Mẹ của đứa trẻ đừng chạy: Chương 2 + 3

Chương 2:  Biến thành bông hoa xinh đẹp

Kính Huyễn bị Mật Nhu kiên nquyết kéo vào trong một tiệm bán quần áo xa hoa, lấy bộ váy do chính mình chọn kêu Kính Huyễn nhanh mặc thử, Kính Huyễn ở trong phòng thay quần áo nhìn bộ váy Mật Nhu chọn cho mình, mỏng mỏng, trong suốt, ngắn ngắn, những thứ này mình sẽ mặc ở nơi đó, không xé toang đã là tốt rồi, một món cũng không thay đổi liền đi ra khỏi phòng thử đồ.
Mật Nhu thấy Kính Huyễn không đổi bộ váy kia, mất hứng nói: “Làm sao vậy? Cậu không phải là không giúp tớ nữa chứ, nói phải giữ lời nha.” Rất sợ Kính Huyễn thay đổi chủ ý, Mật Nhu cố ý nhắc nhở cô.
“Biết rồi, nhưng mà cậu xem, cậu chọn quần áo gì cho mình mặc vậy, mình mặc váy trong suốt như vậy sẽ nhìn thấy? Lộ liễu như vậy mình sao mặc được? Thật là không có thẩm mĩ.” Kính Huyễn cường điệu hóa đem từng cái váy trong tay giơ lên cho Mật Nhu nhìn, sau đó vứt những bộ váy này trên sô pha.
“Lễ phục chính là như vậy mà.” Mật Nhu phản đối nói, hoàn toàn không bị lời nói của Kính Huyễn làm ảnh hưởng đến.
“Làm trò, là phẩm vị của cậu có vấn đề mới đúng.” Kính Huyễn quay đầu lại tức giận trừng mắt nhìn Mật Nhu một cái. “Cậu nói cái gì, phẩm vị mình có vấn đề? Mình cũng là người mẫu, cậu cũng quá xem thường mình mà?” Mật Nhu không phục nói lại Kính Huyễn, mình ở giới người mẫu là đứng đầu trong người mẫu thời thượng, hiện tại cư nhiên bị Kính Huyễn nói cái gì mà phẩm vị có vấn đề.
Kính Huyễn không để ý đến Mật Nhu nói gì, rốt cuộc trong đống quần áo màu sắc rực rỡ tìm ra một bộ lễ phục màu trắng, lễ phục lộ vai, nhưng cũng kín đáo, bó sát nửa người trên và cùng màu trân châu, từ phần eo là bắt đầu tùy ý xòe ra, ở sườn bên trái thêu một nơ con bướm hợp lí, mặc dù đơn giản, nhưng không mất cao quý cùng xa hoa.
“Cái này này là kiểu mới nhất của quý này, ánh mắt của cô thật tốt.” Nhân viên cửa hàng vẻ mặt quyễn rũ nói.
“Vậy cái này đi, cậu đổi nhanh, chín giờ sẽ bắt đầu, sắp đến giờ rồi.” Mật Nhu vội vã rút thẻ ra đưa cho nhân viên cửa hàng, Mật Nhu không nói hai lời liền lần nữa đẩy Kính Huyễn vào trong phòng thay đồ, thực là, có cần thiết gấp gáp như vậy không? Bất mãn thì bất mãn, Kính Huyễn vẫn là ngoan ngoãn mặc vào.
Cửa phòng thay đồ vừa mở, Mật Nhu cảm thấy trước mắt sáng lên, vốn dĩ dáng người Kính Huyễn đã rất đẹp, da cũng rất trắng lại hồng hào, mặc lễ phục màu trắng lên người phát hiện thật sự rất tao nhã, phối hợp trân châu làm tôn lên khí chất cao quý, nhân viên cửa hàng còn giúp cô trang điểm, phấn lót có chứa trân châu sáng lộng lẫy, bóng mắt màu hồng nhạt, đôi mắt với lông mi thật dài làm ánh mắt cô vốn long lanh lại càng thêm sống động, son môi màu hồng khiến cho cả người cô tươi mát trang nhã, Kính Huyễn lúc này tựa như thay đổi thành một người khác.
“Như vậy là được rồi, vẫn là ánh mắt của mình khá tốt, đi thôi.” Kính Huyễn đứng ở trước gương vẫn không quên tự khen mình một câu, nhưng động tác lại thô lỗ kéo Mật Nhu ra cửa, đổi trang, tính tình vẫn là của hình dáng kia, trỏng lòng Mật Nhu không ngừng đáng tiếc.
Hai người vừa vào hội trường dĩ nhiên là thành tiêu điểm, Mật Nhu mặc một lễ phục màu hồng, rất hợp với diện mạo ngọt ngào của cô, tóc cô được dùng một cái nơ bướm thật to buộc lại, mặc dù toàn thân đều là màu hồng phấn, nhưng lại không nhàm chán, ngược lại rất hoạt bát, đáng yêu.
Kính Huyễn không thể so với Mật Nhu thường tham gia bữa tiệc kiểu này được, nhiều ánh mắt không giấu diếm nhìn thằng vào hai cô, nhất thời thân thể Kính Huyễn trở nên cứng ngắc.
“Không xong, ánh mắt thật là đáng sợ.” Dù sao cũng là lần đầu tiên tham gia lại phải đối mặt với nhiều ánh mắt như vậy, Kính Huyễn trong lòng vẫn có chút sợ sệt. Thật muốn nhanh một chút thoát khỏi hội trường.
“Có gì phải sợ? Mình nhìn thấy học trưởng rồi, có muốn cùng mình đi chào hỏi hay không?” Mật Nhu ở trong đám người phát hiện học trưởng đang cùng người ta cười nói, hưng phấn muốn xông lên chào hỏi, Kính Huyễn sẽ không hăng hái như cô, hứng thú mà đi theo Mật Nhu: “Muốn đi cậu tự đi đi, mình ngồi ở bên kia, không cần lo lắng cho mình.”
“Vậy cũng được.” Mật Nhu cũng không cưõng bách Kính Huyễn, để lại Kính Huyễn liền qua bên kia cùng học trưởng Tâm Nghi, nhìn bộ dáng Mật Nhu vui vẻ, Kính Huyễn cười cười lắc đầu một cái.

 

————————————————————

 

Chương 3:  Say rượu mơ hồ

 

Nhìn bữa tiệc mang theo đủ loại mặt nạ dối trá, Kính Huyễn cảm giác thật nhàm chán, tìm một vị trí khá kín đáo, không dễ bị người phát hiện ngồi xuống, đôi tay đặt trên bàn chống cằm, “Ai ~~ thật sự là bữa tiệc rất nhàm chán, lãng phí thời gian của mình.” Kính Huyễn nhỏ giọng oán trách.
“Tiểu thư, có thể mời cô cùng nhảy một điệu không?” Mặc dù Kính Huyễn đã trốn vào nơi kín đáo nhất, nhưng người này từ lúc bước vào liền nhìn chằm chằm mình, dễ dàng phát hiện Kính Huyễn, Kính Huyễn nhìn diện mạo trước mắt hướng Kính Huyễn vươn tay này cũng lịch sự, muốn muốn mời cô cùng nhảy.
“Thật xin lỗi, tôi không biết nhảy.” Kính Huyễn không có hứng thú để ý đến hắn, thuận miệng tìm lý do cự tuyệt, kết quả từ phía sau xuất hiện một người đàn ông cho là mình tài giỏi: “Tiểu thư này, có thể cùng tôi khiêu vũ một khúc?” Hắn cho rằng Kính Huyễn chắc sẽ không cự tuyệt hắn, giọng nói tràn đầy tự tin.
“Thật xin lỗi, tôi thật sự là không biết nhảy.” Ông trời, có nhảy cũng sẽ không cùng mấy người nhảy, mắc ói chết mất, Kính Huyễn nhanh chóng rời khỏi nơi đó, không để ý đến người đàn ông bị Kính Huyễn không chút do dự cự tuyệt mà trở nên hóa đá, Kính Huyễn đi tới vườn hoa ở phía sau, ở vườn hoa không có người nào, còn thanh tĩnh hơn bên trong đó, chỉ là Kính Huyễn muốn nhìn cảnh vật xung quanh.
Kính Huyễn kinh ngạc phát hiện ở vườn hoa lại có xích đu, tâm tình đang tốt liền bước qua đó chơi, thật sự là rất lâu không chơi đùa rồi, không nhớ rõ là lúc nào nữa, thời điểm rất xa xôi, Kính Huyễn giống như tiểu hài tử chơi đu dây, trên mặt hiện lên nụ cười chân thật.
Chợt Kính Huyễn ngừng lại, khẽ cười nhìn nhìn bốn phía, xác định bốn phía không có ai ở sau, to gan đứng trên xích đu, dùng sức đu, thân thể bay được rất cao, Kính Huyễn bật cười “Ha ha”, cảm thấy gió mát thôi vào mặt, mang đến cho Kính Huyễn loại hưởng thụ khác, đôi mắt nhẹ nhàng nhắm vào, hình ảnh Kính Huyễn chơi đu dây bị đôi mắt của Diêm Hỏa đứng ở cửa sổ thủy tinh trên lầu hai nhìn thấy, khóe miệng lộ ra nụ cười bí hiểm, cuối cùng nhìn Kính Huyễn một cái liền mở cửa xuống dưới lầu.

 

Cuối cùng Kính Huyễn chơi mệt mỏi thì dừng lại nghỉ ngơi một chút, cặp mắt nhìn thấy bên cạnh xích đu có cái bàn tròn bằng đá để một ly “nước trái cây”, sao vừa nãy không phát hiện nhỉ? Có thể là mới vừa mang tới, Kính Huyễn nghĩ vậy lại le lưỡi đáng yêu, bởi vì chơi nên cũng hơi khát nước rồi, không nghĩ nhiều liền bưng “nước trái cây” uống ực hết, “A” Sao mùi vị có vẻ không đúng? Không phải nước xoài sao? Thế nào lại có mùi rượu?” Kính Huyễn nghi ngờ nhấm nhấm đầu lưỡi?
“Không phải là rượu chứ?” Kính Huyễn hoảng sợ ngẩn người nhìn chằm chằm vào cái chén không, Kính Huyễn muốn nhanh nhanh về nhà ngủ, Kính Huyễn hiểu mình là sẽ không bao giờ uống rượu, nhớ hồi học trung học uống một ly rượu có ga, tự nhiên cứ có rượu là phát điên khùng, nhiều lần làm trò cười cho thiên hạ, lại bị bạn học cười nhạo, khi đó đã thể sẽ không uống rượu nữa rồi, uống rượu hỏng việc.
Kính Huyễn hô hấp càng ngày càng trở nên dồn dập, cảm thấy đầu thật choáng váng, cô muốn nhanh vào phòng vệ sinh phun hết cốc này ra, rượu cồn đã phát tác, đầu có chút choáng váng, mặt cũng bắt đầu nóng lên rồi, Kính Huyễn biết là mình uống say, dọc theo đường đi lảo đảo nghiêng ngả tìm Mật Nhu, tại hội trường rộng lớn, rốt cuộc phát hiện Mật Nhu ngồi ở một góc cùng người khác nói chuyện vui vẻ.
Kính Huyễn đầy mùi rượu, tầm mắt mơ hồ đi tới bên người Mật Nhu, “Mật Nhu ~~ thật xin lỗi, mình rất chóng mặt, mình muốn về trước.” Kính Huyễn ý chí vẫn minh mẫn đến nói xin lỗi với Mật Nhu.
“Kính Huyễn, cậu làm sao vậy, nơi nào không thoải mái sao? Mình với cậu đi về.” Mặc dù không nỡ để mất cơ hội cùng học trưởng nói chuyện, nhưng bây giờ nhìn Kính Huyễn ngay cả đi cũng không vững lại hoa mắt, Mật Nhu rất do dự muốn đưa Kính Huyễn trở về.
“Đừng kéo…mình….mình có thể….về, cậu….chơi ….vui vẻ.” Lời nói Kính Huyễn bắt đầu đánh nhau, nói xong cũng không để ý tới Mật Nhu liền rời đi, lúc đi tới cửa không cẩn thận đụng phải bức tường thịt, “Đau quá, ô … ” Đáy mắt Kính Huyễn hiện nước mắt, hai tay vuốt cái mũi đỏ bừng, ủy khuất nói.
Diêm Hỏa nhìn cô gái đụng vào mình, nhận ra là cô gái lúc ở trên lầu mình vừa nhìn thấy, nhìn cô giống như là uống say, đưa hai tay ra nắm bả vai Kính Huyễn, dịu dàng hỏi thăm: “Cô không sao chứ?” Đối với phụ nữ, Diêm Hỏa từ trước đến giờ luôn đối đãi dịu dàng.
Kính Huyễn cúi đầu, thật lâu không trả lời câu hỏi của Diêm Hỏa, Diêm Hỏa buông tay nắm bả vai Kính Huyễn tay, muốn rời khỏi, bị bả vai Kính Huyễn mềm như bông sắp ngã trên mặt đất, may mắn động tác Diêm Hỏa mau lẹ, ôm lấy Kính Huyễn, tránh khỏi sự tiếp xúc trực tiếp của thân thể cô với sàn nhà, Diêm Hỏa buồn cười phát hiện Kính Huyễn lại có thể ngủ say như chết, lông mi thật dài hơi run rẩy, bộ dáng kia thật đáng yêu.
Nhìn Kính Huyễn ngủ, lại phát hiện không ai tới để ý cô, Diêm Hỏa hết cách không thể làm gì khác hơn là ôm lấy Kính Huyễn rời khỏi bữa tiệc, động tác nhẹ nhàng đặt Kính Huyễn vào xe, nhanh chóng lái chiếc xe thể thao đưa Kính Huyễn vào khách sạn gần đó.
Mà Mật Nhu vừa định đuổi theo Kính Huyễn, sau khi cùng học trưởng nói lời từ biệt liền vội vã đuổi theo, lại không ngờ rằng đụng phải lão tổng công ty, khách sáo mấy câu rồi rời đi, lại phát hiện Kính Huyễn đã sớm rời khỏi, vội vàng lái xe tìm kiếm khu gần đó, cô đã từng chứng kiến bộ dạng say khướt của Kính Huyễn, không nhanh chút tìm được cô, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

11 phản hồi (+add yours?)

  1. Đông
    Aug 08, 2012 @ 23:07:25

    Cái miệng làm khổ cái thân, ít đi lại thành ngố rừng

    Trả lời

  2. huyết lệ vô vi
    Aug 01, 2012 @ 22:29:13

    hoho, nàng đã nói thì ta ko khách sáo nha ^^

    Trả lời

  3. leo
    Jul 29, 2012 @ 21:34:44

    Nữ 9 sắp pi ăn rùi hoho, thanks nag

    Trả lời

  4. ELF
    Jul 28, 2012 @ 22:32:56

    Thanks

    Trả lời

  5. lee_ah_eun
    Jul 28, 2012 @ 09:59:06

    zj khj nao nang ranh thy post truyen nha , chuc nang thi Daj Hoc duoc dau loaj tot nha

    Trả lời

  6. lee_ah_eun
    Jul 27, 2012 @ 06:29:35

    chuc mung nang da quay tro ve maj nha xua , That That oj the nang thj nhu the nao co dau vao Daj Hoc ko . Nang cho ta hoj truyen nay 1 ngay 1 chap hay sao zj

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: