Mẹ của đứa trẻ đừng chạy – Chương 14+15+16+17

 

Chương 14: Tin tức bất ngờ, Kính Huyễn mang thai

 

“Kính Huyễn, đây là bản kế hoạch cậu cần, mình đặt ở trên bàn cậu.” Kính Huyễn đi làm tại một công ty có tiếng, người không có thực lực không vào được, Kính Huyễn ở công ty làm việc vẫn luôn giữ gìn khiêm tốn, quan hệ với đồng nghiệp cũng rất tốt.

 

“Cám ơn, ọe ““`” Kính Huyễn nói được một nửa, từ ngực dâng lên từng trận cảm giác buồn nôn, Kính Huyễn lấy tay che miệng chạy vào phòng vệ sinh.

 

Tại phòng vệ sinh ra sức nôn ra ngoài mà Kính Huyễn vẫn cảm thấy không thoải mái, bản thân cũng không biết vì sao, thời gian này luôn buồn nôn, thức ăn trước kia cũng không thích, bây giờ thức ăn hơi có mùi tanh là ăn không được, liên tục nhiều ngày qua ăn uống kém đi, hiện tại thân thể Kính Huyễn vô cùng suy nhược.

 

“Kính Huyễn có phải cậu có chỗ nào không thoải mái không? Mình thấy mấy ngày nay cậu luôn buồn nôn, nếu dạ dày khó chịu cậu nên đi khám bác sĩ, không nên kéo dài.” Thanh Phong lo lắng nhìn Kính Huyễn, thân thiết  rót cốc nước ấm cho Kính Huyễn.

 

“Mình cũng không biết làm sao, có thể là khẩu vị không tốt, nghỉ ngơi một chút là được rồi, không cần lo lắng cho mình, không sao.” Kính Huyễn nghĩ như thế nào cũng không thể nghĩ đến là mình sẽ mang thai, chẳng qua là cảm thấy khẩu vị không ngon, bởi vì từ trước dạ dày Kính Huyễn đã không tốt, cho nên cũng không có chú ý đặc biệt gì.

 

“Vậy thì tốt, nhưng cậu vẫn nên chú ý tới mình một chút, sắc mặt tái nhợt như vậy, không được, mình giúp cậu xin nghỉ, cậu nên về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, cố gắng làm việc là chuyện tốt, nhưng thân thể cũng rất quan trọng, không thể xem nhẹ.” Thanh Phong nhìn Kính Huyễn mặt tái nhợt, ở bên tai Kính Huyễn lải nhải chăm sóc thân thể như thế nào.

 

“Không cần, cơ thể mình mình rất rõ, không sao.” Kính Huyễn nói xong muốn kéo Thanh Phong đi về phòng làm việc, lại không ngờ đứng lên đột nhiên cảm giác được trước mặt tối sầm, đang ở trước mặt đông đảo đồng nghiệp liền ngã xuống đất ngất đi.

 

“A, Kính Huyễn cậu làm sao vậy, mau gọi xe cấp cứu, tốt thế nào mà lại ngất xỉu rồi, cậu đừng làm mình sợ.” Thanh Phong bị Kính Huyễn ngất xỉu như vậy dọa sợ, vội vàng lớn tiếng kêu gào đồng nghiệp bên cạnh gọi xe cấp cứu, Thanh Phong lớn tiếng kêu la hiển nhiên vang tới phòng làm việc của tổng tài.

 

“Kính Huyễn làm sao vậy? Tôi đưa cô ấy tới bệnh viện là được rồi, mọi người ở lại đây.” Húc Nhật luôn có cảm tình với Kính Huyễn,  vội vàng ôm lấy cô gái trong lòng, không có thời gian để ý tới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tất cả mọi người không thể ngờ tổng tài bình thường không thế nào gần gũi lại có tính bạo như vậy, đây đúng là tin tức quan trọng.

 

“Bác sĩ cô ấy thế nào, tại sao đột nhiên lại ngất xỉu vậy? Có để lại di chứng gì không?” Húc Nhật vừa nhìn thấy bác sĩ ra ngoài, sốt ruột hỏi tình trạng Kính Huyễn, Mật Nhu cũng nhận được điện thoại của Thanh Phong liền vội vàng chạy đến.

 

“Mọi người ai là người nhà của bệnh nhân?” Bác sĩ nhìn mấy người trước mắt, thử hỏi.

 

“Là tôi, bác sĩ, cô ấy như thế nào?” Mật Nhu không suy nghĩ trả lời lời của bác sĩ.

 

“Vậy thì xin chúc mừng cô, vị tiểu thư này mang thai, đã ba tháng rồi, ngất xỉu chẳng qua là không đủ dinh dưỡng, về sau phải chú ý đến dinh dưỡng là được, hiện tại đứa bé rất yếu, có thể vào thăm bệnh nhân, nhưng đừng quá lâu.” Bác sĩ sau khi phân phó xong cũng không để ý tới mọi người đã hóa đá, trực tiếp rời đi.

 

Mật Nhu phản ứng sớm nhất, gấp gáp mở cửa phòng bệnh đi vào thấy Kính Huyễn nằm trên giường bệnh còn chưa tỉnh lại, đau lòng sờ sờ đầu Kính Huyễn, giống như là nói với mình nhưng lại giống như là nói với Kính Huyễn: “Nên làm gì bây giờ, bác sĩ nói cậu mang thai, chẳng lẽ thật sự phải sinh đứa bé sao? Nhưng đứa bé sinh ra sẽ không có ba, làm sao bây giờ? Vì sao mình không giúp gì được cho cậu, vì sao mình không để ý ngay từ đầu?” Mật Nhu gục ở bên giường Kính Huyễn hối tiếc nói.

 

“Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sao Kính Huyễn lại mang thai? Ba đứa bé là ai, em nói cho tôi biết đi.” Húc Nhật nhất thời không chấp nhận nổi, không nghĩ rằng cô gái mình yêu nhiều như vậy cư nhiên bây giờ mang thai, cái này bảo chính mình sao có thể chấp nhận?

 

“Đúng vậy, Mật Nhu cậu hẳn là biết chuyện gì xảy ra, cậu nói cho chúng tôi biết đi.” Thanh Phong cũng rất tò mò muốn biết ba đứa bé là ai, tại sao Kính Huyễn ngất xỉu anh ta còn không xuất hiện, thật là một người bạc tình.

 

“Chúng ta tìm nơi yên tĩnh nói chuyện, chúng ta rời đi trước, để Kính Huyễn nghỉ ngơi, tôi sẽ kể rõ một năm một người cho mọi người.” Mật Nhu kéo hai người Húc Nhật và Thanh Phong ra khỏi phòng bệnh, tìm một quán cà phê ở lầu dưới bệnh viện ngồi.

 

 

Chương 15: Vui vẻ nghênh đón đứa trẻ đến

 

“Cái gì.” Nghe Mật Nhu thất linh bát lạc giải thích, Húc Nhật giận đến mức đứng lên vỗ mạnh cái bàn rống lớn một tiếng, có thể thấy Húc Nhật lúc này vô cùng tức giận, đồng thời hành động của Húc Nhật cũng đưa tới cái nhìn chăm chú của khách hàng dùng cơm trong phòng ăn.

 

“Anh làm gì đấy, mau ngồi xuống.” Mật Nhu nhìn mọi người trong phòng ăn đều nhìn về phía bàn mình, lúng túng vươn tay ra lôi kéo Húc Nhật ngồi xuống.

 

“Vậy em biết người đàn ông kia là ai không? Nói cho tôi biết.” Húc Nhật đè xuống lửa giận trong lòng, thanh âm lạnh lùng hỏi Mật Nhu, Húc Nhật giờ phút này liền muốn làm thịt tên đàn ông kia, đáng tiếc đáp án của Mật Nhu dĩ nhiên là phải để cho anh thất vọng.

 

“Tôi cũng không biết, đêm đó là Kính Huyễn uống say mới có thể xảy ra chuyện như vậy, Kính Huyễn đối với người đàn ông kia một chút ấn tượng cũng không có, hiện tại quan trọng nhất là sau khi Kính Huyễn tỉnh lại sẽ quyết định làm gì.” Mật Nhu lo lắng nói, cô rất lo lắng Kính Huyễn biết mình có đứa bé liệu có chấp nhận được không.

 

“Tôi lại hi vọng Kính Huyễn bỏ đứa bé kia, dù sao ba đứa bé là ai Kính Huyễn cũng không biết, đêm đó cũng là ngoài ý muốn, Kính Huyễn còn rất trẻ, thanh xuân còn dài, không thể vì có đứa nhỏ mà phá hủy cuộc đời của mình.” Về mặt tình cảm, Húc Nhật có chút ích kỷ, anh không hy vọng Kính Huyễn có đứa nhỏ sau này sẽ cự tuyệt mình, Húc Nhật sợ hãi, không biết từ lúc nào, Húc Nhật lại say mê Kính Huyễn, mặc dù Kính Huyễn ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người cô có một loại mị lực vô hình hấp dẫn chính mình, Húc Nhật không muốn mất đi Kính Huyễn, cho nên mới phải ích kỷ nói như vậy.

 

“Nhưng, chúng ta nói thì có ích lợi gì, quyền quyết định là ở Kính Huyễn, mỗi người chúng ta đều không quyết định được, bất luận Kính Huyễn có quyết định gì, tôi đều ủng hộ Kính Huyễn, Kính Huyễn cũng không phải là trẻ con, cô ấy sẽ có suy nghĩ của mình.” Mật Nhu không nghe lời Húc Nhật nói, cầm túi xách trên ghế của mình, đứng lên rời đi trước, bước về phía phòng bệnh của Kính Huyễn.

 

Nghe Mật Nhu nói một hồi, trong lòng Húc Nhật không nhịn được khinh bỉ chính mình, Đúng vậy, quyền quyết định là ở Kính Huyễn, mình có quyền gì quyết định? Mình có lập trường gì quyết định? Mình đối với cô ấy mà nói nhiều nhất chỉ là cấp trên, chẳng lẽ mình bởi vì Kính Huyễn có đứa nhỏ mà thay đổi tình cảm với cô ấy sao? Như vậy bản thân thật quá rẻ mạt, hiện tại bất kể Kính Huyễn muốn giữ lại đứa nhỏ hay không, mình cũng muốn theo đuổi Kính Huyễn, muốn cho cô ấy hiểu tâm ý của mình, không được lại do dự thiếu quyết đoán như thế nữa, như vậy chỉ làm cho Kính Huyễn cách xa mình hơn.

 

“Tổng tài, đi thôi, Mật Nhu gọi điện nói Kính Huyễn đã tỉnh, tôi muốn tới xem một chút, anh có muốn đi cùng không?” Thanh Phong bạo dạn hỏi Húc Nhật, từ sau khi Mật Nhu rời đi liền trầm mặc không nói.  

 

“Ừ, cùng đi chứ.” Húc Nhật lúc nói chuyện đã động thân đứng lên, trả tiền rồi vào bệnh viện thăm Kính Huyễn.

 

“Kính Huyễn, mình có lời muốn nói với cậu.” Mật Nhu ngồi bên mép giường của Kính Huyễn, cô không biết mình nên mở miệng nói với Kính Huyễn thế nào.

 

“Cậu có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi, làm gì dài dòng vậy, thật không giống cậu bình thường.” Kính Huyễn nhìn vẻ mặt Mật Nhu dự đoán, nói đùa.

 

“Cậu nghe xong cũng đừng kích động, cậu phải chắc chắn mình mới dám nói.” Mật Nhu tính trẻ con muốn Kính Huyễn ngoắc tay mình mới nói.

 

“Được được, mình chắc chắn được chưa, thật là.” Kính Huyễn cảm thấy hành động của Mật Nhu rất buồn cười, bất đắc dĩ lấy lệ với Mật Nhu.

 

“Vậy mình sẽ nói, Kính Huyễn, cậu mang thai, đã hơn ba tháng rồi.” Mật Nhu nói xong lén nhìn vẻ mặt Kính Huyễn, không kích động như trong tưởng tượng, trong lòng mới an tâm không ít.

 

“Mang thai? Tức là trong bụng mình đã có một vật nhỏ phát triển, có thật không? Mình có con? Cảm giác thật kỳ lạ, cảm thấy thật khó tưởng tượng nổi.” Kính Huyễn không có tâm tình kích động gì, phản ứng như là rất chờ mong, sờ sờ cái bụng nhỏ vẫn bằng phẳng, toàn thân trên dưới tản ra ánh sáng đặc biệt của người mẹ.

 

“Kính Huyễn cậu sẽ lưu lại đứa nhỏ chứ?” Mật Nhu nhìn Kính Huyễn chìm trong thế giới của đứa nhỏ, trong lòng có chút không xác định hỏi Kính Huyễn.

 

“Ừ, mình muốn sinh nó ra, nếu như nói đêm đó là một sai sót, vậy đứa nhỏ chính là quà tặng trời cao cho mình, mình có đứa nhỏ thuộc về mình, mặc dù không biết cha đứa nhỏ là ai, cũng không cần biết, mình sẽ cho đứa nhỏ của mình toàn bộ tình thương của người mẹ, mình sẽ chăm sóc nó thật tốt.” Kính Huyễn tuyệt không bài xích chuyện mang thai, ngược lại cảm thấy vui vẻ, sung sướng, chờ mong.

 

“Có thật không? Vậy mình phải làm mẹ nuôi của đứa nhỏ, cậu cũng không thể cự tuyệt mình, ha ha “`.” Mật Nhu nghe Kính Huyễn nói, trái tim đang treo cao liền hạ xuống, rất vui vẻ.

 

“Được, vậy cậu cần phải phụ trách tiền sữa cho đứa nhỏ của mình, mẹ nuôi nhưng cũng phải tỏ ý.” Kính Huyễn vui vẻ nói đùa, trong phòng bệnh hai người vui vẻ cười nói.

 

Húc Nhật đứng ở bên ngoài nghe rất rõ hai người nói chuyện, cầm tay nắm cửa tay chậm chạp không mở ra, trong lòng suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng vẫn là không mở, yên lặng rời khỏi phòng bệnh, lái xe đi muốn để cho đầu óc mình thanh tĩnh một chút.

 

Chương 16: Ngoài ý muốn

 

Bụng lớn tám tháng, Kính Huyễn mặc áo váy cho phụ nữ có thai mát mẻ thoải mái, trong tay đang cầm một bó cúc trắng to, bước chân nhẹ nhàng từ trên cầu thang chậm rãi đi xuống, hiện tại Kính Huyễn vì có Mật Nhu cùng Húc Nhật, Thanh Phong mấy người ngày ngày chuẩn bị cho mình uống thuốc bổ, mặt hồng nhuận lên rất nhiều, thoạt nhìn cả người rất có tinh thần.

 

“Kính Huyễn sớm như vậy cậu đã đi gặp bác trai bác gái rồi sao? Bên ngoài trời nắng như vậy, mình lái xe đưa cậu đi.” Mật Nhu nhìn bó hoa cúc trong tay Kính Huyễn, cũng biết Kính Huyễn sẽ đi chỗ nào, bỏ xuống công việc đã làm được một nửa, muốn đi cùng Kính Huyễn.

 

“Không cần, cậu tiếp tục làm việc đi, mình đi taxi đến, hơn nữa mình muốn tự mình đi, mình cũng không phải con nít, cậu không cần khẩn trương như vậy.” Kính Huyễn cự tuyệt ý tốt của Mật Nhu, kiên trì muốn một mình đi làm.

 

“Vậy, một mình cậu phải cẩn thận một chút, cậu bây giờ là người mang thai, ra ngoài là phải cẩn thận một chút mới được.” Mật Nhu nhìn bụng Kính Huyễn lớn khác hẳn với người thường, lo lắng nói.

 

“Biết rồi, mình đi đây, 88.” Kính Huyễn tràn đầy tình thương của mẹ sờ sờ cái bụng bự, vui vẻ nói tạm biệt với Mật Nhu rồi rời đi.

 

“Taxi ““`” Kính Huyễn đứng ở bên đường giơ tay gọi taxi, lên xe nói địa chỉ liền chạy.

 

Taxi ở trên đường cao tốc lái rất nhanh, Kính Huyễn buồn chán lấy điện thoại ra ngắm nghía trên tay, lại không ngờ rằng tài xế bỗng nhiên bị một con mèo hoang ở đâu nhảy ra làm sợ, tài xế theo bản năng vội vàng phanh gấp, Kính Huyễn không có một chút chuẩn bị tâm lý, cả người đập mạnh vào ghế ngồi trước, bởi vì không có lực kìm chế, trán bị rách da, trong nháy mắt máu từ trên trán chảy xuống.

 

“Tiểu thư cô không sao chứ, cô cố chịu chút, tôi lập tức đưa cô đi bệnh viện.” Tài xế quay đầu lại thấy trán Kính Huyễn đang chảy máu, hơn nữa còn là phụ nữ có thai, hốt hoảng lái xe đến bệnh viện gần nhất.

 

“Bụng của tôi rất đau, đau quá “`” Có thể là bởi vì vừa mới bị  va chạm, đụng phải bụng, Kính Huyễn thống khổ ôm bụng kêu đau, toàn thân Kính Huyễn chảy đầy mồ hôi lạnh, vừa nhìn Kính Huyễn bộ dạng này, tài xế càng thêm luống cuống, tay lái có chút run run.

 

“Bác tài nhanh lên một chút, bụng của tôi đau quá.” Kính Huyễn thở hổn hển nói, tay chợt sờ vào chất lỏng ẩm ướt, vỡ nước ối, Kính Huyễn dựa vào ý chí chống đỡ đôi mắt sắp khép lại, máu chảy ra nhuốm lên cúc trắng để ở một bên, càng thêm lộ vẻ chói mắt.

 

Mà bên Diêm Hỏa đang họp, trong lòng có một trận hoang mang, giống như cảm giác sắp mất đi thứ quý giá nhất của mình, tâm cũng nhói đau, Ưng ngồi bên cạnh Diêm Hỏa lập tức phát hiện khác thường của Diêm Hỏa, quan tâm hỏi Diêm Hỏa.

 

“Cậu làm sao vậy, có phải thân thể không thoải mái không?”

 

“Không sao, hôm nay kết thúc ở đây, tôi muốn về.” Diêm Hỏa nói xong liền đem mọi chuyện giao cho Ưng, bản thân thì rời khỏi văn phòng trong ánh mắt nghi hoặc của phần đông quản lý.

 

“Cô cố gắng chịu đựng, đến bệnh viện rồi, người mau tới, có người sắp sinh, bác sĩ.” Tài xế xuống xe ở cửa bệnh viện lớn tiếng kêu lên, chỉ chốc lát sau có y tá cùng bác sĩ vội vàng chạy tới, đưa Kính Huyễn đã sắp mất đi ý thức đặt lên giường, động tác thuần thục đẩy Kính Huyễn vào phòng cấp cứu.

 

Chương 17: Thuận lợi sinh ra.

 

Kính Huyễn được tài xế đưa đến bệnh viện liền vào phòng cấp cứu, cũng đã qua mười mấy giờ, chỉ nghe tiếng kêu to đến đau đớn của Kính Huyễn ở bên trong phòng cấp cứu, nhưng không nghe thấy tiếng đứa trẻ ra đời, ở ngoài phòng cấp cứu mọi người chờ đợi nóng ruột đến tức giận.

 

“Đều là tôi không tốt, lúc Kính Huyễn muốn đến thăm mộ bác trai bác gái phải kiên trì đưa Kính Huyễn đi, nếu không, hiện tại Kính Huyễn cũng sẽ không nằm trong phòng cấp cứu chịu đau đớn, đều là lỗi của tôi.” Lúc này Mật Nhu vô cùng tự trách, nghe trong phòng cấp cứu truyền ra từng đợt tiếng kêu đau đớn, Mật Nhu hối hận đến ruột gan đều xanh rồi, nhưng hối hận thì có thể thay đổi gì.

 

“Đáng chết.” Húc Nhật không có an ủi Mật Nhu, cả trái tim đều rơi vào trong phòng cấp cứu rồi, tay nắm chặt quả đấm hung hăng đánh vào bức tường dày cứng rắn, hi vọng mượn lực này có thể giảm bớt lo lắng trong lòng, nhưng vẫn là vu sự vô bổ, toàn thân vẫn là sốt ruột căng thằng nhìn vào cửa phòng.

 

“Mấy người bình tĩnh một chút được không, Kính Huyễn nhất định sẽ không có chuyện gì, không nên lo lắng, cậu xem, mẹ mình xin cho Kính Huyễn thẻ cầu may, là thẻ tốt nhất, người hiền có trời phù hộ, Kính Huyễn nhất định sẽ không có việc gì, nhất định.” Thanh Phong nắm thật chặt lá thẻ trong tay, cũng đã có chút biến dạng, nói không lo lắng là giả, chẳng qua là thấy hai người bọn họ mất kiểm soát, Thanh Phong không thể làm gì khác hơn là đem hy vọng cuối cùng gửi gắm vào sự mê tín của mẹ cầu cho Kính Huyễn trên thẻ tre, trong lòng lặng lẽ quyết định, nếu như Kính Huyễn có thể thuận lợi qua được cửa này, về sau mình nhất định vào mồng một, mười lăm đi miếu cúng bái, thần linh ơi, người phải phù hộ cho Kính Huyễn.

 

————– thỉnh thoảng là tuyến phân cách đáng ghét ————–

 

Trong phòng cấp cứu.

 

“Tiểu thư cô dùng lực thêm một chút, hít sâu, đúng, chính là như vậy.” Các bác sĩ đã gắng sức mười mấy giờ, hiện tại đầu đầy mồ hôi, y tá tay cũng không ngừng nghỉ, cầm khăn trắng liên tục lau mồ hôi trên trán bác sĩ.

 

“A “` tôi “` tôi ““ Bụng tôi rất đau.” Kính Huyễn thở hổn hển nói, nói yếu tớt, ngực phập phồng mạnh, cả khuôn mặt gần như tái nhợt trong suốt, ý thức đã trở nên hoảng hốt, giác quan toàn thân cũng chỉ cảm thấy đau, cái khác đều không còn ý thức.

 

“Tiểu thư cô cố gắng một chút nữa, thấy rồi, thấy đầu đứa bé rồi, cô dùng sức một chút.” Bác sĩ thấy được đỉnh đầu đứa nhỏ khác với bình thường, vui sướng kêu Kính Huyễn đang dùng lực một chút.

 

“Oa oa ““`” Tiếng khóc to của đứa bé vang khắp phòng cấp cứu, bác sĩ cùng y tá, bao gồm cả đám người Mật Nhu ở bên ngoài, đều không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, y tá nhanh nhẹn giúp đứa nhỏ khoác áo vào.

 

“A ““` đau quá, bác sĩ.” Kính Huyễn sinh đứa nhỏ xong vẫn còn cảm giác rất đau, kêu to bác sĩ.

 

“Tôi xem một chút, y tá, mau tới, còn một đứa bé nữa, nhanh chút.” Bác sĩ nhìn bụng Kính Huyễn, vội vàng kêu y tá.

 

Sinh được thai thứ nhất rồi, thai thứ hai sinh khá dễ dàng, y tá mang hai đứa nhỏ của Kính Huyễn ra khỏi phòng cấp cứu cho đám người Mật Nhu ở bên ngoài lo lắng xem, Mật Nhu thận trọng ôm đứa trẻ, nước mắt nhất thời chảy ra hốc mắt.

 

“Y tá, bên trong tiểu thư thế nào còn chưa ra ngoài?” Húc Nhật không nhìn thấy thân ảnh Kính Huyễn, vội vàng hỏi y tá, Mật Nhu và Thanh Phong cũng chờ y tá kia trả lời.

 

“Đó là bởi vì sinh con tiêu hao quá nhiều thể lực mà hôn mê bất tỉnh, mấy ngày nay nghỉ ngơi thật tốt là được rồi, mọi người chờ một chút vị tiểu thư kia sẽ đi ra, trước tôi sẽ giúp mọi người chăm sóc đứa bé.” Ôm đứa nhỏ từ trong tay Mật Nhu, bày tỏ đáp lễ một cái rồi rời đi. 

7 phản hồi (+add yours?)

  1. ॐ๑Lan ♥ anh๑ॐ
    May 16, 2013 @ 09:30:54

    Đen thế. Bé con k đc đầy tháng a a a! :”S

    Trả lời

  2. Đông
    Aug 29, 2012 @ 00:09:41

    Hay nhỉ, lại còn bội thu nữa. Thật là năng suất cao.

    Trả lời

  3. huyết lệ vô vi
    Aug 27, 2012 @ 21:01:48

    ^^ chờ mãi mới thấy nàng
    tks *moaaaaaaaaaaaaaa*

    Trả lời

  4. playfulpanda_93
    Aug 27, 2012 @ 15:29:48

    há há, lại còn là sinh đôi nữa chứ, thanks nàng

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: