[Cát Tường] Chương 4.1

Bùi Thanh lưu lại ở Thương Hoài thành nửa tháng, hắn để cho Cát Tường ở lại quán trọ nghỉ ngơi, mình cùng Bùi Uy quan sát tình hình buôn bán chung quanh.

“Nhị ca, chúng ta mỗi ngày đi nơi này xem một chút, nơi đó xem một chút, rốt cuộc lúc nào thì mới chịu bắt đầu làm ăn lớn, kiếm nhiều tiền?”

Bùi Uy dù sao tuổi còn nhỏ, không có tính nhẫn nại, cộng thêm bình thường ở Bùi phủ mặc dù không người để ý, nhưng cũng là trải qua cuộc sống thiếu gia an nhàn sung sướng, cho nên bất quá mới mấy ngày, hắn đã không nhịn được.

“Ngươi cho rằng kiếm nhiều tiền đơn giản như vậy?” Hai người đứng ở một góc chợ, Bùi Thanh tập trung tinh thần nhìn chăm chú mấy thương đội ở bến tàu. “Chúng ta chưa quen cuộc sống nơi đây, dĩ nhiên trước phải thăm dò một chút hư thực, nếu không chết thế nào cũng không biết.”

Qua mấy năm, hắn cũng không phải là trải qua cuộc sống vô dụng, vì một ngày này, hắn chuẩn bị rất nhiều, để ý quan sát người trong thành Khai Dương làm ăn cung cấp mua bán thế nào! Cũng âm thầm để ý tiễn trang Bùi gia hoạt động, hiện tại cuối cùng cũng có ích lợi.

Hiện tại, tiền bạc trong tay bọn họ ước chừng có thể mua được mấy con ngựa cùng một số lớn hàng hóa, còn có thể thuê được mấy người giúp việc, chỉ có điều muốn gia nhập thương đội kia, hắn còn phải quan sát.

“Vậy rốt cuộc còn phải dò xét mấy ngày?” Bùi Uy gương mặt nhàm chán.

Nói thật, mặc dù thành Thương Hoài này được xưng khắp nơi là hoàng kim, nhưng dường như không sầm uất như trong tưởng tượng của hắn, không có nửa nơi có thể vui đùa giải trí, chẳng qua là thương đội lui tới nghỉ ngơi rất nhiều, quán trà cùng khách sạn san sát thôi, cùng lắm, nói nó là trạm dịch thương đội cũng không khác nhiều lắm.

“Nếu như ngươi không chịu khổ được, ta khuyên ngươi bây giờ trở về đi.” Bùi Thanh nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: “Nếu như phát tài dễ như vậy, thế nào còn có người nghèo?”

Bùi Uy ngậm miệng lại, không dám hỏi nhiều nữa.

Bùi Thanh ngưng mắt trầm tư.

Trên tay hắn có tiền bạc, nhưng không có ngựa tốt, cũng không có hàng hóa, cho dù muốn tìm một thương đội, đi theo người ta cùng nhau làm ăn, ban đầu cũng phải mua vài con ngựa, cũng phải biết hàng gì có thể mua, hàng gì không nên.

“Đi thôi! Chúng ta đi mua ngựa trước.” Sau khi suy nghĩ kỹ, hắn quyết định, đây là bước đầu tiên của hắn.

Bùi Uy ánh mắt sáng lên, tinh thần cũng vui vẻ. “Thật tốt quá, cuối cùng cũng có chuyện có thể làm!”

Hai người dắt ngựa của mình, đi vào thị trấn tìm người buôn ngựa, nhìn hồi lâu, vẫn không biết nên hướng người nào mua ngựa.

Một gã trung niên cao lớn đi tới trước mặt, hắn nhìn không chớp mắt Liệt Nhi mà Bùi Thanh dắt trong tay, tầm mắt chuyển lên bộ yên ngựa tiên minh* trên người con ngựa kia, trong mắt toát lên vẻ tán thưởng.

 

*tiên minh: tươi đẹp, rực rỡ.

 

“Vị huynh đệ này, xin hỏi ngựa của ngươi có bán hay không?” Hắn khách khí hỏi.

Bùi Thanh cùng Bùi Uy đưa mắt nhìn nhau, Bùi Thanh nhìn thẳng đối phương, hỏi: “Ngươi muốn mua ngựa sao?”

“Ta họ Ứng, có một thương đội, cũng không thiếu ngựa, nhưng con ngựa của huynh đệ ngươi rất thần tuấn*, ta rất vừa ý, nếu như giá cả thích hợp, ta muốn mua lại dùng, hai ngày nữa đi về phương Nam làm ăn.”

*thần tuấn: khỏe mạnh, nhanh nhẹn.

“Ngươi có thương đội?” Bùi Thanh quan sát hắn, trong ánh mắt người này, quả thật có loại tinh nhuệ của người làm ăn cùng sương gió của thương khách.

“Thương đội lão gia chúng ta khá lớn, có chừng năm mươi con ngựa!” Tùy tùng bên cạnh chen miệng.

Ứng Minh Xương cười tủm tỉm hỏi: “Thế nào? Tiểu huynh đệ, ngựa của ngươi có thể bán cho ta không? Ta sẽ cho ngươi một giá tốt, sẽ không để cho ngươi thua thiệt.”

Bùi Thanh vẫn chưa trả lời, người buôn ngựa có tiếng đi tới bên cạnh.

“Ứng lão bản, ngài muốn mua ngựa sao? Tiểu nhân vừa lúc có mấy con ngựa muốn bán, bởi vì cha mẹ ở quê nhà của tiểu nhân đột nhiên sinh bệnh nặng, tiểu nhân nhất định phải trở về, cho nên mấy con ngựa này, toàn bộ có thể bán rẻ cho ngài.”

Ứng Minh Xương nhìn đối phương. “Ta cũng không thiếu ngựa.”

“Không phải ngài vừa mới muốn mua ngựa của tiểu huynh đệ này sao? Rất rẻ, mười hai con ngựa, chỉ cần hai trăm lượng bạc là được rồi, nếu không phải cha mẹ ở quê bị bệnh nặng, tiểu nhân quyết sẽ không đem những con ngựa kia bán đi, xin ngài mua ngựa cho tiểu nhân đi!”

Ứng Minh Xương nói: “Ta thật sự là không thiếu ngựa, ngày mốt thương đội sẽ lên đường, ta mua ngựa của ngươi cũng không có dư thừa hàng để vận chuyển, ngươi nên tìm người khác đi.”

Bùi Thanh để ý nghe đối thoại của bọn họ, hắn lên tiếng, “Vị đại ca này, ngựa của ngươi ở nơi nào, có thể cho ta xem hay không? Ta vừa lúc muốn mua ngựa.”

Hán tử kia vừa mừng vừa sợ nhìn hắn. “Có thật không? Đương nhiên có thể! Đương nhiên có thể!”

Ứng Minh Xương nhìn bọn họ, hắn vỗ vỗ vai Bùi Thanh, cười tủm tỉm nói: “Tiểu huynh đệ, ngựa của hắn rất tốt, ngươi thật sự có lời rồi.”

Trong phòng quán trọ, Cát Tường nghe Bùi Thanh nói về chuyện mua ngựa, cũng hưng phấn không thôi.

Thật tốt quá, bọn họ bắt đầu làm ăn, phải đi bước đầu tiên, nàng vốn còn đang phiền não phải bắt đầu thế nào cuộc sống ở nơi không quen không biết này, không nghĩ tới chuyện sẽ thuận lợi như vậy, xem ra, lão Thiên đang giúp bọn họ.

“Nói như vậy, ngày mốt sẽ lên đường?” Nàng hỏi, dự định mua thêm ít trang phục mùa đông cho ba người.

“Ừ, thương đội Ứng lão bản ngày mốt sẽ lên đường, hắn đáp ứng để cho chúng ta đồng hành, không được để cho hắn hoãn thời gian chờ chúng ta, nhưng – ” Hắn không khỏi lo lắng nhìn nàng. “Thân thể của nàng có thể không? Mấy ngày trước không phải là còn sốt? Chúng ta đi phương Nam, qua đường núi hiểm trở, nàng sẽ chịu được sao?”

Chuyện buôn bán rất thuận lợi, hiện tại hắn chỉ lo lắng cho sức khỏe nàng, lần đi đường trước nàng đã không chịu nổi, huống chi lần này đi về phương Nam đường xá xa xôi, thậm chí sẽ gặp phải mã tặc cướp bóc hay nhiều chuyện khác, hắn thật không yên lòng nàng.

“Nô tỳ không sao!” Cát Tường vội vàng nói: “Nửa tháng này, nô tỳ đã nghỉ ngơi đủ rồi, thân thể cũng tốt nhiều, Thanh thiếu gia không cần lo lắng nô tỳ, cứ làm chuyện người muốn làm đi.”

“Thật xin lỗi.” Hắn áy náy nhìn nàng. “Ta đơn giản chỉ muốn đem nàng từ Bùi gia đi, lại để cho nàng chịu khổ.”

Hắn rất muốn ôm nàng vào trong ngực, nhưng hắn đã từng thề, sẽ không tùy tiện mạo phạm nàng, hắn nhất định nói được là làm được, nàng mới có thể tín nhiệm hắn.

“Đây là nô tỳ tự mình quyết định, thiếu gia không cần xin lỗi nô tỳ.” Nói xong, nàng nhắc nhở: “Ngày mai còn phải bận nhập hàng, người nên về phòng nghỉ ngơi sớm đi!”

“Được.” Trước khi ra ngoài, Bùi Thanh nhìn nàng một cái thật sâu, kiên định nói: “Cát Tường, nàng chờ, ta nhất định sẽ cho nàng cuộc sống sung sướng.”

Hôm sau, được Ứng lão bản giúp một tay, hắn nhập vào rất nhiều dược liệu phương Nam, lá cây thuốc lá, vải vóc, hộp châu báu, lại mướn mấy tên trợ thủ thân thể cường tráng, dĩ nhiên cũng là Ứng lão bản giúp chọn người.

Thương đội lên đường sáng sớm hôm nay, ba người nhìn tiểu thương đội thuộc về mình, nhìn trên lưng ngựa vận chuyển đầy hàng hóa, trong lòng đều phấn khởi vô cùng.

“Lên đường!”

Ứng Minh Xương ra lệnh một tiếng, thương đội chầm chậm lên đường.

Ra khỏi cửa thành Thương Hoài, vó ngựa giơ lên cuồn cuộn từng trận bụi cát, Cát Tường theo thường lệ ngồi ở trước người Bùi Thanh, trong lòng vui mừng khó nói lên lời.

Nàng hiện tại đã có thể cưỡi ngựa rồi, cũng thích ứng được với độ cao của ngựa, không còn cảm thấy chóng mặt như trước nữa.

“Nếu như không thoải mái lập tức nói cho ta biết.” Mặc dù bọn họ ở Thương Hoài thành một thời gian, theo lý cũng nghỉ ngơi đủ rồi nhưng hắn vẫn không yên lòng tình trạng thân thể của nàng.

“Nô tỳ không có cái gì không khỏe cả, thiếu gia không cần quan tâm nô tỳ.”

Vì che dấu tai mắt, Bùi Thanh kêu nàng giả trang thành thiếu niên, gọi nàng là Tường đệ, mà cả thương đội, chỉ có mình nàng là nữ nhân, quả thật mặc nam trang sẽ dễ dàng hơn.

Mới bắt đầu, Cát Tường không cảm thấy bất kỳ khó chịu, nhưng qua cả ngày, nàng đúng là vẫn không chịu nổi, vì lắc lư xóc nảy thật khổ sở.

Vậy mà nàng cái gì cũng không nói, bởi vì không muốn làm chậm trễ hành trình của đại gia, bọn họ chẳng qua là tiểu thương đội phụ thuộc vào Ứng lão bản, nếu để cho người ta cảm thấy bọn họ phiền toái sẽ không tốt.

Vạn sự khởi đầu nan, sau khi rời khỏi Khai Dương thành, bọn họ nhanh như vậy có thể bắt đầu làm ăn là ông trời cho cơ hội, cũng không thể bởi vì một mình nàng mà làm trễ nải cả thương đội.

Thật may là ban đêm không phải ngủ ngoài đồng hoang vu, bọn họ tìm được một quán trọ sạch sẽ ở trong trạm dịch thương khách, buổi tối Ứng lão bản làm ông chủ, trong quán bày đầy một bàn món ăn, chỗ ngồi có Bùi Thanh, Cát Tường, Bùi Uy, bên này là Ứng Minh Xương dẫn theo vài tên trợ thủ đắc lực.

“Tiểu huynh đệ, vị ấu đệ này của ngươi dáng dấp đúng là mi thanh mục tú, là một người đọc sách đúng không? Ta có nữ nhi, cũng lớn như vậy.” Ứng Minh Xương cười tủm tỉm nhìn Cát Tường, gương mặt từ ái của vị trưởng bối.

“Ứng lão bản quá khen, xá đệ thân thể không tốt, cho nên vẫn đi theo bên cạnh ta, không có học sách gì.”

“Như vậy a. . . . . .” Ứng Minh Xương đem một miếng thịt dê  hầm cách thủy gắp vào trong chén của Cát Tường, cười nói: “Nếu thân thể không tốt, như vậy phải bồi bổ nhiều hơn, thịt dê này là sở trường của chủ hiệu, dùng nhiều loại dược liệu hầm cách thủy, ăn nhiều một chút.”

“Cám ơn Ứng lão bản.” Cát Tường nhỏ giọng nói, không dám ngước mắt, sợ bị đoán được mình là nữ nhân.

“Nào, ba vị Bùi huynh đệ, ta mời ba vị các ngươi một chén, vì duyên phận của chúng ta, cũng vì các ngươi thực hiện kế hoạch lớn, kiếm vào không dứt bạc trắng.”

Bùi Thanh, Bùi Uy cùng nhau nâng chén, cạn rượu trong chén, Cát Tường cũng ý tứ giơ ly rượu lên, khẽ nhấp một hớp.

Rượu này thật cay, bất quá, tương lai của bọn hắn bừng sáng, nàng cũng không để ý rượu mạnh khó uống.

Cát Tường đột nhiên giật mình, cảm giác được một trận đầu đau như muốn nứt ra.

Nàng nhăn lại mi tâm, giật giật mí mắt, cố gắng mở mắt, thấy cảnh vật trước mắt ở đây đều lay động.

 

Là chuyện gì xảy ra? Là ngủ quá lâu sao? Nhưng, Thanh thiếu gia không phải nói trời chưa sáng sẽ phải lên đường sao? Thế nào mặt trời đã chiếu vào trong phòng, không có người tới gọi nàng?

Cát Tường nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh, lần nữa mở mắt, đầu vẫn choáng váng, giống như đang trôi trên nước.

Nàng đỡ bên trán, thật vất vả ngồi dậy, lại vô cùng kinh hãi phát hiện thân thể mình xích lõa, tim nàng bỗng đập mạnh, lông tơ toàn bộ dựng lên.

2 phản hồi (+add yours?)

  1. chuonggioxinh
    May 02, 2012 @ 00:24:04

    ta lại thua nàng !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1

    Trả lời

  2. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥!
    Apr 28, 2012 @ 23:33:33

    tem…

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: