[Cát Tường] Chương 6.1

Lúc trước Lưu Thành và Đỗ Lập đã biết nhau, Cát Tường được đưa vào lều vải của Cô Đồ Sinh, hắn nhắm hai mắt nằm ở trên giường, cũng không nhúc nhích, quả thật đã không còn hơi thở.

“Người cũng nhìn rồi, có thể đi chứ?” Bùi Thanh thúc giục.

Cô lão bản vừa mới chết, sau lưng lại lưu lại nhóm lớn hàng hóa, tình ngay lý gian, hắn bây giờ không muốn đợi ở chỗ này, miễn cho bị hiểu lầm có liên quan đến cái chết của Cô lão bản.

“Ta nhìn Cô lão bản một chút, chỉ cần một chút là được rồi.”

Cát Tường ở bên giường nhẹ nhàng ngồi xuống, nàng đầu tiên là nằm xuống ghé tai nghe Cô Đồ Sinh, vừa cẩn thận nhìn chăm chú khuôn mặt hắn, tiếp nữa nhấc ống tay áo của hắn lên sờ sờ.

“Vị tiểu huynh đệ này, có phải ngươi nhìn ra manh mối gì rồi không?” Đỗ Lập ôm hi vọng hỏi.

Cát Tường nâng lên đôi mắt sáng trong, trầm tư nói: “Cô lão bản chưa chết, hắn mắc “thi quyết chứng” (chắc là chết lâm sàng a~), chủ yếu là vì âm khí tắc nghẽn, ruột gan không sạch, mạch lạc bị tổn thương, ngũ tạng khí từ dưới xông lên, nhưng âm dương ngăn cách không giao, âm khí bế tắc không thông.”

“Đây là thật sao?” Đỗ Lập vui mừng quá đỗi, liền vội vàng hỏi: “Nhưng vì sao thoạt nhìn giống như đã chết? Trong thương đội chúng ta cũng có đại phu đi theo, hắn chẩn đoán kết quả bệnh  là vất vả quá độ, đã bỏ mình.”

Nàng không nhanh không chậm nói: “Bởi vì Cô lão bản kia sắc mặt nhợt nhạt, mạch loạn, cho nên dáng vẻ mới có thể trông giống như đã chết, thật ra thì cũng chưa chết, chẳng qua là bất tỉnh.”

“Vậy tiểu huynh đệ có cách cứu giúp?” Đỗ Lập vội hỏi.

Cát Tường gật đầu. “Bất quá, ta cần đại phu trợ giúp, ta sẽ nói cho hắn biết phải làm gì, nhờ hắn tới châm cứu giúp Cô lão bản.”

Đỗ Lập vội vàng cho người đi gọi đại phu tới, bên cạnh, Bùi Thanh từ đầu đến cuối không nói lời nào mà chỉ nhìn, đầu tiên là kinh ngạc, rồi sau đó trong đôi mắt dần dần chuyển thành nghi hoặc.

Nàng học được điều này từ lúc nào?

Hắn đang nhìn Cát Tường tập trung suy nghĩ thì đại phu tới.

Cát Tường nói: “Phiền ngài đâm xuống ba huyệt Thái Dương,  Thiểu Dương, Dương Minh của Cô lão bản, rồi châm vào năm huyệt bách hội, hung hội, thính hội, khí hội, não hội.”

Vẻ mặt đại phu còn ngờ vực xem thường, nhưng vẫn làm theo lời của nàng, một nhóm người ánh mắt mong chờ nhìn chằm chằm Cô Đồ Sinh nằm trên giường.

Cát Tường chưa từng nhìn nam tử ở ngực trần, đầu cúi xuống tránh né, trong phòng không khí ứ đọng.

Một lát sau, đám người phát hiện thật sự mí mắt Cô Đồ Sinh giật giật chỉ chốc lát liền thức tỉnh, mở mắt.

Cát Tường vẫn như cũ không dám lơ là, tiếp đó lại nhờ đại phu dùng châm cứu thông huyệt đạo, để cho dược khí nóng có thể ngấm vào trong cơ thể Cô Đồ Sinh, lại dùng dược ấm chườm nóng hai bên sườn của hắn.

“Như vậy là được rồi, không có gì đáng lo ngại nữa, Cô lão bản mà có thể ngồi dậy như thế này, còn phải phiền đại phu kê đơn thuốc cho Cô lão bản uống khai thông khí huyết.” Cát Tường hài lòng thở phào nhẹ nhõm, nhìn Bùi Thanh cùng Lưu Thành. “Chúng ta trở về thôi, để cho Cô lão bản nghỉ ngơi một chút.”

Ba người nối nhau ra khỏi lều, Đỗ Lập ngàn vạn lần tạ ơn, đưa bọn họ ra ngoài.

Trở lại thương đội, Lưu Thành bận rộn chuyện của mình, Bùi Thanh đưa Cát Tường trở về lều, hai người cũng không mở miệng, nhưng sâu trong lòng hắn, cảm giác đối với nàng lại có một sự khác biệt, giống như trước kia đã biết nàng, nhưng không phải là toàn bộ về nàng.

Nàng hôm nay, cứu một mạng, y thuật cao minh cùng thần thái bình tĩnh đã làm hắn khuất phục, trước kia nàng theo hầu hạ Bùi Văn thì hắn nghe qua giáo thư tiên sinh* khen ngợi nàng rất thông minh, có thể tính toán được, học một biết mười, không nghĩ tới nàng không chỉ thông minh thôi, mà còn thâm tàng bất lộ.

*giáo thư tiên sinh: người dạy học.

“Ngươi không biết chứ, mẹ ta là danh y chi nữ, ông ngoại ta ở tại thành Dương Chu, có một phong hào gọi thần tiên Hoa Đà, người dân của thành Dương Chu rất tôn sùng ông ấy, ông cũng bởi vì hành y mà tích lũy rất nhiều tài phú, có thể nói là danh lợi song thu.” Biết hắn tất nhiên có rất nhiều nghi vấn, Cát Tường chủ động giải thích.

Bùi Thanh khẽ nhếch lông mày, “Cho nên, y thuật của nàng là theo ông ngoại nàng học?”

Mặc dù nói như vậy, nhưng hắn cảm thấy không đúng lắm, nếu như ông ngoại nàng giàu có như vậy, nàng cùng các muội muội vì sao còn phải bán mình mai táng cha mẹ?

“Không phải vậy, y thuật của ta là theo mẹ ta học.” Cát Tường nhẹ nhàng nói, “Từ khi bản thân biết hiểu chuyện, mẹ ta dạy ta học tập viết chữ, cũng đem y thuật học được từ ông ngoại dạy ta từng chút một, để cho ta đảm nhiệm, bà xuất môn giúp dân chúng trong thành xem bệnh thì đều đưa ta theo cùng, còn nói sau này muốn cho ta trở thành đệ nhất nữ thần y thôn Sân Tập, nhưng mẹ sau khi đi rồi, ta vào Bùi phủ, cũng chỉ có thể thừa dịp làm thư đồng ở bên cạnh Đại thiếu gia tranh thủ xem chút y thư.”

Hắn còn chưa minh bạch. “Ông ngoại nàng rất giàu có, cha mẹ nàng qua đời, không có tiền mai táng thì tại sao không tìm ông ngoại nhờ giúp đỡ?”

“Chuyện này nói rất dài dòng.” Cát Tường xa xôi nói: “Cha ta nguyên là thư sinh có tài trí hơn người, trên đường vào kinh đi thi thì mắc bệnh nặng, ngã ở cửa nhà ông ngoại, là mẹ ta cứu cha về nhà, ông ngoại trị khỏi bệnh cho cha, bọn họ cũng vì vậy mà yêu nhau, nhưng ông ngoại vô cùng phản đối, bởi vì lúc ấy mẹ ta đã hứa với cha, hai người cũng định hôn, mẹ ta coi như là hữu phu chi phụ**, vì vậy cha mẹ ta liều lĩnh bỏ trốn, dừng chân ở thôn Sân Tập, ông ngoại bị chọc tức, từ đó không bao giờ … thừa nhận bọn họ nữa.”

**hữu phu chi phụ: có vợ có chồng.

“Thì ra là cha nàng là thư sinh.” Khó trách khí chất của nàng cùng nô tỳ khác không giống nhau, cũng khó trách nàng có thể bộc lộ nhiều tài năng hơn những nha hoàn khác, là thư đồng theo hầu hạ bên cạnh Bùi Văn.

“Đúng vậy, cha ta là một thư sinh học thức uyên bác.” Nhắc tới từ phụ tuần kiệt***, khuôn mặt Cát Tường càng thêm nhu hòa. “Ông có học vấn, cũng có lòng cầu tiến, nhưng thân thể không cách nào chịu được đường sá xa xôi, không có vào kinh dự thi nữa, mẹ ta sau khi sinh hạ bốn tỷ muội, vì chiếu cố chúng ta no ấm, ông không thể làm gì khác hơn là học tập ngư dân thôn Sân Tập đánh cá, nếu không phải như vậy, cũng sẽ không bị Hoàng Hà nhấn chìm. . . . . .”

***từ phụ tuấn kiệt: người cha hiền lành mà tài giỏi

Nói tới đây, nàng nhẹn ngào.

Nếu như không phải là vì nuôi sống tỷ muội các nàng, cha nàng tất có một tương lai sáng rực, mặc dù phụ thân thường nói bốn nữ nhi các nàng là bảo bối lớn nhất đời này của ông, nhưng nàng vẫn cảm thấy đau lòng không dứt cho ông, một người nho nhã yếu đuối như vậy, vì ấm no người nhà, cố gắng vượt qua khó chịu của thân thể mà đi làm việc. . . . . .

Thấy nàng buồn bã cụp xuống hàng mi dài, Bùi Thanh không nhịn được nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực, vuốt lưng nàng. “Không cần phải buồn, chờ nàng tìm được các muội muội của nàng, cha mẹ nàng ở trên trời thấy cũng sẽ vui vẻ.”

Cát Tường cảm giác được mình rơi vào một khuôn ngực rộng rãi, tựa như ảo mộng.

Thật là ấm áp, nàng là không phải là đang nằm mơ chứ? Nàng thật muốn cứ như vậy dựa vào hắn cả đời, vẫn đi theo hắn, hầu hạ hắn.

Nhưng, sở dĩ ông ngoại phản đối cha mẹ nàng ở chung một chỗ, cũng là bởi vì thân phận cha mẹ cách xa, một là hòn ngọc quý trên tay y tiên, một người là thư sinh nghèo hèn không có đồng bạc nào.

Mà nàng cùng Bùi Thanh không phải là thân phận cách xa, không nói hắn là Nhị thiếu gia tiền trang Bùi gia, bây giờ còn thấy được người lão gia yêu thương là hắn, tiền đồ của hắn thật tốt, dưới tình huống này, lão gia như thế nào lại cho phép hắn cưới một nô tỳ đây?

Huống chi, thân thể nàng đã không còn trong sạch, nàng như vậy, còn có tư cách gì mà ảo tưởng?

Nghĩ tới đây, nàng sợ run cả người, vội vàng đẩy hắn ra, rời khỏi vòng tay ấm áp mạnh mẽ của hắn.

Bùi Thanh kinh ngạc nhìn nàng, nhưng nàng đã lần nữa xây lên bức tường cao trong lòng, tránh né ánh mắt của hắn nói: “Ta mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi rồi, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm chút đi!”

Nói xong, nàng vội vã vén rèm của lều lên, giống như né tránh đi vào, trong lòng, tinh thần chán nản.

Bùi Thanh chau mày lại, trái tim vẫn đập nhanh. Hắn vừa rõ ràng cảm nhận được phản ứng của nàng, tại sao mới một lát, nàng lại cự tuyệt hắn? Dường như vì nguyên nhân nào đó, nàng muốn cùng hắn giữ một khoảng cách mới được.

Rốt cuộc là tại sao?

Lòng của nữ nhân, kim dưới đáy biển, hắn thực sự không hiểu.

Hôm sau, thương đội Bùi Thanh vẫn đang dùng bữa sáng thì Cô Đồ Sinh dáng người khôi ngô, hắn dẫn theo tám gã thủ hạ, mang một bao hàng hóa, chỉ danh muốn tìm Cát Tường.

“Tiểu ân nhân xin nhận của Cô mỗ ba lạy!” Vừa vào lều, thấy Bùi Thanh, Cát Tường cùng Bùi Uy đang dùng cơm, hắn không nói lời gì hướng Cát Tường quỳ xuống khấu đầu, còn liên tiếp dập đầu vài cái.

Cát Tường cuống quít đứng dậy dìu hắn, “Cô lão bản! Ngài không nên như vậy!”

Cô Đồ Sinh nhìn nàng, xúc động nói: “Nếu như không có tiểu ân nhân, Cô mỗ lúc này đã nằm ở trong quan tài, những thứ đồ này chẳng qua là một chút tâm ý nho nhỏ của Cô mỗ, hi vọng tiểu ân nhân ngàn vạn lần đừng từ chối, nếu không, Cô mỗ không thể làm gì khác hơn là ở lại bên cạnh tiểu ân nhân làm nô cả đời, để trả ơn cứu mạng của tiểu ân nhân!”

Cát Tường vội nói: “Tiểu muội. . . . . . Tiểu đệ xin nhận, ngài là tiền bối, xin ngài không nên khách khí như thế, đừng gọi tiểu đệ là ân nhân nữa, tiểu đệ đảm đương không nổi.”

Cô Đồ Sinh thẳng thắn nói: “Được, Cô mỗ cũng không gọi cô nương là ân nhân nữa, không biết đại danh quý tình cô nương là gì?”

Nàng hơi sững sờ. “Ngài biết ta là nữ. . . . . . Nữ  nhi?”

Hắn khẽ mỉm cười, “Tiểu ân nhân mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp thoát tục, tuyệt không giống như những nam nhân thô lỗ như chúng ta.”

Cát Tường nhìn Bùi Thanh, thấy Bùi Thanh gật đầu một cái, mới lên tiếng: “Tiểu nữ họ Kim, tên là Cát Tường, ngài gọi ta Cát Tường là được rồi.”

“Kim Cát Tường ——” Hắn đọc lại một lần, khen: “Tên này của cô nương thật sự có phúc khí.”

Nói xong, con ngươi sáng ngời của hắn nhìn sang Bùi Thanh, trong mắt lộ ra vẻ tán thưởng. “Vị này là Bùi lão bản sao? Thật là anh hùng xuất thiếu niên, hai vị thật là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.”

Cát Tường mặt đỏ lên, vội vàng phủ nhận, “Ngài hiểu lầm, Bùi lão bản là chủ tử của tiểu nữ.”

Cô Đồ Sinh hơi nhíu mày, nhìn Cát Tường một chút, lại nhìn Bùi Thanh một chút, theo kinh nghiệm của hắn, bọn họ không chỉ có quan hệ chủ tớ đơn giản như vậy, cho dù bây giờ không phải là một đôi, chắc hẳn tương lai cũng sẽ là một đôi, hắn lơ đễnh, cười hỏi: “Như vậy, không biết Cô mỗ có vinh hạnh hay không, có thể cùng Cát Tường cô nương kết làm huynh muội kim lan?”

Cát Tường sững sốt.

Kết làm huynh muội kim lan? Nàng do dự nhìn Bùi Thanh.

Bùi Thanh từng nói, không thể tùy tiện tin tưởng bất cứ kẻ nào, nàng không thể mạo hiểm, để tránh để cho cả thương đội lâm vào nguy hiểm.

“Sau khi kết nghĩa kim lan, Cô mỗ muốn đi cùng thương đội của Bùi lão bản, nếu như không ngại, nguyện đem mọi thứ học được truyền cho.” Cô Đồ Sinh cao giọng nói.

Cát Tường cũng hít sâu, Bùi Thanh cùng Lưu Thành cũng vạn phần kinh ngạc.

Kỹ xảo buôn bán của thương đội xem như bí mật tuyệt học, hắn cư nhiên nguyện ý dạy bọn họ?

Nhìn thấy bọn họ bộ dáng kinh ngạc, Cô Đồ Sinh cười tươi, mở bao vải ra, thấy hàng hóa bên trong, tất cả mọi người hoảng sợ.

“Đông trùng hạ thảo!” (Ta đó ^^) Cát Tường biết đây là dược liệu danh quý cực kỳ khó khăn mới tìm được, sự thực, bọn họ cũng muốn tìm đông trùng hạ thảo, nhưng tìm ở khắp Thương Hoài thành đều không thấy.

Cô Đồ Sinh khẽ mỉm cười, “Chính là đông trùng hạ thảo, bản thân Cô mỗ có một cách, sau này muội tử muốn bao nhiêu cũng không thành vấn đề!”

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. chuonggioxinh
    May 13, 2012 @ 00:24:32

    haha. Cho tui xin tem nha

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: