[Cát Tường] Chương 8.1

Một năm này trôi qua với Bùi Thanh thật bận rộn, phảng phất Trung thu mới qua, rồi tết Trùng Dương[1], năm mới lại đến.

 

[1] tết Trùng Dương: Ngày 9/9 âm lịch. Ngày xưa người ta cho rằng số 9 là số sương nên gọi là trùng dương.

 

Năm mới đến, xuân về hoa nở, hắn ra một quyết định quan trọng.

Hắn muốn thành lập thương mậu tổng hào.

“Thương mậu tổng hào?” Bùi Uy là người đầu tiên kêu lên.

Đoàn người cũng ngoài ý muốn tập trung ánh mắt trên người hắn, chỉ có Cô Đồ Sinh lập tức khẳng định tin tưởng quyết định này của hắn, dĩ nhiên, một bên trong mắt Cát Tường cũng lóe ra tia mừng rỡ.

Ngày này, nàng đã chờ thật lâu, rốt cục cũng có thể như ý nguyện.

“Đại đương gia quả có con mắt tinh tường!” Cô Đồ Sinh ánh mắt lóe sáng khen: “Như vậy, kết hợp thương đội cùng thương mậu, hoàng hóa tự mình buôn bán, lợi nhuận sẽ không rơi vào tay người ngoài, rất nhanh là có thể hô phong hoán vũ ở Thương Hoài thành.”

Lưu Thành tính toán, “Chúng ta có thể dùng bạc mở hiệu buôn, hơn nữa sẽ không ảnh hưởng hành trình của thương đội.”

Hai năm qua, Đỗ Lập phụ trách thương đội, hắn là tài vụ phụ trách thương đội Bùi gia, rất được Bùi Thanh tín nhiệm, hắn cũng lấy sự trung thành và tận tâm để hồi báo, đem thu chi của thương đội tính không sai chút nào.

“Nếu muốn mở hiệu buôn, sẽ phải làm lớn nhất.” Bùi Thanh nhàn nhạt nói, lại hết sức uy nghiêm. “Ta hi vọng danh hiệu làm lần đầu sẽ thành công, để cho Lâm thành Lâm trấn cũng biết Thương Hoài thành là một khu có tổng số thương mậu lớn nhất, tiếng tăm chúng ta sẽ nổi hơn.”

Bùi Uy cười hì hì một tiếng, hưng phấn nói: “Mặc dù ta nghe không hiểu các ngươi đang nói cái gì, nhưng như vậy nhất định có thể kiếm rất nhiều bạc đúng không? Ta rất nhanh có thể mang theo Hương Liên cùng Bảo Nhi, Thải nhi trở về gặp mẹ ta.”

Chuyện thành lập hiệu buôn cứ như vậy quyết định, Cát Tường ở một bên không chen miệng, ánh mắt nàng dừng trên người Bùi Thanh, mừng rỡ ở trong mắt nàng lưu chuyển.

Thật tốt quá, hắn rốt cục đã bước đầu thành lập tiền trang đầu tiên, đây cũng là nàng ngày nhớ đêm mong, nếu như hiệu buôn làm ăn được, như vậy ngày sau hắn cũng không cần phải cực khổ đi thương đạo.

 

Hai tháng sau ——

Trên đường cái lớn nhất của Thương Hoài thành, từ hai mươi tòa nhà tạo thành một thương mậu tổng hào được khai trương.

Người xem náo nhiệt, con đường chen chúc đến nước chảy không lọt, mọi người ở Thương Hoài thành hôm nay cơ hồ đều đổ xô ra đường, tất cả mọi người lúc này tập trung vào một hiệu buôn mới, chỉ cần hôm nay đến thương mậu tổng hào mua hàng, bất kể nhiều hay ít, sẽ được tặng một chai dược Tây Vực đặc trị.

Mà giá trị của chai dược này không rẻ càng khiến người ta chen chúc mà đến, nói gì cũng phải tới mua hàng mới được.

“Tường cô nương thật thông minh, lại có thể nghĩ ra diệu kế này, nhìn dòng người này xem, thật làm cho các cửa hàng phụ cận thèm muốn chết, quy mô của họ sao có thể so với chúng ta!”

“Nói đúng lắm!”

Bọn tiểu nhị ngươi một lời ta một câu, cùng vẻ vang nói.

Bùi Thanh mỉm cười nhìn Cát Tường, “Nàng nghĩ thế nào ra chuyện này?”

“Cũng không có gì, là từ chỗ Ngô chưởng quỹ học được.” Trong giọng nói của nàng thêm nụ cười. “Ngô chưởng quỹ nói, mỗi người đều thích có món quà nhỏ, chỉ cần cho bọn họ một chút lợi, bọn họ sẽ tự động mang nhiều ngân lượng đến cho ngươi hơn, vì vậy những lợi lộc nhỏ này tuyệt đối không thể bỏ qua.”

Bùi Thanh cười. “Rất có lý.”

Ngô chưởng quỹ là đại chưởng quỹ tiền trang Bùi gia, là người rất khôn khéo, theo hắn biết, Ngô chưởng quỹ phụ trách đem kinh doanh tiền trang dạy cho Bùi Văn, bất quá hiển nhiên Bùi Văn không có học được, toàn bộ cho Cát Tường học, đến hôm nay, biến thành trợ lực của hắn.

Hiện tại, tiền trang Bùi gia cũng đã do Bùi Văn tiếp quản chứ?

Người nào sẽ nghĩ tới, tiểu thư đồng nô tỳ ban đầu ở bên cạnh Bùi Văn, hôm nay lại trở thành trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh hắn?

Người nào lại nghĩ đến, hắn thật sự đã gây dựng được sự nghiệp của mình?

Bất quá bây giờ chưa phải là lúc trở về Bùi gia, chờ hắn thành công hơn một chút nữa, hắn sẽ trở về. . . . . . Lão thái phu nhân không thèm liếc mắt mẹ con hắn một cái, còn có đại nương ác độc, hắn một khắc cũng không quên . . . . . .

“Đang suy nghĩ gì?” Cát Tường nhìn Bùi Thanh nhăn mày, có chút bận tâm, bởi vì ánh mắt hắn thật sắc bén, vẻ mặt đó không nên xuất hiện vào ngày cao hứng như hôm nay.

“Nhớ lại hai nữ nhân.” Hắn giơ cao khóe miệng.

“Hai nữ nhân?” Nàng không hiểu.

Vào lúc này, sao lại nhớ tới nữ nhân nào, hơn nữa còn là hai?

“Lão thái phu nhân và đại nương.” Hắn trầm thấp mà rõ ràng nói.

Cát Tường kinh ngạc nâng mắt lên nhìn hắn, ngay sau đó hiểu ra.

Ai, là bởi vì thương mậu tổng hào khai trương, cho nên gợi lên hận cũ của hắn sao?

Năm đó, hắn mang theo tâm tình gì rời khỏi Bùi phủ, nàng biết, hắn, là bị Đại phu nhân làm nhục một phen, không thể không rời đi.

Hai nữ nhân trong miệng hắn, lão thái phu nhân chính là tổ mẫu của hắn, hắn cũng không gọi một tiếng tổ mẫu, mà Đại phu nhân thì càng không cần nói, sau khi Nhị phu nhân qua đời, vẫn luôn ức hiếp hắn.

Mà nay, hắn thật vất vả có được hiệu buôn của mình, tự nhiên sẽ nghĩ đến hai người đối đãi hắn không tốt kia, đường đường là Nhị thiếu gia tiền trang Bùi gia, lại ở trong xá phòng hàng năm không được tu sửa, ngay cả ngã bệnh cũng không có người tới hỏi thăm, mặc cho hắn sốt cao không hạ.

Năm đó thiếu niên nằm ở trên giường như sắp chết, hơi thở yếu ớt, lúc mệt mỏi mắt hơi mở ra thấy nàng, chỉ nói hai chữ ——”Cứu. . . . . . Ta.”

Nghĩ tới đây, lòng của nàng một hồi níu chặt, không khỏi nhẹ nhàng nắm tay của hắn, truyền đến dịu dàng an ủi.

“Quên đi.” Nàng yêu thương ngưng mắt ở khuôn mặt anh tuấn của hắn, trầm nhẹ nói: “Mặc dù, các nàng thật sự đối đãi ngươi không tốt, bất quá đáng giận là chỉ là chuyện đau khổ, nên để cho những chuyện không vui kia theo gió bay đi, cũng không cần hận các nàng nữa, mệt mỏi tâm của mình.”

Bùi Thanh nhìn nàng, ấm áp trên tay nàng, truyền thẳng vào trong lòng hắn.

Cát Tường cũng nhìn hắn, hai người cứ như vậy nhìn thẳng vào nhau.

Bọn họ đứng lặng hồi lâu trong lúc mọi người túm tụm trước cửa hiệu, bốn phía ồn ào hỗn loạn, không ai chú ý tới bọn họ nói chuyện với nhau.

Trao đổi ánh mắt, ký ức tươi đẹp hai người cùng hiện về, bọn họ ở trong đáy mắt của nhau đọc ra rất nhiều ngôn ngữ cảm xúc.

“Giờ lành đến ——” Có người hô, cắt ngang cái nhìn chăm chú của họ.

“Cho mời Đại đương gia ——”

Một trận tiếng pháo đùng đoàng lạch tạch vang tận mây xanh, Bùi Thanh ở giữa, mở ra tấm bảng màu hồng trước cửa chính thương mậu tổng hào.

Hiệu Cát Tường, ba chữ lớn như vậy, đường đường chính chính khắc vào tấm bảng gỗ lớn, bốn phía vang lên một hồi tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

“Làm sao lại. . . . . . Làm sao lại gọi hiệu Cát Tường?” Cát Tường kinh ngạc nhìn chữ trên tấm bảng, nàng vẫn cho là, thương mậu tổng hào gọi là Bùi gia thương hào, hoặc cũng là Bùi gia thương đội.

“Là Nhị ca quyết định muốn lấy tên này.” Bùi Uy cười hì hì nói: “Hắn nói, sau khi hiệu buôn thành lập, sẽ phải mở thêm cửa hàng nhỏ nữa, từ nam tới bắc khắp nơi đều là hiệu Cát Tường, còn phải tuyên truyền phổ biến nguồn gốc danh tự này, đến lúc đó, các muội muội của ngươi nhất định sẽ tìm tới cửa, các ngươi có thể đoàn tụ.”

Ánh mắt Cát Tường chuyển từ tấm bảng hiệu sang Bùi Thanh, trong mắt đã có lệ.

Nàng muốn hỏi hắn, tại sao lại đối tốt với nàng như vậy? Nàng chỉ là một nô tỳ thân phận ti tiện.

Nàng muốn hỏi hắn, nàng có cái gì có thể báo đáp hắn?

Một chữ “tình” nặng tựa Thái Sơn, người nào có thể nâng lên nổi?

Một chữ “tình” lại nhẹ tựa hồng mao, chỉ nhẹ nhàng lướt qua trong tim, người nào lại tàn nhẫn buông ra?

Nàng có sức, cũng chỉ có nàng một lòng, mà hết lần này tới lần khác, nàng lại không qua nổi. . . . . .

“Ta đáp ứng nàng, nhất định làm được.” Bùi Thanh không chớp mắt nhìn nàng, kiên định nói: “Chờ cửa hiệu buôn bán ổn định lại, ta sẽ phái người đến Sân Tập thôn đi hỏi thăm tung tích muội muội của nàng, tìm các nàng trở về.”

Từ nay về sau, hắn muốn trên gương mặt của nàng chỉ có nụ cười, không có nước mắt.

 

         *                                                *                                                       *

Tối nay không biết được tại sao, Cát Tường trằn trọc khó ngủ, vẫn cảm thấy ngực buồn buồn, giống như có chuyện gì muốn phát sinh.

Cái tên hiệu Cát Tường đã nổi tiếng xa gần, mỗi ngày buôn bán thịnh vượng, dược liệu danh quý vùng Tây Tạng đều giành được, chỉ cần thương đội trở lại, các thành đều chạy tới mua hàng, Bùi Thanh nâng giá lên năm lần, bán lại cho những thương nhân tới kinh thành, dược liệu còn lại bán ở trong hiệu Cát Tường, mới một năm, đã thu lợi đáng kinh ngạc.

Nửa năm trước, Bùi Thanh đi tới vùng lân cận Giang Lăng, Lạc Ấp, Phái thành cùng Phần thành mở bốn cửa hàng nhỏ, kinh doanh da lông, vũ khí, đường, lá cây thuốc lá, lá trà, hoa quả khô, lương dầu, vải bông cùng tạp hóa.

Quy mô thương đội đã gia tăng lên một trăm con ngựa và la, còn gia nhập rất nhiều vũ sư, khiến mã tặc không dám manh động, Đỗ Lập nhận lời Bùi Thanh phụ trách thương đội, trên đường đi có lúc sẽ nói chuyện hợp tác với các tiểu thương đội, liên hợp cung cấp tiêu thụ, như vậy lợi nhuận sẽ lớn hơn nữa.

Đầu tháng trước, Bùi Thanh ra lệnh, hắn muốn đào một hầm đá có thể chứa trăm vạn lương thực, để cung cấp ngay khi cần, chẳng những có thể làm nơi để hàng tồn và tích trữ, còn là nơi để kim ngân an toàn.

Bùi Thanh nói, Hiệu Cát Tường danh tiếng càng lúc càng lớn, nếu để người ngoài biết có của cải, chẳng những sẽ trở thành mục tiêu cho mọi người chỉ trích, còn có thể kéo quan phủ tới vơ vét tài sản.

Chỉ cần xây một cái hầm lớn, đem hàng hóa để vào nơi an toàn chắc chắn, như vậy bảng hiệu cửa hàng cũng sẽ không bị gỡ xuống, cũng có thể bảo đảm kinh doanh cửa hiệu vẫn tiếp tục đi lên.

Mọi người đối với cái nhìn của hắn cũng vô cùng đồng ý, hết thảy đều thuận lợi như vậy, cho nên không có biện pháp, nàng ngực mơ hồ có cảm giác bất an đến tột cùng là từ đâu mà đến?

Nàng nhìn ngoài cửa sổ, trời sáng nhanh quá, cơn mưa dần tạnh.

Trời mưa cả đêm, trong viện ngập đầy nước, ở nơi này đang là tiết lạnh của mùa xuân, nàng không cảm thấy nóng, nhưng toàn thân không khỏi đổ trận mồ hôi.

“Tiểu thư! Không xong! Việc không tốt rồi!” Bỗng dưng, tiểu nha hoàn thiếp thân của nàng ở ngoài phòng chợt chạy tới.

Nàng gần như nhảy dựng lên, ngay cả giầy thêu cũng chưa đi vào đã vội vã ra mở cửa, nhìn thấy Tiểu Thúy ngoài cửa mặt hốt hoảng, nàng vội hỏi: “Chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Thúy cặp mắt đỏ bừng, khóc ròng nói: “Cô Nhị đương gia trên đường từ tửu lâu trở về, bị con ngựa nổi điên lao vào chết! Đại đương gia gọi tiểu thư mau qua đó!”

Tiểu Thúy là ba năm trước đây Cô Đồ Sinh mua về hầu hạ Cát Tường, nàng vẫn luôn cảm động và nhớ nhung Cô Đồ Sinh mua nàng ra khỏi tay bọn buôn lậu, giúp nàng tránh khỏi số mạng phong trần lưu lạc.

“Ngươi nói cái gì?” Cát Tường sửng sốt, tâm phảng phất “đông” một tiếng, lòng trầm xuống.

Nàng. . . . . . Nhất định là nghe lầm.

Tiểu Thúy nghẹn ngào nói: “Nô tỳ nói. . . . . . Nhị đương gia đã chết rồi, đã tắt thở. . . . . . Ngay cả lần cuối gặp mặt cũng không còn . . . . . . Không còn thấy . . . . . . Ô ô ô. . . . . . Ô ô ô. . . . . .”

Cát Tường nhìn đôi mắt Tiểu Thúy đẫm lệ, nàng hoảng hốt, nhất thời không rõ mình là đang nằm mộng hay đang tỉnh táo.

Nếu như đang tỉnh, đại ca nàng sống rất tốt, nàng sao lại nghe được tin hắn chết từ miệng Tiểu Thúy đây?

Nhưng nếu như không phải là thật, thì tại sao cả người nàng rét run?

2 phản hồi (+add yours?)

  1. chuonggioxinh
    May 13, 2012 @ 00:22:40

    phong bì . He

    Trả lời

  2. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
    May 11, 2012 @ 21:33:48

    tem…~~~
    sau bao ngày xa cách~~~

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: