[Cát Tường] Chương 7.2

Lão Thiên! Hắn nói như vậy là có ý gì? Nàng không thể đợi ở nơi này nữa, ở nơi này chờ hắn chính là một sai lầm, nàng phải đi, lập tức rời đi.

Nàng vội vả muốn rút tay mình về, cũng gấp gáp muốn trốn tránh.

Vậy mà, không khí rất mập mờ, cũng rất kỳ quái, hắn càng tới gần, hơi thở nam tính nóng rực kia, cơ hồ nhanh chóng thiêu đốt người nàng  ——

Mới nghĩ như vậy, hắn đột ngột kéo nàng vào trong ngực, tình thế đã thay đổi lớn.

“A ——” Cát Tường kêu lên một tiếng, mở to hai mắt nhìn, ngã vào trong ngực của hắn, hơi thở phái nam nóng rực lập tức chiếm cứ tất cả suy nghĩ của nàng.

Nhưng nàng còn chưa kịp bày tỏ điều gì, cánh môi đã bị hắn che lại, ngay cả nửa điểm thăm dò ý tứ của nàng cũng không có, tựu ý tiến thẳng.

Bùi Thanh ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của nàng, hôn lên cánh môi mong muốn đã lâu, hôn lên cánh môi mềm mại, triền miên hút.

Môi của nàng, thật ngọt, thật mềm mại, vì hắn mà cho nước chảy vào hoang mạc tình cảm của hắn, cả người hắn sôi trào.

“Ta yêu nàng, Cát Tường. . . . . .”

Hắn nói. . . . . . Yêu nàng? Cát Tường cả người run lên.

Nàng không tự chủ được ngẩng đầu lên hướng về phía thanh âm phát ra, ngây ngốc hắn, ngã vào trong thâm tình của hắn.

Nàng, có phải cũng đã mong đợi nụ hôn này? Tại sao nàng không hề muốn đẩy hắn ra? Nàng căn bản đã hoàn toàn gục ngã, miệng lưỡi vô lực mặc cho hắn tìm lấy, chỉ có thể yếu đuối đáp lại nhu tình của hắn.

Ông trời ơi! Hãy nói cho ta biết, ta nên làm cái gì bây giờ?

Nàng thương hắn như thế, lại chính tai nghe được từ trong miệng hắn nói yêu nàng, thân là một nữ nhân, có thể coi đây là một chuyện hạnh phúc không?

Nhưng, nếu nàng đón nhận tình cảm của hắn, hắn có thể chấp nhận nàng không phải một thân trong sạch không? Thân thể của nàng bị một tặc nhân ghê tởm làm bẩn, chuyện thật như vậy, ngay cả chính nàng còn không muốn chấp nhận, huống chi là hắn? Nếu như hắn biết, sẽ không coi thường nàng sao?

Nghĩ tới đây, trong lòng nàng đau xót, đột nhiên lắc đầu, chống đỡ ngực của hắn.

“Ta không cho phép nàng trốn tránh ta nữa!” Bùi Thanh kiên định nói, hai cánh tay cũng lần nữa ôm chặt nàng, nhưng nhẹ nhàng không thấy, lần này là những nụ hôn kích cuồng dày đặc, để cho nàng biết quyết tâm của hắn.

Tâm Cát Tường cuồng loạn, nàng choáng váng, từ từ nhắm mắt, trong cơ thể có một đốm lửa rồi trong nháy mắt lan tràn, trái tim liên tiếp bị tấn công mãnh liệt đến bại lui, thần trí từ từ trở nên mơ màng, mê muội trong nụ hôn sâu của hắn, ngay cả lúc nào thì bị hắn ôm đi cũng không biết.

Trong lòng Bùi Thanh như có cây đuốc thiêu đốt, hắn ôm nàng, đi thẳng về phòng của hắn, giơ chân đá văng cửa phòng, đặt nàng ở trên giường.

Trong phòng ngủ, la trướng buông xuống, ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu.

Hắn ôn nhu hôn nữ nhân hắn yêu, ôm lấy nàng, nhẹ nhàng cởi quần áo của nàng ra, khẽ vuốt thân thể mềm mại của nàng, vạn phần yêu thương hôn lên cấm địa trên người nàng, trút xuống tất cả cảm giác khát vọng với nàng đã lâu.

Cát Tường nhắm hai mắt, nàng mê man.

Mỗi một cái mơn trớn của hắn làm nàng say mê mà rung động, nàng không muốn buông hắn ra, nàng chỉ muốn vĩnh viễn rúc vào trong ngực hắn, cảm nhận hơi thở của hắn, nhịp tim của hắn, tất cả cùng tất cả của hắn. . . . . .

“Cát Tường. . . . . .” Hắn ngậm đôi môi, mút lấy triền miên, dùng bản năng nam nhân của hắn hôn lên đôi môi mềm mại và cái cổ nhẵn nhụi, lại trợt đến bộ ngực sữa non mịn, mải miết thưởng thức da thịt nàng không có chút tỳ vết, say sưa trong đó. . . . . .

Cát Tường không biết một tia lý trí của mình còn sót lại từ đâu chạy đến, đến khi tiếng thở dốc của hắn vang lên bên tai nàng, nàng mới như bị sét đánh giật mình tỉnh lại, vừa mở mắt, nhìn thấy đôi mắt đen nóng rực của hắn, nàng tâm tư đại loạn.

Trời ạ! Nàng đang làm gì?

Nhìn thấy thân thể mình xích lõa, hai tay nàng vội che mặt, đè nén xúc cảm mãnh liệt xuống dưới, lo sợ lại nổi lên.

Nàng lại dung túng cho mình buông thả tình cảm tới mức này? Bị kích tình làm cho đầu óc choáng váng, nàng thật là đáng chết!

“Thật xin lỗi! Đều là ta không tốt!”

Nàng kinh hoảng nhảy xuống giường, vội vã mặc lại xiêm y, xấu hổ đến không còn mặt mũi nào, chỉ muốn chạy trốn.

“Tại sao trở thành nữ nhân của ta lại làm cho nàng khó xác định như vậy?” Bùi Thanh cắn răng, khàn đục hỏi.

Hắn nổi giận đem nàng kéo về trong ngực, huyệt thái dương của hắn đang giật giật, hô hấp trở nên dồn dập mà không ổn định, đôi mắt như hai ngọn lửa bùng cháy đe dọa nhìn khuôn mặt nhỏ kinh hãi của nàng.

“Ta muốn, nàng không được trốn tránh ta nữa!” Hắn trầm giọng nói.

Hắn đã từng bao nhiêu lần tự hỏi, tại sao mình không thể từ bỏ nàng? Nữ nhân khác không được sao?

Đã nhiều năm, thủy chung đáp lại chỉ có cái kia  ——

Đúng! Nữ nhân khác không được, hắn chỉ muốn nàng, chỉ cần môt mình nàng!

“Thanh thiếu gia. . . . . .” Ánh mắt của nàng tràn đầy cầu xin tha thứ.

Làm sao đây? Hắn bây giờ không giống như lúc trước, giống như là không hỏi ra kết quả sẽ không chịu từ bỏ, vậy phải làm sao?

“Đáng chết! Nàng không được gọi ta thiếu gia, ta đã sớm không phải là thiếu gia của nàng!” Hắn tức giận dùng sức nắm chặt tay của nàng, hai con ngươi như hai ngọn lửa bùng cháy dọa người.

Lão Thiên, hắn thật sự bị chọc tức, đều do nàng, đều là nàng không tốt, ngay từ lúc hắn hôn nàng thì nàng nên kiên quyết đẩy hắn ra mới đúng, tại sao lại như bị quỷ ám mà đi theo hắn chứ?

Hiện tại hối tiếc cũng vô ích, lửa là nàng đốt lên, sẽ phải phụ trách dập tắt, mặc dù, muốn dập trận lửa này đối với nàng mà nói là rất khó.

Ai.

Cát Tường thở dài, đáng thương nhìn hắn, ăn nói khép nép  nói “Được, ta không gọi ngươi thiếu gia, ngươi đừng tức giận, không cần nổi giận, chúng ta nói chuyện một chút, nói rõ ràng, ngươi ——  buông ta ra trước, ta rót cho ngươi chén nước cho ngươi thông suốt.”

Bùi Thanh buông nàng ra, nàng hạ mí mắt, yên lặng đi rót nước.

Hắn nhìn chằm chằm nàng, khắc sâu mà nhạy bén cử động của nàng, đến lúc nàng xoay người, đem chén trà đưa đến trong tay hắn, không lên tiếng, trong ánh mắt như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói lại thôi.

Hắn không khát, nhưng vẫn uống.

“Nói đi!” Hắn nhìn nàng. “Cho ta một lý do có thể tin tưởng, nếu không chúng ta tháng sau thành thân.”

Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Cát Tường vừa xao động vừa chua xót.

Nữ nhân nào nghe được nam nhân yêu mến cầu hôn mà không vui vẻ ? Nếu như không có chuyện kia, nàng nhất định sẽ đồng ý hắn.

Nước mắt đau khổ chảy ra, sớm biết không có kết quả, nàng tại sao lại không khống chế được tình cảm của mình?

Những năm này, không phải là đã trải qua rất nhiều chuyện sao? Nàng có thể tiếp tục như vậy, nàng, lại phá hư tất cả, là nàng mặc cho hắn tác thủ, nàng là người gây nên mọi chuyện.

“Chúng ta không thể thành thân, bởi vì ——” Nàng cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn hắn, lại cảm giác được đầu ngón tay của mình lạnh toát.

“Vì sao?” Bùi Thanh nhíu mày, chờ đáp án của nàng.

Nàng lấy dũng khí, đưa mắt lên nhìn nhìn hắn, nặng nề hít một hơi, nói: “Bởi vì —— ta là người của Đại thiếu gia!”

“Cái gì?” Hắn chấn động mạnh, “Ba” một tiếng, bóp nát chén sứ trong tay.

Cát Tường kinh hãi nhảy dựng lên, ý niệm đầu tiên là tiến lên nhìn xem vết thương của hắn.

“Đừng tới.” Hắn khàn giọng nói: “Đứng ở chỗ đó, nói rõ ràng.”

Nàng đau lòng nhìn hắn, tay của hắn đang chảy máu, sắc mặt của hắn thật tái nhợt, giống như là bị đánh một gậy thật mạnh, lòng của nàng theo đó mà co rút nhanh, đau đớn hơn.

“Nói cho ta biết, tại sao nàng lại là nữ nhân của Bùi Văn?” Hắn cắn răng, từng chữ từng chữ hỏi.

Nàng không dám nhìn hắn, chỉ cúi đầu thật thấp nhìn giày hoa ủa mình, nhẹ nói: “Ngươi cũng biết ta hầu hạ Đại thiếu gia ba năm, có một tối, hắn uống một chút rượu, muốn. . . . . . Ta không thể chống cự, chuyện liền. . . . . . Cứ như vậy xảy ra.”

Nói dối như vậy, nàng sẽ xuống Địa ngục, nàng nhất định sẽ xuống Địa ngục !

Nhưng, đây là cách duy nhất có thể ngăn chặn ý niệm của hắn, nếu nói ra năm đó ác nhân kia đã làm ra chuyện với nàng, hắn nhất định sẽ nổi điên, hắn cũng nhất định sẽ tự trách mình không có bảo vệ nàng cho tốt, hơn có thể sẽ bởi vì muốn bù đắp cho nàng mà cùng nàng thành thân, nàng không muốn chuyện như vậy phát sinh.

“Nói tiếp.” Sắc mặt của hắn xanh mét.

“Sau lại. . . . . .” Nàng khẽ nâng nâng con mắt, đáy mắt có sự đau khổ bất đắc dĩ. “Lại. . . . . . Xảy ra mấy lần. . . . . . Hắn là thiếu gia, ta chỉ là một nữ tỳ. . . . . . Thật. . . . . . Không có biện pháp phản kháng ý tứ của hắn. . . . . .”

Nàng lắp bắp nói, hắn một câu nói cũng không nói, chỉ gắt gao nhìn nàng, nặng nề hít thở.

Thì ra, đây chính là nguyên nhân nàng trốn tránh, đây chính là nguyên nhân nàng rõ ràng có tình cảm với hắn mà lại đóng chặt cánh cửa lòng, thì ra là thân thể của nàng đã bị Bùi Văn chiếm cứ!

Bùi Văn làm như vậy, tuyệt không kỳ lạ, dù sao Bùi Văn yêu thích nàng như vậy, yêu thích đến mức tất cả mọi người nhìn ra được, không phải sao?

Là hắn cho tới nay không nghĩ tới điểm này, hắn vẫn cho rằng nàng giữ mình trong sạch, đối với Bùi Văn lại không có biểu cảm, duy trì ở giới hạn chủ tớ, cũng cho là Bùi Văn căn bản không xứng với nàng.

Thế nhưng hắn lại bỏ quên điểm trọng yếu nhất, chủ tử muốn nàng, nàng có thể từ chối sao?

Nàng chỉ là thân phận nha hoàn bán mình ti tiện, nói một cách thẳng thừng, mạng của nàng là Bùi phủ mua được, cho dù có người bảo nàng đi chết, nàng cũng phải đi, huống chi là Bùi Văn thân phận Đại thiếu gia bức hiếp nàng, nàng làm sao có thể phản kháng được?

Hắn nên sớm nghĩ đến điểm này, hắn nên phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện, hắn nên bảo vệ nàng mới đúng, nhưng vậy mà hắn cái gì cũng không làm, đáng chết!

Mấy năm này, hắn đã học được mặt không đổi sắc trước dục vọng, ở Cô Đồ Sinh dạy, hắn học được ổn định tính tình của mình, đem sự hòa thuận thương đội cùng lợi nhuận đặt số một, cũng không dễ dàng tức giận, nhưng bây giờ ——

Hắn muốn giết Bùi Văn, hắn muốn giết kẻ đó!

“Đây chính là sự thật, ngươi bây giờ có thể hiểu chứ?” Cát Tường khổ sở nói, trong lòng thống khổ vô cùng.

Về sau, hắn sợ là sẽ không liếc nhìn nàng một cái.

“Ta biết, biết nàng ở Bùi gia chịu bao nhiêu ủy khuất, tương lai trở lại Bùi trang, ta sẽ tự tay lấy đầu của Bùi Văn.” Bùi Thanh nhìn nàng không chớp mắt, đi tới trước mặt nàng ngừng lại, trong đôi mắt đen sâu thẳm như có ngọn lửa đang cháy. “Mà bây giờ —— chuyện của chúng ta còn chưa giải quyết, nàng cảm thấy, chúng ta lúc nào thì thành thân được? Nàng thích cuối thu, hay là đầu đông?”

Nàng giương mắt, kinh ngạc nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hắn —— hắn đang nói gì?

“Ta cái gì cũng không quan tâm, ta chỉ quan tâm nàng không có ở bên cạnh ta.” Gương mặt hắn kiên định, “Cho dù nàng được gả đi làm vợ người, ta cũng sẽ đoạt lấy nàng, mà bây giờ, nàng không phải thế tử của bất luận kẻ nào, hơn nữa đang ở bên cạnh ta, ta sẽ không thả nàng đi, nói gì cũng sẽ không.”

“Ngươi. . . . . . Ngươi biết ngươi đang nói gì không?” Cát Tường nghe được há miệng cứng lưỡi, trước mắt một mảnh mơ hồ.

Hắn thật. . . . . . Không quan tâm nàng đã không phải là một thân nguyên vẹn, còn cố ý muốn cùng nàng thành thân? Hắn thật nói như vậy?

Nước mắt nàng trào ra, lòng của nàng níu chặt.

Hắn tại sao muốn hạ quyết định này, như vậy sẽ làm tình yêu của nàng không thể che giấu được. . . . . .

“Cát Tường, cái gì cũng không cần nữa.” Ôm nàng vào trong lòng, Bùi Thanh nhìn nàng thật sâu, “Mọi chuyện ở quá khứ đã không còn ý nghĩa, bây giờ chúng ta mới là quan trọng, ta chỉ biết, Bùi Thanh ta không thể không có nàng, chuyện chung thân của chúng ta đã trì hoãn quá lâu, ta hi vọng năm nay cưới nàng vào cửa, trở thành thê tử danh chính ngôn thuận của ta.”

Nàng nhìn hắn, nước mắt nàng không cách nào khống chế mà  trào ra, dọc theo gò má lăn xuống.

“Không. . . . . . Ta không thể thành thân với ngươi, bởi vì ta —— ta sơ suất chuyện kia, ta không xứng với ngươi, ngươi đã có một sự nghiệp, nên có một cô nương tốt hơn. . . . . .”

Trời ạ, tại sao nàng nói những lời này, lục phủ ngũ tạng bị xoay chuyển quặn đau?

“Ta là nam nhân của nàng, nàng đừng vọng tưởng đẩy ta cho cô nương khác.” Hắn một tay lấy mặt của nàng ấn vào trong lòng ngực mình, giọng nói trầm trầm truyền vào trong tai nàng.

“Nàng nói cần để cho mình thích ứng, ta có thể hiểu rõ, cho nên ta không ép nàng, ta sẽ cho nàng thời gian, một năm không đủ, vậy thì hai năm, hai năm không đủ, vậy thì ba năm, trong khoảng thời gian này, ta sẽ chuyên tâm kinh doanh thương đội, chỉ cần nàng đợi ở bên cạnh ta, ta nguyện ý chờ cả đời, hiểu chưa?”

“Ngươi tội gì như vậy?” Cát Tường chớp mắt, nước mắt lăn xuống, ướt đẫm áo của hắn. “Ta, không xứng với ngươi, thật không xứng. . . . . .”

“Đừng nói nữa, ta sẽ đợi.” Hắn kiên định nói “Cho dù có ba nghìn dòng nước, ta cũng chỉ lấy một gáo nước, trừ nàng ra, ta sẽ không cưới nữ nhân khác.”

Hắn sẽ chờ, chờ đến ngày nàng gật đầu.

4 phản hồi (+add yours?)

  1. chuonggioxinh
    May 10, 2012 @ 22:19:13

    rốt cục “năm đó” là xảy ra thiệt hả mí nàng???

    Trả lời

  2. chuonggioxinh
    May 10, 2012 @ 22:15:03

    lại tem

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: