[Cát Tường] Chương 6.2

Năm năm sau ——

Trăng sáng trong như nước, gió đêm hiu hiu, Cát Tường theo hành lang dài, nhẹ nhàng đi về phía đình viện, bước đến cuối hành lang, dừng lại bước chân.

Nàng hôm nay mặc một bộ xiêm y vàng nhạt uyển chuyển, mái tóc đen nhánh vấn như búi tóc công chúa, trên búi tóc cài một cây trâm dài quý giá màu trắng bạc, đó là Bùi Thanh năm ngoái từ Tây Nam mang về cho nàng, cơ hồ đã thành vật hộ thân cho nàng, nàng không có ngày nào là không cài ở trên tóc.

Trong Trung đình, hai thân ảnh múa quyền cước bay lượn như gió, động tác hai người gọn gàng nhanh nhẹn, mạnh mẽ uy lực, nhìn ra được hai người võ công cũng rất khá.

So hết quyền cước, hai người rất ăn ý đồng thời rút ra trường kiếm bên hông, trong nháy mắt, hai cây kiếm sáng choang như con rắn bạc dài đang mềm mại múa, một trong nhu có cương, một trong chậm có mạnh.

Đột nhiên, kiếm pháp hai người kịch liệt, chỉ thấy nhiều chiêu thấy lực, như gió rít, múa đến hoa cỏ bên trong viện đung đưa, cành lá lòa xòa.

Cát Tường lẳng lặng tựa bên lan can, ngưỡng mộ nhìn bọn họ.

Một là Nhị thiếu gia Bùi Thanh nàng đã thầm yêu sâu sắc, một là nghĩa huynh nàng Cô Đồ Sinh.

Chớp mắt một cái, năm năm đã qua, nghĩa huynh nàng chẳng những dạy Bùi Thanh con đường buôn bán quen thuộc, đem tất cả kinh nghiệm truyền cho không hề giấu diếm, ngay cả một thân võ nghệ cao cường cũng truyền thụ toàn bộ cho Bùi Thanh.

Hắn thường nói, nàng cứu hắn một mạng, tính mạng của hắn là của nàng, cho nên hắn làm những chuyện này không đáng kể chút nào.

Vậy mà nàng lại tuyệt không cảm giác ân huệ của mình đối với hắn lớn như vậy, nàng chỉ biết, mất đi cha mẹ cùng các muội muội  của nàng, có được một người anh cũng như người cha này, thật lòng thương yêu nàng, huynh trưởng quan tâm nàng thật nhiều.

Hai thương đội sớm hợp lại làm một, mà Cô Đồ Sinh lại kiên trì muốn cho Bùi Thanh làm Đương gia thương đội, nói gì cũng không chịu kể công, nếu như bọn họ không theo hắn, hắn liền tuyên bố sẽ rời đi, từ đó không trở về nữa, bọn họ không lay chuyển được hắn, đành phải đáp ứng.

Trải qua thời gian năm năm, thương đội Bùi gia đã rất nổi danh, chỉ là thói đời không tốt, chuyện bị mã tặc cướp bóc chém giết vẫn thường xuyên phát sinh, khiến người ta cảm thấy vô cùng nhức đầu.

Cộng thêm, Bùi Thanh lại rất cố chấp, mặc dù đã nuôi dưỡng mấy phó thủ có thể một mình phụ trách công việc, hắn vẫn kiên trì tự mình điều hành, điều này cũng là nỗi lo lắng nhất trong lòng nàng.

Ai, dù sao đây cũng không phải là một con đường an toàn, nếu như hắn giữa đường xảy ra điều gì ngoài ý muốn, nàng nhất định không sống nổi.

Hắn, đã sớm là trời của nàng, là thế giới của nàng, là tất cả sinh mạng của nàng, nếu như không có hắn, nàng sống còn có ý nghĩa gì?

Cho nên, thời gian này, trong lòng nàng đã nhiều lần suy nghĩ một chuyện, chỉ là không biết có nên nói ra hay không, không biết đây chẳng qua là ý kiến đàn bà của nàng, không biết bọn họ nghe có cười nàng quá ngây thơ hay không. . . . . 

“Cát Tường tới rồi.” Cô Đồ Sinh phát hiện nàng, nhanh chóng thu hồi chiêu thức.

Bùi Thanh cũng vậy.

Ánh mắt hắn nhìn trên người nàng, trăng vàng tỏa ánh sáng mờ ảo, chiếu vào khuôn mặt thanh lệ của nàng, trong sạch thoát tục, đơn giản không mảy may dính nhân gian khói lửa, giống như một đóa hoa sen mới nở, không nhiễm bụi trần.

Khi nào, nàng mới có thể thuộc về hắn?

Có thể nàng cho là hắn không chú ý, nhưng những năm gần đây, hắn không biết đã bao nhiêu lần thấy khi nàng xoay người, đáy mắt nhẹ chảy lệ buồn, cuối cùng nàng cho là hắn không nhìn thấy, không che giấu cô đơn cùng buồn bã đầy người nữa.

Bọn họ cùng nhau rời đi Bùi gia đã qua thu xuân nữa, không còn vẻ trẻ thơ, nàng xinh đẹp lại càng thêm duyên dáng yêu kiều, thương đội trở nên danh tiếng, sau khi ổn định ở Thương Hoài thành, còn có rất nhiều người yêu thích đến cầu hôn nàng, chỉ là đều bị hắn đuổi đi, hơn nữa còn giao phó tổng quản, không được để lộ chuyện này cho nàng biết.

Hắn biết hắn ích kỷ, nhưng, có trời minh giám, cho hắn một lần ích kỷ như vậy đi! Chỉ ích kỷ với một người là nàng! Cứ để cảnh thái bình giả tạo, cho đến khi nàng nguyện ý yêu hắn mới thôi, hắn cũng không thể để cho nàng xuất giá, không thể để cho nàng rời khỏi bên hắn.

Cát Tường, là của hắn, là bùa hộ mệnh.

Hắn rốt cuộc đang nghĩ gì, nhìn cái gì?

Trong con ngươi đen của hắn chợt có tia sáng lóe lên, nhanh đến nỗi gần như là không tồn tại, Cát Tường còn chưa phân biệt được cái gì, hắn đã thu lại ánh mắt, khôi phục bộ dáng bình thường, cùng Cô Đồ Sinh cùng nhau đi tới bên cạnh nàng.

Bị hắn nhìn như vậy, tim của nàng đột nhiên “Đông”  nhảy lên.

Ai. . . . . . Nàng ở trong lòng thầm thở dài.

Càng thâm tình thì càng im lặng, muôn vàn tơ tình quấn quanh, không biết từ đâu lên tiếng.

Một năm qua này, hắn vốn là như vậy, giống như đang nhìn nàng, lại không giống như đang nhìn nàng, để cho nàng phân không rõ tâm tư của hắn, có lúc gặp gỡ, hắn chỉ là nhìn nàng thật sâu một cái, sau đó không nói gì liền rời đi.

Nàng, bây giờ không hiểu rõ hắn nữa, bởi vì hắn không biết tìm ở nàng cái gì, điều này làm nàng rất không an tâm.

Trải qua năm năm thương lữ rèn luyện, diện mạo hắn vẫn tuấn lãng, nhưng vóc người trở nên gầy mà khỏe, cũng đen vì nắng.

Trong mắt của hắn luôn toát ra vẻ bình tĩnh, cương nghị lại thâm sâu, có thể giải quyết mọi chuyện tự nhiên, tính tình phóng đãng thời trẻ đã sớm không thấy bóng dáng, hắn bây giờ, là một Đại đương gia chín chắn đảm đương Bùi gia trang, càng thêm vững chắc trong lòng của nàng.

Cuộc sống từng ngày từng ngày trôi qua, thương đội cũng càng ngày càng phát triển rộng hơn, nhìn hắn, trong lòng nàng thường mơ hồ nghĩ tới, có lẽ cả đời nàng không thể bỏ đi tình yêu đối với hắn.

Đến khi, nàng trút xuống hơi thở cuối cùng, cũng sẽ để hắn ở trong lòng, nhất định là như vậy!

Nếu như có thể trở thành thê tử của hắn, sinh cho hắn một hài tử trắng trẻo mập mạp, thì tốt, thì tốt rồi. . . . . .

“Trời nóng, đã nấu xong canh mai tử giải nhiệt rồi, mau vào nhà uống một chén đi.” Không nghĩ băn khoăn nữa, nàng lộ ra nụ cười sáng lạn kêu bọn họ.

“Vẫn là muội tử của ta tốt nhất, tay nghề nấu nướng của muội rất tốt, làm miệng đại ca ta cũng trở nên kén ăn rồi!” Cô Đồ Sinh nhếch miệng mà cười.

Hắn nhìn qua thì đã năm mươi, hai bên tóc mai bởi gì quanh năm sương gió mà xám trắng, tuổi thật ra thì đủ để làm cha Cát Tường, khó có thể huynh muội tương xứng, nhưng một thân một mình hắn, không còn thân nhân, vẫn đem Cát Tường coi là nữ nhi.

“A. . . . . .” Cát Tường vừa xoay giày, muốn quay về phòng thì không cần thận dẫm lên cái cặp váy dài, thiếu chút nữa té ngã.

“Cẩn thận!” Bùi Thanh phản ứng nhanh chóng, ôm eo của nàng, đợi nàng đứng vững, ngay sau đó buông tay ra.

“Cám ơn. . . . . .” Lòng của nàng vẫn cuồng loạn, mê loạn sợ hãi.

Vừa nãy, trong nháy mắt hắn ôm nàng vào ngực đó, nàng vậy mà không có tự chủ quyến luyến rời khỏi ngực của hắn, ý định vừa đổi, không muốn rời đi, hắn lại sớm từng bước buông lỏng tay.

Nhìn hắn đi trước bước vào phòng lớn, ánh mắt nàng lộ ra bi ai, khó chịu nhắm mắt lại, từng trận sóng đánh tới, đau đớn đều bởi vì yêu say đắm, còn cả xấu hổ.

Nàng cho là, nàng đã đem khát vọng trong lòng ẩn sâu vào tâm linh, chôn giấu rất kỹ, nào biết vậy mà vẫn để cho mình nhin thấy.

Thật là muốn, thuộc về hắn.

Thật là muốn, hắn thuộc về mình.

Vậy mà, nàng cái gì cũng không thể làm.

Gió nhẹ thổi, ba người đi vào phòng khách, Bùi Uy cùng Lưu Thành cũng ở đây, trên bàn bày bát canh mai tử lớn cùng bốn đĩa hoa qủa tươi, còn có cháo đậu đỏ thơm mát và gà tẩm bột.

“Hắc! Hai người tới chậm, chân vịt nấu cách thủy đã bị ta cùng Lưu đại ca ăn hơn nửa rồi!” Bùi Uy cười hì hì nói.

Bùi gia trang hiện tại ở Thương Hoài thành phú trạch lớn nhất nhì, thương đội Bùi gia càng thêm nổi danh xa gần, hắn thân là một thành viên trong đó, cảm thấy bắt đầu có chú hưng thịnh, mà hắn cũng ở đây năm nay lấy vợ sinh con, làm cha.

“Hai người mau tới ngồi đi, đừng nghe Uy gia nói bậy.” Lưu Thành vội vàng giải thích. “Căn bản cũng không có chân vịt gì, có đĩa bạo áp ti* thì là thật, là người nhà ta làm, mọi người nếm thử mùi vị một chút.”

*bạo áp ti: chỉ thịt vịt xé nhỏ xào với những thứ khác như gừng ớt. (chú thích của ss Ami ^^)

Sau khi mua đại trạch, Bùi Thanh muốn hắn trông nom việc nhà cùng toàn bộ gia nhân, như vậy, khi hắn đưa thương đội đi xa thì  gia nhân của hắn cũng có người chăm sóc, hắn sẽ không cần lo lắng cho bọn họ.

“Mùi vị rất ngon.” Bùi Thanh một đôi đũa gắp bạo áp ti cho vào miệng, khen, tiện thể gắp một chút bỏ vào trong chén Cát Tường, nàng ngồi bên cạnh hắn.

Điều này dường như đã biến thành hẹn ngầm của bọn họ, cũng là hiểu ngầm của mọi người.

Chỉ cần người khác ở trong trang, lúc ăn cơm, nàng nhất định là ngồi bên cạnh hắn, cho dù nàng là người cuối cùng đến, chỗ ngồi bên cạnh hắn vẫn để trống, chờ nàng vào ngồi, tuyệt đối sẽ không ai ngu ngốc đến cướp chỗ ngồi đó.

Cũng vì vậy, hắn giờ phút này mới có khoảng cách gần thưởng thức dung nhan thanh tú của nàng.

Nàng thật là đẹp, hai hàng lông mày thon dài như họa, đôi mắt sáng như sao, lông mi dày, dưới sống mũi thanh tú kia là đôi môi  anh đào nho nhỏ, khóe miệng cong lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Khi hắn không có ở trong thành thì nàng một mình đảm đương xử lý chuyện lớn nhỏ trong trang, hiện tại, nàng là nhân vật không thể thiếu trong Bùi gia trang.

“Cám ơn.” Cát Tường ngước mắt nhẹ giọng nói cám ơn, chẳng ngờ đúng lúc chạm phải cặp mắt sáng ngời của hắn, ngực nàng run lên, nhẹ cúi đầu.

Ông trời ơi, hắn tại sao có thể ở chỗ này, trước mắt bao người, nhìn nàng thân thiết như vậy?

Mà, tại sao vừa bị hắn nhìn như vậy, lòng của nàng không tự chủ được mà cuồng loạn không dứt?

Nàng không phải là đã nói với mình trăm ngàn lần sao? Cho dù yêu hắn, cũng không được biểu lộ ra, nếu như nàng còn trong sạch, như vậy làm thiếp cũng tốt, làm tỳ cũng được, chỉ cần có thể ở bên cạnh hắn, nàng không quan tâm danh phận, cũng không quan tâm chính thê của hắn không phải là nàng.

Nhưng, năm đó như âm ảnh đi theo nàng, chẳng những không có mờ nhạt, trái lại theo thời gian càng lúc càng rõ ràng, giống như tảng đá lớn, chắn ngang suy nghĩ trong lòng nàng, mỗi lần nghĩ đến đều khiến nàng thở không thông, vô cùng tự ti với cảnh ngộ, rất muốn kết thúc chính mình!

Nàng biết mình sẽ bị ác mộng đó hành hạ đến cuối đời, nàng hôm nay, trừ đứng ở xa nhìn hắn, cái gì cũng không thể làm, nàng không thể rửa sạch vết nhơ trên người mình, không thể quay ngược thời gian, khôi phục thân thể trong sạch, không thể không thương hắn, không nhìn hắn. . . . . .

“Nàng gầy quá, ăn nhiều một chút.” Bùi Thanh bình tĩnh lại gắp một miếng thức ăn vào bát cho nàng, ánh mắt dao động.

Nàng cho là hắn không nhìn ra được sao? Nàng nhẹ nhăn mày cùng vẻ mặt tối tăm, hiển nhiên lại rơi vào trong vòng xoáy của hắn.

Nàng rốt cuộc buồn phiền cái gì?

Đang tức giận cái gì?

Nàng đến tột cùng khi nào mới bằng lòng dựa vào ngực hắn, để cho hắn dùng hai tay của hắn cùng môi của hắn,  quen thuộc mỗi một đường cong cùng hình dáng nàng, cùng hắn trao đổi lời nói nhỏ bên gối đây?

Hắn hi vọng thật nhiều có thể cùng nàng thức dậy trong nắng sớm ban mai, chào đón một ngày bắt đầu!

Nàng đã hai mươi rồi, theo thế tục thuyết pháp, là một gái lỡ thì rồi, qua tuổi xuất giá từ lâu, vậy mà nàng lại không hề đề cập tới hôn sự của mình, hắn cũng phải cứ như vậy chấp nhận.

Nàng là của hắn, trải qua thời gian dài quan sát, hắn chắc chắn nàng thương hắn, mặc dù hiện tại hắn vẫn không rõ là nguyên nhân gì làm nàng đóng chặt cánh cửa lòng, cố ý cùng hắn giữ một khoảng cách, nhưng hắn sẽ tìm được đáp án !

~~~~~~~~~~~~

Món bạo áp ti  ^^ (hình ảnh do ss Ami kiếm)

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. chuonggioxinh
    May 13, 2012 @ 00:23:58

    Tem!!!!!!!!

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: