Mẹ của đứa trẻ đừng chạy – Chương 20+21+22

Chương 20: Hai bảo bối đáng yêu.

 

Bốn năm sau

 

“Bạch Đình, con lại bắt nạt em phải không, con lập tức tới đây cho mẹ.” Trong một gian phòng nhỏ, một thiếu phục vẫn giữ được dáng người rất đẹp, không có một chút biến dạng sau khi sinh, trong tay cầm một cây roi nhỏ, vẻ mặt có chút tức giận ngồi trên sô pha lớn tiếng nói.

                               

“Vậy con tới mẹ đừng đánh vào mông con, bằng không con không qua.” Cách sô pha một cái bàn ăn là một đứa nhỏ ngũ quan tinh mỹ như tác phẩm nghệ thuật, giọng điệu thận trọng nói.

 

“Con còn đòi hỏi có thể trao đổi với mẹ sao? Con không lại đây, con đừng trách mẹ qua đó bắt con.” Kính Huyễn làm bộ không có thương lượng, thái dương hơi hơi đau, mỗi ngày đều phải dạy bảo tiểu tử khiến người ta đau đầu kia, thật sự là rất phiền toái.

 

“Đừng đừng đừng, cứ để con tự mình qua đó là được.” Bạch Đình ranh mãnh thức thời biết mình tự đi tới hậu quả sẽ tốt hơn, tinh nghịch le lưỡi chậm rì rì đi đến bên cạnh mẹ.

 

“Anh trai xấu, anh trai xấu, mẹ, anh trai hư.” Tiểu hoa kiểm* ngồi bên cạnh Kính Huyễn, trên lông mi thật dài còn nước mắt chưa khô, vừa nhìn thấy Bạch Đình chậm chạp đi qua bên này, chu cái miệng anh đào nhỏ đáng yêu không vui nói.

*Tiểu hoa kiểm: những vai hề thường được vẽ một vệt trắng ở mũi

 

“Ngoan, mẹ giúp Bạch Hoan dạy dỗ anh trai hư, không khóc không khóc.” Đối với tiểu hoa kiểm bên cạnh lại muốn khóc, giọng nói Kính Huyễn rõ ràng mềm ra, hoàn toàn không còn giọng điệu tức giận như lúc dạy dỗ Bạch Đình.

 

“Dạ dạ, anh trai xấu, mẹ bế.” Tiểu hoa kiểm Bạch Hoan làm nũng vươn cánh tay trắng mịn nhỏ bé, đòi mẹ thân yêu phải bế.

 

“Mẹ bế.” Thấy con gái bảo bối không khóc nữa, vui vẻ đưa tay qua ôm con gái vùi trong ngực mình.

 

“Con nói rõ cho mẹ, tại sao con bắt nạt em gái? Con xem, tại sao con dùng bút lông vẽ lên khuôn mặt nhỏ đáng yêu của em thành như vậy, còn nữa, bùn trên người em gái là sao?” Dỗ con gái bảo bối xong, quay đầu lại hung hăng nhìn con trai bảo bối giống nhau như đúc, mất hứng hỏi.

 

“Không có, là con thấy trên mặt em có chấm đen, người ta muốn giúp em gái lau chấm đen trên mặt mà, người ta nói cả khuôn mặt cùng đen sẽ nhìn không ra chấm đen nữa.” Xem đi, xem đi, rõ ràng là mình làm sai, còn nói được bản thân cao thượng cỡ nào, dường như phê bình hắn là không đúng, hẳn là phải thưởng cho hắn.

 

“Anh nói dối, trên mặt người ta mới không có chấm đen, người ta là đứa nhỏ thích sạch sẽ, không giống anh nói như vậy.” Tiểu hoa kiểm nghe anh trai mình giải thích, không vui ngồi ở trong lòng mẹ phản bác.

 

“Được được, Bạch Hoan là bảo bảo thích sạch sẽ, vậy con nói cho mẹ nghe xem, bùn trên người em là từ đâu tới, con đừng nói với meh là trên váy em có bùn, cho nên con bôi thêm một chút.” Kính Huyễn dỗ tiểu hoa kiểm xong, chỉ vào trên váy Bạch Hoan khắp nơi đều là bùn, muốn hắn cho mình một đáp án hợp lý.

 

Chương 21: Xử phạt Bạch Đình.

 

“Bùn trên người em gái là con không cẩn thận trượt tay xuống một chút, sau đó chính là như vậy.” Đại tiểu quỷ Bạch Đình ngay cả lý do thái quá như vậy cũng dùng tới, kỳ thật cố ý chỉnh em gái như vậy là vì em gái thật đáng yêu, muốn gọi em chơi đùa với mình lại không chịu, cho nên mới sẽ đem mặt em gái đáng yêu biến thành như vậy.

 

“Trượt tay? Chẳng lẽ tay của con còn trơn hơn bôi dấu sao? Con thật là, muốn bịa lời nói dối con cũng nên lấy một lý do hợp lý chút, lời nói dối này ngay cả đứa nhóc ba tuổi cũng sẽ không tin được.” Kính Huyễn nghe con trai giải thích, tiếng nói không nhịn được nâng cao, tay cầm roi chuẩn bị hạ xuống.

 

“Đinh đong “` đinh đong ““`” Kính Huyễn còn chưa xuống tay, tiếng chuông cửa vang lên trước, Kính Huyễn đành phải bỏ qua cơ hội dạy dỗ con trai bảo bối, đứng lên đi mở cửa trước.

 

“Hello, trên đường mình tới nhà cậu thấy bên cạnh công ty kia có cửa hàng bánh ngọt, bên trong vẫn còn bán bánh Hắc Sâm Lâm hạn chế số lượng, mình mua về một cái, mau gọi hai tiểu quỷ kia cùng đi ăn.” Mật Nhu cùng Thanh Phong đứng ở bên ngoài vừa nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức giơ cao bánh ngọt trong tay, hướng về vẻ mặt sốt ruột của Kính Huyễn nói.

 

“A ““ Tiểu quỷ dơ hầy trên sô pha là ai? Làm sao lại biến thành cái dạng này?” Thanh Phong bước vào sau Mật Nhu, vừa nhìn thấy Bạch Hoan trên sô pha, kì lại hỏi Kính Huyễn.

 

“Bạch Đình làm sao con đứng ở đó? Bạch Hoan chạy đi đâu? Mau gọi Bạch Hoan tới ăn bánh ngọt con bé thích nhất.” Mật Nhu trực tiếp bỏ qua tiểu hoa kiểm chính là Bạch Hoan, cao hứng hướng về phía Bạch Đình bị phạt đứng mà nói.

 

“Mẹ nuôi, con chính là Bạch Hoan, mẹ nuôi không nhận ra con sao?” Vốn ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, tiểu hoa kiểm Bạch Hoan đi đến bên người Thanh Phong, không vui hỏi.

 

“Kính Huyễn, đây là chuyện gì xảy ra? Nó thật sự là Bạch Hoan, sao toàn thân đều dơ dáy?” Rốt cuộc phát giác không khí kỳ quái trong phòng, vẻ mặt nghi ngờ hỏi Kính Huyễn, hi vọng cô có thể cho mình đáp án.

 

“Còn không phải bởi vì Bạch Đình gây chuyện, dùng bút lông vẽ loạn trên mặt em gái, không biết còn dùng bùn ở đâu bôi trên váy Bạch Hoan, thành bộ dạng cậu nhìn thấy lúc này.” Kính Huyễn bất đắc dĩ nhún nhún vai nói, roi trong tay cô tùy ý để ở bên trên tủ giày.

 

“Ai nha, thành như vậy làm sao cậu còn không có giúp Bạch Hoan tắm rửa đi, để lâu sẽ khó giặt sạch, thật là, Bạch Hoan, mẹ nuôi dẫn con đi tắm thơm nha.” Thanh Phong mất hứng lẩm bẩm mấy câu với Kính Huyễn, liền đem bánh ngọt trong tay giao cho Mật Nhu, kéo Bạch Hoan tìm quần áo sạch sẽ, đi vào phòng tắm giúp Bạch Hoan tắm sạch vết bẩn trên người.

 

“Mình không phải là dạy bảo tiểu tử này quên, cũng không thể hoàn toàn trách mình.” Kính Huyễn ủy khuất nói, nhưng khi ánh mắt chuyển tới con trai, lại đổi thành bộ dạng hung ác: “Hôm nay con làm sai, phạt con không được ăn bánh, phần của con chúng ta sẽ ăn hộ, con đi viết 1000 chữ hối lỗi cho mẹ.”

 

“Cái gì, không được ăn bánh? Còn phải viết 1000 chữ hối lỗi, mẹ, mẹ nhẫn tâm đối với con trai đáng yêu anh tuấn của mẹ như thế sao? Chúng ta sẽ thương lượng một chút được không, đừng nhẫn tâm như vậy.” Bạch Đình nghe xử phạt của mẹ với mình, lập tức làm nũng ôm chân Kính Huyễn, dự định muốn thương lượng.

 

 

Chương 22: Ăn vạ không thành công

 

Kính Huyễn nghe Bạch Đình nói, không có dấu hiệu tức giận, ngược lại khuôn mặt càng rạng rỡ tươi cười, thanh âm ngọt như chảy mật: “Không được, con mau vào phòng viết chữ hối lỗi cho mẹ, thiếu một chữ cũng không được, ngoan “` mẹ đây bận ăn bánh rồi, con không được nghịch ngợm.”

 

Vẻ mặt cười sáng lạn, nói ra so với trời đông giá rét tháng mười  còn lạnh hơn, trong lòng Bạch Đình suy tính, cuối cùng phải xuất ra vũ khí cuối cùng của mình, là cái gì đây? “Mẹ, con biết sai rồi, mẹ là đại nhân rộng lượng tha thứ cho con trai của mẹ tuy rằng đẹp trai đáng yêu nhưng lại không hiểu chuyện, con cam đoan lần sau sẽ không đối với em gái như vậy nữa, mẹ, mẹ xem con trai anh tuấn của mẹ có thành ý như vậy, nên tha thứ con một lần đi.” Hắc hắc “` xin chú ý, con chỉ nói không dùng cách cũ nữa, không có nói không có lần sau.

 

Kính Huyễn không ngờ rằng Bạch Đình chợt thay đổi nhanh như vậy, nghi hoặc nhìn ánh mắt của hắn, muốn xem ra có gì kì quái, nhưng Bạch Đình biểu diễn siêu cấp tốt, vừa thấy Kính Huyễn đang nhìn mình, lập tức ra sức chớp mắt, trong hốc mắt dần dần xuất hiện vệt hồng hồng đáng ngờ, khóe mắt cũng mang theo chất lỏng khả nghi, mọi người đoán được sao? Đó chính là nước mắt vô cùng, vô cùng khả nghi.

 

Kính Huyễn lập tức bị hành động của Bạch Đình đánh lừa, trong lòng đột nhiên tự trách chính mình, có phải của mình xử phạt nặng quá không? Kêu một đứa nhỏ chỉ có bốn tuổi viết 1000 chữ hối lỗi, ( Lời tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn bánh ngọt hắn thích nhất, nghĩ đến đây, Kính Huyễn không nhịn được nhìn Bạch Đình một chút, thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng.

 

“Con đã nói như vậy, mẹ cũng không nghiêm khắc như vậy với con nữa.” Kính Huyễn nói tới chỗ này dừng lại một chút, Bạch Đình ở trong lòng không ngừng cười trộm, đã sớm biết chiêu này nhất định hữu dụng, nhưng lại vì câu nói phía sau của Kính Huyễn làm cho hóa đá từ xa: “Con viết 500 chữ hối lỗi là được, bánh ngọt của con cũng chỉ có thể cho một ít, lần này xử phạt nhẹ, nhưng lần sau sẽ không dễ nói chuyện như vậy nữa, được rồi, con cũng mau tới ăn đi.” Kính Huyễn nói xong cũng không có liếc bộ dạng hóa đá của Bạch Đình, trực tiếp bảo Mật Nhu cắt bánh.

 

Tại sao có thể như vậy, mẹ không phải là nên dùng giọng nói dịu dàng với mình: ‘Con trai ngoan, bây giờ con biết sai rồi là tốt rồi, con đáng yêu như thế, mẹ thế nào cam lòng giáo huấn con, đúng không, con không cần viết chữ hối lỗi nữa, miếng bánh ngọt lớn nhất này cũng cho con ăn.’ Sao lại không phải như thế? Chẳng lẽ là kỹ thuật diễn của mình bị giảm sút? Hay là thiếu vài giọt thuốc nhỏ mắt quan trọng?

 

Bạch Đình đau khổ đứng đó suy nghĩ, đó là bởi vì Kính Huyễn mỗi lần đều bị Bạch Đình dùng chiêu này lừa, hiện tại có kinh nghiệm, có giảm bớt hình phạt cũng bởi chính mình thật sự không đành lòng nhìn đến con trai bảo bối bị đói, cho nên mới phải giảm bớt một chút như vậy.

 

Ngày đó Bạch Đình đáng thương cũng chỉ được chia một miếng bánh vừa phải, một mình ngồi ở một góc sô pha buồn bã nhìn bốn nữ nhân từng miếng từng miếng ăn rất vui vẻ, trong lòng không ngừng nghĩ không cần chấp nhặt với con gái, tự mình nhường cho con gái, mình có phong độ thân sĩ để an ủi tâm linh bé nhỏ  có chút ‘bị thương’ của mình.

10 phản hồi (+add yours?)

  1. Đông
    Aug 30, 2012 @ 23:05:38

    chiện này còn dài ko 77?

    Trả lời

  2. playfulpanda_93
    Aug 29, 2012 @ 15:51:17

    haizzzzzz….nàng lẽ nào nhẫn tâm không cho ta nhìn mặt anh nam chính mà đã bỏ đi như vậy chớ😦

    Trả lời

  3. lee_ah_eun
    Aug 29, 2012 @ 11:08:28

    77oj khj nao nang sap dj thy post may chap truyen roy moj dj duoc ko vay , nang moj quay ve ma gjo chuan bj dj tjep lam ta buon qua dj ah huhuhuhuhu

    Trả lời

  4. meo1312
    Aug 28, 2012 @ 17:43:47

    ủng hộ 77 iu bạn nhất

    Trả lời

  5. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
    Aug 28, 2012 @ 17:26:02

    77 iu đã trở lại roài ah? hok bỏ nhà đi nữa chứ😕

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: