Tiểu vương phi: Chương 10 H (Hoàn)

“Người ngươi yêu không phải là Đức Chiêu?” Tiểu Trúc mở to mắt.

“Không phải.” Hương Nhi lắc đầu. Nàng làm sao có thể thích Sơn đại vương chuyên chế lại đáng sợ đó? !

“Hắn không có bội tình bạc nghĩa?” Tiểu Trúc ánh mắt mở càng lớn.

“Tiểu thư, ta căn bản không thể cùng cô gia có cái gì  ── ngay cả người mù cũng biết người trong lòng cô gia là nàng!”

“Nhưng ngươi không phải nói thương hắn?”

“Ta yêu là Tiểu Vương! Là tiểu thư hiểu lầm ý ta nói…, mà ta cũng biết tiểu thư hiểu lầm, mới có thể khiến tiểu thư hiểu lầm cô gia, kết quả là cãi nhau như vậy.” Thật là vô cùng phức tạp. . . . . . Không nghĩ tới kịch trên sân khấu  cũng phát sinh ở trên người bọn họ.

Tiểu Trúc lập tức khóc lên, “Ta nhất định là điên rồi, mới có thể tổn thương hắn như vậy. . . . . . Hắn nhất định sẽ không để ý ta nữa, làm sao bây giờ?”

Hương Nhi vỗ vỗ bả vai của nàng an ủi, “Tiểu thư đừng lo lắng, chỉ cần cùng ngài giải thích rõ, bồi thường một chút không phải là. . . . . . Đại vương thương nàng như vậy, sẽ không tức giận nàng nữa.”

“Thật sao?” Tiểu Trúc lau nước mắt, rốt cục có một chút hi vọng.

Nhưng vào lúc này, có người vội vã chạy vào.

“Không xong!”

“Sao vậy?”

“Đại vương bị người ám toán, bị thương!”

Tiểu Trúc tâm mất khống chế, kinh hoảng, trong đầu hiện lên tất cả những chuyện đáng sợ.

Xú thổ phỉ đó ngàn vạn không thể có chuyện, nếu không nàng nhất định sẽ khóc chết . . . . . .

Nàng đi tới trước cửa phòng Đức Chiêu, người đứng quanh ở bên ngoài vừa nhìn thấy nàng, lập tức tự động nhường đường.

Tiểu Trúc bước vào phòng, thấy nam nhân ngồi ở bên trong phòng.

Hắn ngồi im, chẳng qua là trên ngực dính vết máu loang lổ, có chút dọa người.

“Ngươi không sao chứ?” Nàng quan tâm hỏi.

Đức Chiêu nhìn thấy nàng, trong mắt không có xuất hiện thâm tình ngày xưa, ngược lại là lạnh lùng, bên mép dâng lên nụ cười hờ hững, “Nàng còn có thể quan tâm ta?”

“Dĩ nhiên ──”

“Không cần!”

Tâm Tiểu Trúc đột nhiên chấn động, vì sự vô tình của hắn mà lui về phía sau một bước. Nàng biết hắn đang giận nàng, mà hắn vô tình là làm nàng đau khổ sống không bằng chết. . . . . .

Nàng hít thật sâu, “Ngươi đừng như vậy. Ít nhất cũng chờ vết thương tốt hơn chút nữa ──”

“Ta không cần nàng giả bộ!”

Hắn dùng sức khẽ động vết thương, chân mày không khỏi nhíu lại.

“Làm sao ngươi bị thương?” Nàng cố nén cảm giác muốn cãi nhau với hắn, không hy vọng để cho hắn quá mức kích động mà lần nữa làm động tới vết thương.

“Nàng không cần lo lắng. Nàng sẽ không trở thành quả phụ đâu.” Hắn cười lạnh.

Tiểu Trúc giận đến nói không ra lời, định trực tiếp đi tới bên cạnh hắn, muốn cởi áo khoác của hắn ra.

Đức Chiêu vươn tay cầm tay của nàng, ánh mắt lạnh lẽo đầy đe dọa nhìn nàng, “Đừng ép ta nổi giận với nàng.”

“Ngươi muốn đánh ta hay hung dữ với ta đều được, nhưng trước hết, ta nhất định phải trước xử lý vết thương của ngươi.” Nàng xoay người phân phó, “Hương Nhi, đi lấy chút nước nóng và vải sạch, còn nữa, lấy kim sang dược ta mang từ nhà đi, cầm tất cả tới đây.”

“Dạ.”

Đức Chiêu muốn đẩy nàng ra, kêunàng cách hắn xa một chút, nhưng tay của hắn giữ chặt nàng, không nỡ buông ra. . . . . .

Chờ Hương Nhi mang tất cả đồ tới, Tiểu Trúc hạ lệnh trục khách, “Toàn bộ các ngươi đi ra ngoài, Đại vương có ta chăm sóc là được.”

Mọi người chần chờ, không biết nên hay không nên nghe lời của nàng.

“Các ngươi cũng đi ra ngoài đi!” Đức Chiêu lẳng lặng nói.

Chờ tất cả mọi người đều rời đi, Tiểu Trúc mới chậm rãi xoay người lại đối mặt hắn.

Khi nàng cởi xiêm áo dính vết máu loang lổ kia, bị vết thương của hắn làm giật mình. “Vết thương của ngươi thật sâu!”

“Không sao, chẳng qua là vết thương nhỏ thôi.”

“Vết thương nhỏ? !” Nàng nhìn vết thương máu chảy đầm đìa  kia, cố gắng k té xỉu, cầm khăn vải sạch ngâm ở trong nước nóng.

“Sao ngươi lại bị ám toán vậy? Không có ai bảo vệ ngươi sao? Ngươi ──”

“Nàng thật rầy rà!” Hắn gầm nhẹ một tiếng.

Tiểu Trúc im lặng, trong lòng vô hạn ủy khuất.

Đức Chiêu không nói gì, không muốn nói cho nàng biết, bởi vì hắn vô cùng nhớ nàng mà thất thần, mới có thể không có chú ý tới có người ám toán. . . . . . Cũng may công phu của hắn không tệ, nếu không có thể liền đi đời nhà ma.

Tiểu Trúc tay chân vụng về thay hắn băng bó vết thương. “Ta không thường xuyên làm chuyện như vậy. . . . . .” Nàng ngượng ngùng nói.

“Nhìn ra được.” Đức Chiêu ngẩng đầu lên, muốn nói với nàng băng bó xong có thể đi ra ngoài, nhưng khi ánh mắt của hắn nhìn nàng, lại bị lạc ở trong đôi mắt ngập nước kia. . . . . .

Lão Thiên, nàng thật đẹp! Tựa như đóa hoa mùa xuân mới nở. . . . . . Hắn nhớ mình đã thật lâu không có chạm vào da thịt như oa nhi của nàng, hôn đôi môi đỏ mọng như anh đào đỏ mọng của nàng, nàng bây giờ đang chạm vào hắn, hắn lại không thể chạm vào nàng. . . . . . Thật là khó chịu!

“Nàng có biết mình phạm vào một sai lầm cực lớn?” Ngữ khí của hắn lạnh như băng.

“Sai lầm? Ta không hiểu ngươi nói gì.”

Hắn thình lình một tay chế trụ vai nàng, lực đạo to lớn, làm nàng đau kêu thành tiếng.

“Đức Chiêu, ngươi làm đau ta! Ta nào có phạm lỗi gì?”

“Có! Nàng đáng chết!”

“Ngươi bây giờ tâm tình không tốt, chúng ta hôm nào bàn lại. . . . . .” Nàng muốn chạy trốn, hắn lại không chịu buông.

“Ta biết, trong đầu nàng vẫn không vứt bỏ ý nghĩ tìm kiếm nam nhân có ký hiệu trước ngực. . . . .  .Được, ta liền đi lấy một ký hiệu, như vậy nàng có thể từ bỏ chứ?”

Tiểu Trúc mở to mắt nhìn nam nhân nổi giận trước mắt. Mặc dù hắn dữ dội như vậy, cũng không làm tổn hại mị lực nam tình của hắn.

Tóc đen xõa ra cùng hơi thở cuồng dã càng làm cho hắn có loại phóng đãng, một chút cũng không giống sự lạnh nhạt tự đại bình thường của hắn, giống như một nam nhân đau khổ vì tình. . . . . .

Đức Chiêu đột nhiên hướng ra ngoài rống to, “Mang rượu tới!”

Tiểu Trúc cả kinh, “Ngươi bị thương không thể uống rượu!”

“Ta mặc kệ!” Hắn bá đạo nói.

Không bao lâu, người làm liền dọn rượu và thức ăn lên, Đức Chiêu đi tới trước bàn ngồi xuống.

“Tới đây!” Hắn ra lệnh với Tiểu Trúc.

Tiểu Trúc chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, bị hắn một phát kéo vào trong ngực. “Uống rượu!”

“Ta không ──”

Hắn không chấp nhận nàng cự tuyệt, “Ta ra lệnh nàng uống, nàng phải uống!”

Tiểu Trúc còn muốn phản kháng, hắn đã đem chén rượu uống cạn, sau đó giữ lấy đầu của nàng, môi không chậm trễ đặt lên nàng.

“A. . . . . .” Rượu trong miệng hắn chảy hết vào trong miệng nàng, nàng cảm thấy nhịp tim mình trở nên rối loạn, toàn thân mềm yếu, hoàn toàn bị lạc trong sự kích động của hắn. . . . . .

Lưỡi của hắn nhẹ mở đôi môi nàng, thừa dịp mà tiến vào, không chút kiêng kỵ trêu chọc nàng, làm nàng không thể không theo hắn nhảy múa. . . . . .

Khi hắn luyến tiếc rời khỏi đôi môi mê người của nàng, nàng thẹn thùng nhưng lại xinh đẹp bất khả tư nghị như vậy. . . . . .

“Uống ngon sao?” Thanh âm của hắn khàn khàn, ngay cả chính hắn cũng giật mình.

“Đức Chiêu. . . . . .” Nàng khẽ gọi tên hắn.

Hắn ôm chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn của nàng, tham lam hấp thụ mùi thơm làm người ta quyến luyến ở trên người nàng.

Hắn vươn tay giữ lấy mặt nàng, “Nàng là của ta, không có ai có thể chạm vào nàng, nàng biết không?”

Nghe được lời bá đạo của hắn, tức giận trong lòng Tiểu Trúc liền không nhịn được bùng lên. “Tại sao ngươi lại nói ta là của ngươi?”

“Chỉ bằng ta là nam nhân đầu tiên của nàng!” Hắn bắt lấy bả vai của nàng.

“Đau quá. . . . . . Ngươi điên rồi phải không?” Nàng bị hắn bắt lấy mà đau đớn kêu thành tiếng.

“Đúng! Ta điên rồi, ta đố kỵ hơn là nổi điên!” Hắn tựa như dã thú bị  thương rống giận.

“Nhưng thầy tướng số nói chân mệnh thiên tử của ta không phải là ngươi  ──”

Lời của nàng làm hắn càng thêm tức giận, “Chính là ta! Chỉ có ta có thể hôn nàng, chạm vào nàng, đoạt lấy nàng!”

Mặt nàng đỏ lên, hai tay liều mạng muốn đẩy hắn ra, “Ngươi không thể! Buông ta ra!”

“Nàng không thể cự tuyệt ta!” Nói xong, hắn liền mãnh liệt hôn nàng.

Lửa ghen cộng thêm rượu cồn thúc giục, hắn không còn là Đức Chiêu tỉnh táo, tự đại, hắn bây giờ chỉ là một nam nhân bị ghen tỵ hành hạ  . . . . . .

Hắn đẩy ngã Tiểu Trúc không ngừng giãy giụa ở trên giường, lại đem thân thể của mình đặt lên nàng.

“Đức Chiêu, đừng như vậy! Ta sợ. . . . . .” Nàng nói là sự thật, lúc này nàng thật sự sợ hãi nam nhân mất khống chế này . . . . . .

“Không phải sợ ta! Ta vĩnh viễn cũng sẽ không tổn thương nàng . . . . . .” Hắn ở bên tai nàng không ngừng rơi xuống những cái hôn.

“Không! Thả ta ra, van cầu ngươi. . . . . .” Nàng không nhịn được cầu khẩn.

Hắn gắt gao nhìn khuôn mặt nhỏ hoa dung thất sắc của nàng, trong lòng tràn ngập khó chịu, nhưng vừa nghĩ tới trong lòng nàng có nam nhân khác, hắn không cách nào nhịn được.

Hắn lắc đầu một cái, trên mặt xuất hiện cố chấp trước nay chưa có, “Không! Ta vĩnh viễn cũng sẽ không thả nàng !”

“Ngươi. . . . . .”

Nàng còn chưa kịp phản ứng kịp, y phục liền bị hắn lột sạch. Mà thân thể xinh đẹp lại trắng nõn của nàng càng làm hắn thêm điên cuồng.

Hắn lúc này chỉ muốn chà đạp tiểu nữ nhân vô cùng khả ái lại mê người trước mắt này. . . . . .

Hắn gần như điên cuồng hôn nàng, hai tay không ngừng vuốt ve trên người nàng, há miệng ngậm nhũ hoa của nàng dùng sức mút.

“A. . . . . . Đức Chiêu. . . . . .” Nàng giống như bị điện giật, toàn thân tê dại.

“Tiếng kêu của nàng thật là dễ nghe, kêu lớn hơn chút nữa!”

Tiểu Trúc mặt đỏ bừng, nhưng vẫn không cách nào khắc chế  phát ra rên rỉ mất hồn làm lòng người lay động.

Đức Chiêu đem hai chân của nàng vòng bên thắt lưng mình, không có báo động trước liền dùng sức xâm nhập tiểu huyệt chặt chẽ của nàng.

“A. . . . . . Nhẹ một chút. . . . . .” Tiểu Trúc không tự chủ được  kêu thành tiếng.

“Tiểu mèo hoang, nàng là của ta! Ta sẽ không để cho cho bất luận kẻ nào . . . . . .” Hắn không ngừng nói, cũng không có thả chậm cuồng liệt đoạt lấy, tựa như là dâm thú không ngừng ở trên người của nàng tiến vào, khiến nàng kêu lên tiên tiếp.

“Đức Chiêu. . . . . . Chậm một chút. . . . . .” Cả người nàng cũng bị hắn lay động mà sắp tan ra.

Đức Chiêu không quản được nhiều như vậy, dục hỏa thiêu đốt lý tính hắn, hắn chỉ muốn hung hăng đoạt lấy nàng, để cho nàng chỉ muốn hắn, nghe cái miệng nhỏ của nàng chỉ gọi tên hắn, chỉ có hắn có thể vuốt ve, liếm mút từng tấc thân thể nàng, vào nơi sâu nhất trong cơ thể nàng. . . . . .

“Không được! Ta không chịu nổi. . . . . .” Tiểu Trúc vong tình  kêu, hai tay ôm chặt hắn.

Hắn càng mãnh liệt rút ra, thanh âm nàng kêu càng lớn, cảm giác cả người bị hắn dẫn tới Thiên đường. . . . . .

“Tiểu Trúc. . . . . . Ta yêu nàng!”

Đức Chiêu gầm nhẹ một tiếng, sau đó cả người run rẩy một cái, đem tất cả dục vọng theo lửa nóng kia bắn vào hoa tâm của nàng ──

Tiểu Trúc đón nhận nóng bỏng kia, lần nữa đạt tới cao triều.

“Đức Chiêu. . . . . .” Nàng vô lực ôm thân thể ướt mồ hôi của hắn, để cho thủy triều kích tình bao phủ hai người. . . . . .  hắn yêu nàng? !

Tiểu Trúc mở to mắt, một chút cũng không buồn ngủ.

Đức Chiêu còn lại là dựa vào trước ngực mềm mại của nàng, một tay ôm hông của nàng, một cái chân khác bá đạo ngăn chặn bắp đùi của nàng, tràn đầy tham muốn giữ lấy.

Nghe được tiếng kêu nhẹ của hắn, nhìn hắn ngủ say trước mặt, trái tim của nàng lần nữa rung động vì hắn.

Nàng vừa mới nghe được hắn nói ba chữ kia. . . . . .

Nàng ôn nhu vuốt mái tóc đen dày của hắn, trong lòng tràn đầy quyến luyến với nam nhân này.

Nhưng. . . . . . Hắn nói như vậy, có thể chỉ bởi vì hắn uống say.

Nếu như tỉnh rượu hắn liền quên những lời đã từng nói…, đến lúc đó nàng phải làm sao?

“Đức Chiêu. . . . . . Ta nên làm cái gì bây giờ?” Nàng ôm hắn lầm bầm hỏi.

Hắn dĩ nhiên không có trả lời nàng.

Vì vậy hai mắt nàng nhắm lại, tham lam hấp thụ nhiệt độ ấm áp của hắn. Hi vọng thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại vào giờ khắc này. . . . . .

Trong sự ấm áp của hắn, nàng bất tri bất giác cũng tiến vào mộng đẹp. . . . . .

Đức Chiêu hoảng hoảng hốt hốt mở mắt ra, một trận nhức đầu vô cùng nhanh chóng đánh úp về phía hắn.

Đáng chết! Hắn đã lâu không có uống nhiều như vậy. . . . . .

Hắn phát hiện vật nhỏ ngọt ngào trước ngực mình, hơi thở an ổn nhẹ phẩy ngực hắn.

Hắn không nhịn được vươn tay vuốt ve sợi tóc mềm nhỏ của nàng, cũng không che giấu được tình cảm trong lòng nữa.

Khuôn mặt trắng noãn của nàng trở nên ửng hổng mê người, hàng lông mi dài kia bao trùm lên mỹ mâu trong veo, đôi môi bị hắn hôn sưng đỏ, chứng tỏ hai người từng có kích tình.

Hắn muốn nàng vĩnh viễn đều thuộc về hắn. . . . . .

Hắn chưa từng có tham muốn giữ lấy mãnh liệt với một nữ nhân, cũng bởi vì không chiếm được nàng yêu mà khó chịu.

Cho dù mỹ nữ thiên hạ mặc cho hắn chọn lựa, hắn muốn cũng chỉ có tiểu mèo hoang đanh đá trước mắt này.

Hắn muốn người của nàng, lòng của nàng, toàn bộ yêu thương của nàng.

Hắn thâm tình ở trên trán nàng in lại một cái hôn, trong lòng có một sự hạnh phúc chảy qua.

“Ta vĩnh viễn cũng sẽ không thả nàng! Nàng là của ta!”

Đây hắn đã tuyên bố rõ, cũng là quyết định của hắn.

Lúc này, người trong ngực hắn cũng tỉnh. Nàng hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Đức Chiêu hít sâu một hơi, ném ra một câu sét đánh ngang tai ──

“Nàng trở về lập gia đình đi!”

Nếu như nói nữ nhân là nước, tiểu thư nàng nhất định sẽ khóc đến cạn nước. . . . . .

 

Hương Nhi mắt thấy cửa nhà ở đằng trước, không nhịn được khuyên nhủ: “Tiểu thư, nàng khóc như vậy, lão gia nhất định sẽ đau lòng chết . . . . . .”

Mặc dù nàng không rõ ràng lắm tiểu thư cùng Đại vương có hiểu lầm gì, bất quá nhìn tiểu thư khóc đến thương tâm như vậy, nàng cũng khó chịu.

“Đại vương thật là quá đáng! Hắn biết rõ tiểu thư thương hắn, hắn còn ──”

“Ai nói ta yêu hắn? Ngươi không được nói hươu nói vượn.” Tiểu Trúc nghẹn ngào trách móc.”Hắn là đại phôi nhân nhẫn tâm, ta không thương hắn. . . . . .”

Tiểu Trúc không ngừng lắc đầu, cố gắng bỏ đi khuôn mặt trong đầu, lại như thế nào cũng không quên được.

Này nhất định là lão Thiên trừng phạt nàng ── trừng phạt nàng bởi vì mê tín mà rời nhà trốn đi, hại cha nàng thương tâm, cho nên để cho nàng gặp gỡ một đại bại hoại như vậy. . . . . .

Đôi mắt Tiểu Trúc đẫm lệ nhìn về phía trước, thấy cửa nhà có một thân ảnh quen thuộc, cũng nhịn không được nữa xông lên trước ──

“Cha!”

Nàng nhào vào phụ thân, khóc rống thất thanh, “Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Con về sau sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không bao giờ làm cha đau lòng nữa. . . . . .”

Mộng lão gia dù có tức giận rung trời, nhìn thấy nước mắt nữ nhi bảo bối, cũng không nỡ trách cứ nàng nữa.

“Về là tốt rồi, về là tốt rồi. . . . . .”

Tiểu Trúc vốn tưởng rằng Tiểu vương gia sẽ không muốn nàng, không nghĩ tới nàng sai lầm rồi.

“Cha, cha không có nói với bọn họ con. . . . . . Không thể lập gia đình?”

“Có! Nhưng Tiểu vương gia nói không sao, hắn vẫn muốn cưới con.”

Mộng lão gia mới vừa biết tất cả cũng rất tức giận, nhưng hắn cũng là người từng trải, biết chuyện rất khó khăn.

Cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là mạo hiểm bị chặt đầu  đến phủ Vương gia từ hôn, vậy mà đối phương lại vẫn muốn thú Tiểu Trúc.

“Cái gì? Có nam nhân ngốc như vậy?” Hương Nhi kêu to.

Người nam nhân nào không hy vọng thê tử của mình là thân trong sạch? Xem ra Tiểu vương gia này không phải điên thì cũng là con trâu đực.

“Cha, bất kể đối phương nói thế nào, con đều không gả.”

“Nữ nhi, con còn không quên được tên bạc tình đó sao?”

Tiểu Trúc không mở miệng, nhưng nước mắt lại không cầm được rơi xuống. . . . . .

Nếu như nàng vẫn cố ý từ hôn, đến lúc đó chỉ sợ sẽ đắc tội lớn với nhà Vương gia ── một mình nàng bị chặt đầu không sao, nhưng nàng tuyệt đối không thể để liên lụy đến cha cùng những người khác.

Trải qua một phen suy xét, Tiểu Trúc lau khô nước mắt, kiên định nói: “Nếu như đối phương không ngại ta đã không phải là thân trong sạch, vậy ta gả.”

Ngày thành thân đến, đội ngũ rước dâu hoan hỉ, khua chiêng gõ trống tới đón, đáng tiếc người nhà gái lại không cảm nhận được một chút không khí vui mừng.

Tiểu Trúc đến giờ lên kiệu hoa, đến nửa đường, nàng quyết định thực hành kế hoạch ngày hôm qua nàng nghĩ đến, một có thể trì hoãn hôn kỳ, lại không liên lụy phụ thân.

Cỗ kiệu đang ổn định đi lại, nàng cắn răng kéo hỉ mành ra, mắt nhắm lại, tung người nhảy ra ──

Suốt một ngày một đêm, Đức Chiêu không dám rời khỏi bên cạnh Tiểu Trúc.

Hắn lẳng lặng vuốt khuôn mặt xinh đẹp của nàng, trong mắt là tình yêu vô hạn cùng đau lòng.

Tiểu Trúc, tỉnh lại đi!

Nếu không tỉnh lại, ta sẽ bị nàng ép điên mất. . . . . .

Chờ đợi cùng lời gọi tình yêu của hắn tựa hồ tràn vào trong đầu nàng, mí mắt nàng khẽ động đậy, từ từ mở mắt ra. . . . . .

“Tiểu mèo hoang, nàng tỉnh!” Đức Chiêu mừng rỡ kêu.

Tiểu mèo hoang? Chỉ có xú nam nhân đó mới gọi nàng như vậy!

Thần trí Tiểu Trúc vốn vẫn ngơ ngẩn giờ phút này lại trở nên thanh tỉnh, nàng đột nhiên muốn quay đầu, lại khẽ động vết thương trên người, sắc mặt một hồi trắng bệch.

“Nàng nằm im đừng cử động!” Hắn ngăn cản nàng rục rịch.

“Sao ngươi lại ở đây? Ta thế nào lại ở chỗ này?” Nàng mở to mắt nhìn chằm chằm hắn, đơn giản không thể tin mình còn có thể được gặp lại hắn.

“Nàng có phải ngốc hay không? Ngồi trong kiệu cũng bị ngã!” Hắn thật ra thì cũng không phải thật muốn mắng nàng, nhưng mở miệng vẫn là trách cứ.

Tiểu Trúc lập tức cũng không biết phải nói thế nào, chỉ muốn biết một vấn đề mấu chốt nhất ──

“Làm sao ngươi lại ở chỗ này?” Còn một thân hỉ phục.

“Ta vốn là chờ cưới nàng, vậy mà lại đợi đến một cô dâu chồng chất vết thương.”

“Cái gì? !” Nàng có nghe lầm hay không? “Ta không phải gả cho ngươi, ta gả cho Tiểu vương gia. . . . . .”

“Ta chính là Tiểu vương gia.”

Tiểu Trúc chấn động ngây người một lúc lâu, đưa tay bắt lấy ống tay áo của hắn, “Ngươi nói ngươi là ai?”

“Ta là Tiểu vương gia.”

“Nhưng ngươi không phải là Sơn đại vương sao?”

“Ai kêu nàng đào hôn, còn vọng tưởng chạy đi gả cho sơn tặc, ta chỉ mua chuộc Đại đương gia Cuồng Phong trại, để cho ta làm Sơn đại vương mấy ngày ──”

“Cho nên ngươi vì trêu ta, trả thù ta? !”

“Ta không có ý này!” Đức Chiêu khẩn trương giải thích. “Ta chỉ muốn cho nàng một bài học. . . . . .”

Thì ra là như vậy.

Hắn hao tổn tâm tư như thế, chỉ vì tự ái phái nam của hắn. . . . . .

Nàng giùng giằng muốn xuống giường, “Để cho ta đi!”

“Không được! Mặc dù còn chưa bái đường, nhưng nàng đã vào cửa nhà ta, là Vương Phi của ta rồi.”

“Vậy. . . . . . Ngươi lập tức hưu ta!”

Hắn mong nhớ ngày đêm cưới nàng, nào có thể hưu thê?

“Ta tuyệt đối sẽ không hưu thê.” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ngươi vô lại ──”

Tiểu Trúc mới nói  ba chữ, hắn nhanh như chớp ngăn lại môi của nàng.

“Không. . . . . .” Nàng muốn giãy giụa, nhưng hắn dùng thân thể cường tráng đè trên thân thể nhỏ bé của nàng, còn đem hai tay của nàng đặt tại trên đầu, làm nàng không thể động đậy.

“Ngươi muốn làm cái gì?” Nàng thở hổn hển hỏi, ngực phập phồng, dấy lên dục vọng nóng bỏng trong cơ thể hắn.

Đức Chiêu ngắm nhìn nàng thật lâu, bị lạc trong xinh đẹp ngọt ngào của nàng, tinh thần bập bềnh, không thể tự kềm chế.

Nàng chỉ có thể thuộc về hắn, chỉ có thể là hắn!

Hắn không để ý tới kháng nghị nàng, cúi đầu vào cái cổ mềm mại của nàng, một tay nhân cơ hội kéo xuống cái áo mỏng, vuốt ve hai luồng mềm mại của nàng.

“Xin ngươi. . . . . . Đừng như vậy. . . . . .” Nàng hết lời cầu khẩn, nhưng ngón tay hắn không chút kiêng kỵ lướt hai điểm nhỏ nhạy cảm trước ngực nàng, không ngừng lôi kéo, nàng bị hắn mang đến khoái cảm làm tứ chi như nhũn ra, trong miệng cũng bật ra nhiều tiếng rên rỉ mất hồn.

“Ta là trượng phu của nàng, mỗi một tấc thân thể nàng đều thuốc về ta!” Hắn ở trên người trắng mịn của nàng rơi xuống, làm nàng không tự chủ được hướng thân thể gần sát hắn.

“Không được. . . . . .” Nàng liều chết lắc đầu, muốn trốn tránh nụ  hôn cuồng nhiệt của hắn.

“Nàng cho là nàng ngăn cản được ta sao?” Hắn dùng lực xé ra. Bộ ngực tuyết trắng tròn trịa hiên ra trước mắt hắn, nhũ hoa màu hồng cũng theo phản ứng bản năng của thân thể mà đứng thẳng, như hai khỏa thực quả trong suốt lại hồng nộn trân quý, dẫn dụ hắn thưởng thức.

“Không. . . . . .” Nàng thở dốc vì kinh ngạc, lại không ngăn cản được đầu lưỡi hắn ướt át nóng rực liếm láp nàng, làm tan chảy phản kháng cùng lý trí còn sót lại của nàng, thức tỉnh dục vọng ẩn sâu trong nàng, theo hắn cùng nhau trầm luân trong biển tình. . . . . .

“A. . . . . .” Nàng khép hờ mắt, ở trong ngực hắn uốn éo không yên, cảm giác mình dường như bị người đốt cháy, tất cả kháng nghị cũng đều hóa thành từng trận rên rỉ.

“Ta thật thích nghe nàng gọi như vậy, tựa như con mèo nhỏ kêu. . . . . . Ngoan, ta sẽ thương yêu nàng . . . . . .”

Nhìn thấy nàng đã từ từ lâm vào lưới tình do hắn bày ra, lưỡi của hắn khẽ liếm vành tai khéo léo của nàng, bàn tay một đường trợt xuống, dừng ở giữa hai chân nàng, xâm nhập nơi mềm mại của nàng.

“Nhìn ta.” Thanh âm hắn trầm thấp mang theo khát vọng mãnh liệt.

Tiểu Trúc phảng phất như bị thôi miên, ánh mắt sương mù nhìn hắn.

“Bất kể nàng có đồng ý hay không, nàng đã là thê tử của ta. Từ giờ trở đi, ta muốn nàng toàn tâm toàn ý thuận theo ta, hưởng ứng ta, không cho phép nghĩ người khác, chỉ được nghĩ tới ta.”

“Nhưng là. . . . . .”

“Không có nhưng là.” Hắn bá đạo hôn nàng, ngón tay vuốt ve vườn hoa thần bí của nàng, làm nàng phát ra trận trận yêu kiều mất hồn.

“A. . . . . .” Nàng cảm thấy nàng đã không còn là mình, chỉ là một nữ nhân trầm luân ở trong dục vọng . . . . . .

“Nàng thật đẹp. . . . . .” Ngón tay của hắn càn rỡ trong cơ thể ướt át của nàng, mỗi một tế bào của nàng đều muốn hòa tan trong hắn, nàng chỉ có thể theo bản năng đung đưa thân thể phối hợp ngón tay đang giày vò đến bất khả tư nghị kia.

“Muốn ta sao?” Hắn xấu xa hỏi.

“Ta. . . . . .” Nàng muốn! Nàng không nói ra miệng, chỉ có thể thẹn thùng nhắm mắt lại kéo hắn đến gần hơn, hi vọng hắn có thể kết thúc hành hạ ngọt ngào như vậy.

“Nói!” Hắn ra lệnh.

“Ta muốn! Muốn. . . . . .” Nàng rốt cục cũng không che giấu được tình cảm của mình nữa.

Hai người hợp lại làm một, cảm giác làm nàng cảm thấy thỏa mãn bất khả tư nghị, phảng phất mình tìm được một nửa thiếu sót  kia.

Đức Chiêu cũng có cảm giác như thế. Hắn không thể tin được mình sẽ khống chế không được, chỉ có thể theo dục vọng dâng cao tận tình ở trên người nàng gia tăng tốc độ. . . . . .

“Đức Chiêu. . . . . . Ta không chịu nổi. . . . . .” Nàng vong tình  kêu, cảm giác mình  thân thể phảng phất muốn theo một lần lại một lần đoạt lấy của hắn mà nổ tung, chỉ có thể thở gấp giữ được cánh tay hắn, chỉ sợ buông lỏng tay sẽ từ trên trời rơi xuống đất.

“Ta yêu nàng ──” Hắn gầm nhẹ ra tiếng yêu, thân thể một hồi mãnh liệt run lên, cùng nàng đạt tới cao triều trước nay chưa có ──

Kích tình đi qua, Đức Chiêu chôn ở trong hương thơm của nàng, quyến luyến mùi thơm nhàn nhạt đặc biệt trên người nàng.

Một lát sau, tiểu nhân nhi trong ngực hắn lên tiếng. “Ngươi vừa mới nói là nghiêm túcchứ?”

Đức Chiêu lật thân, lần nữa đem Tiểu Trúc đè ở trên giường, cảm thụ đường cong mê người của nàng, cảm thấy toàn thân mềm yếu, tâm thần nhộn nhạo.

Hắn yên lặng nhìn nàng, “Ta đối với nàng là nghiêm túc bất quá. Vì lấy được tâm của nàng, ta tình nguyện làm tên lừa gạt, nhất định phải đem nàng lừa tới tay, để cho nàng phụng bồi ta cả đời, vĩnh không xa rời nhau!”

Tiểu Trúc cảm động, chủ động hôn hắn, dùng nụ hôn nhiệt tình hưởng ứng thâm tình của hắn. Cho đến hai người cũng thở dốc không thôi, nàng mới mở miệng, “Không đúng, ngươi mới là bị ta lừa.”

Đức Chiêu suy nghĩ một chút, gật đầu một cái, “Nàng nói rất đúng, là nàng sắc dụ ta trước, sau đó không biết, bất giác trộm đi lòng của ta. . . . . . Nói như vậy, nàng mới thật là đại lừa gạt.”

Nàng chu miệng lên, đánh hắn vài cái. “Ta nói đùa, ngươi thật đúng là không biết xấu hổ, nói ta lừa ngươi trước!” Cho hắn ba phần màu sắc, hắn liền khơi lên màu sắc trong phòng!

Hắn cười bắt lấy tay của nàng. “Tốt như vậy, về sau có thể nói cho con cháu đời sau, nói tổ mẫu chúng lừa tình tổ phụ ngây thơ.”

“Ngươi không sợ không có mặt mũi, mất đi tự ái nam nhân?” Nàng cười hỏi.

“Lòng ta cam tâm tình nguyện!” Hắn thâm tình ngưng mắt nhìn khuôn mặt thẹn thùng của nàng.

Nước mắt cảm động liền xông lên hốc mắt, Tiểu Trúc tựa sát hắn, hai tay vòng ở vai hắn.

“Ngươi là đại ngốc!” Nàng nghẹn ngào cười mắng, lại bổ sung một câu, “Bất quá, ta thích ngươi ngốc một chút.”

Đức Chiêu lộ ra nụ cười khiêu gợi, cúi đầu hôn nàng. thật sâu

“Ta yêu nàng!”

“Ta cũng yêu ngươi. . . . . .”

Nàng mặc cho hắn lần nữa khơi lên nhiệt tình của nhau.

Từ nay về sau, người của nàng, lòng của nàng, sự nhiệt tình của nàng đều chỉ thuộc về hắn, hắn dẫn nàng cùng hướng về hạnh phúc tương lai. . . . . .

 

~^^~ Hoàn ~ ^^~

 

 

———-oOo———-

19 phản hồi (+add yours?)

  1. milkyway166
    May 08, 2012 @ 23:23:51

    Like. thanks ss

    Trả lời

  2. tieuthutao
    Apr 17, 2012 @ 11:08:45

    đọc xong cái bộ này ta mất máu nặng hí hí *tuyệt thật* ^^

    Trả lời

  3. tieulactu
    Apr 03, 2012 @ 00:11:59

    TT tỷ thật là lợi hại. Làm muội tốn k ít máu🙂

    Trả lời

  4. Thất Thất
    Apr 01, 2012 @ 14:12:24

    😀😀😀

    Trả lời

  5. ilyzhang_minh nguyệt quang
    Apr 01, 2012 @ 14:10:12

    o sao tại tỉ tưởng truyện này muội tự tìm
    còn nếu từ nhà khác thì thôi^^

    Trả lời

  6. ilyzhang_minh nguyệt quang
    Apr 01, 2012 @ 14:00:10

    thất thất yêu vấu.. ^^
    cho tỉ pót truyện này về forum được không??
    sẽ ghi đầy đủ nguồn nhà muội( mà muội tìm truyện H ở đâu thế??)

    Trả lời

  7. huyết lệ vô vi
    Mar 23, 2012 @ 20:05:36

    công nhận nàng thâm hậu😉

    mừng nàng hoàn thêm bộ nữa

    Trả lời

  8. gauxam95
    Mar 23, 2012 @ 16:27:42

    thank nang :”

    Trả lời

  9. lee_ah_eun
    Mar 23, 2012 @ 15:29:14

    chuc mung TT da hoan them 1 bo nua nha , * ham mo * nang wa dj thoy trong thoj gjan ngan ma Hoan ca 2 bo truyen lun , * tung bong , tung bong , ban phao hoa * co j nang don dep nha , ta chuon day hjhjhj

    Trả lời

  10. linlinngo
    Mar 23, 2012 @ 00:07:41

    thế là lại kết thúc 1 bộ nữa ùi phải chia tay vs cặp nì pùn ghê….

    Trả lời

  11. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
    Mar 22, 2012 @ 15:16:47

    tem chương cuối😉

    Trả lời

    • ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
      Mar 22, 2012 @ 15:19:39

      ô…ô…*ôm cổ TT khóc thút thít* thế là lại chia tay một cặp đôi nữa *bùn ~ing*
      ta thích mấy cái kết viên mã thế này a *cười hề hề*
      *bật nhón tay cái* công nhận TT nhà mềnh nội công thâm hậu edit nhanh đáo để a *chạy lại**ôm ôm chiếm hết tiện nghi ;)*
      thank TT iu của ss *tung bông**tung hoa**tung đô la**bắn pháo hoa**bắn pháo giấy**bắn luôn TT ;)* mừng truyện đã hoàn ~^o^~ ♥‿♥!

      Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: