sướng.

 

“Bàn Tử Lê, cô muốn no chết hay sao?” Ánh mắt Mạc Hạo Cấp cưng chìu nhìn vẻ mặt cô ăn uống ngon lành, nếu không phải đang sống chung với cô, nhất định anh sẽ nghĩ cô là dân chạy nạn.

 

“Ai cần anh lo!” Cô ăn bao nhiêu thì sẽ được lợi bấy nhiêu, tốt nhất là một bữa này có thể thay hai bữa cơm.

 

“Ăn xong cô còn muốn đi đâu nữa không?” Anh chống cằm nhìn cô. “Về nhà.” Sau đó nằm im, cho thức ăn từ từ tiêu hóa.

 

Mạc Hạo Cấp nghe vậy, tâm trạng lại trở nên u ám hơn bao giờ hết, giọng điệu cũng khó chịu, “Cô phải đi tiếp!” Lần đầu tiên hẹn hò, bạn gái không nhiệt tình, làm tâm trạng của anh rất xấu.

 

“Tôi còn chưa ăn xong, đừng lãng phí được không!” Cô chưa nhận ra tâm trạng ông chủ Mạc cực kì không tốt, nhanh chóng gắp thức ăn trên bàn, miệng đang ăn vẫn không quên răn dạy anh.

 

“Có phải là chỉ có tiền, mới có thể khiến cho cô hứng thú?” Anh chua chát hỏi, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô.

 

“Đúng vậy.” Cô thản nhiên thừa nhận, liếm môi, lại gắp một món ăn, rất biết hưởng thụ nhắm mắt lại.

 

“Vậy cô và tôi kết hôn đi!” Anh nghiêm túc nói.

 

Cô hoang mang mở mắt ra, cẩn thận quan sát sắc mặt anh, anh ta đang nói cái gì?!

 

“Tôi cho cô một trăm ngàn, cô kết hôn với tôi đi!” Thấy trong đôi mắt cô cuối cùng cũng có sự tồn tại của anh, lúc này anh mới thỏa mãn nở nụ cười.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. VERO
    Jun 01, 2012 @ 21:07:58

    Haizz! Co nang nay that su la tien no nha. Luc nao cung co the nghi cach kiem ra tien duoc, that su het cach voi nang. Khong biet anh chang lam sao tri benh ham tien cua nang day. Thank you.

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: