Mẹ của đứa trẻ đừng chạy – Chương 26+27+28+29+30

Chương 26: Đột nhiên bị dọa

 

Sau khi ăn xong, Kính Huyễn được Húc Nhật dẫn tới một tiệm bán quần áo cao cấp thử y phục, Húc Nhật rất hưng phấn, không ngừng tìm lễ phục cho Kính Huyễn mặc thử, nhưng Kính Huyễn lại không hăng hái như vậy, cả mặt đều nhăn như mướp đắng.

 

“Cái này được không?” Kính Huyễn mặc lễ phục thứ n đứng ở trước mặt Húc Nhật, trên khuôn mặt nhỏ đều ngập vẻ không kiên nhẫn.

 

“Ừm, rất đẹp, cái này đi.” Húc Nhật nhìn dáng vẻ Kính Huyễn mặc lễ phục trên mặt tràn đầy kinh ngạc, trong lòng biết dáng dấp Kính Huyễn không chỗ nào chê, nhưng bỏ xuống mắt kiếng thật dầy, một cái đuôi ngựa dài bình thường luôn được buộc lên, hiện tại đều xõa ra, Húc Nhật cảm giác hoàn toàn là một người khác.

 

Kính Huyễn mặc một dạ phục đến gối màu trắng, trên người là cỗ áo chữ V, làm cho cái cổ dài mịn màng của Kính Huyễn càng thêm mê người, nhân viên cửa hàng vừa mới đeo trên cổ Kính Huyễn ba lượt vòng cổ, dây chuyền bạch kim rất tinh xảo, là một hình trái tim trên một hình hoa hồng, ở chính giữa dây là thiết kế hình treo ngược rủ xuống, vừa vặn có thể phối hợp cổ áo chữ V trên người Kính Huyễn.

 

Phần thắt lưng được buộc chặt, toàn bộ phần tiếp theo đều được tùy ý tản ra, cả bộ lễ phục không có một chút  trang sức, nhưng vẫn làm cho người ta có cảm giác rất xa hoa, màu da Kính Huyễn là trắng hồng mà mọi người đều thích, cho nên không cảm thấy mặc lễ phục trắng có vẻ tục khí.

 

“Vậy sao? Anh quyết định là được rồi, em muốn thay ra trước, thật sự là rất mệt mỏi.” Động tác của Kính Huyễn thật thô lỗ, lấy tay quạt quạt cái mặt nóng, hoàn toàn không hợp với bộ dạng mặc lễ phục, Húc Nhật chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn Kính Huyễn.

 

“Vậy em thay ra đi.” Húc Nhật buồn cười nhìn Kính Huyễn, đi tới quầy thanh toán cho nhân viên cửa hàng.

 

“Em có muốn đi đâu không? Hôm nay coi như nghỉ làm đi.” Húc Nhật vừa lên xe liền mỉm cười hỏi thăm Kính Huyễn.

 

“A ““` không cần, Anh đưa em về nhà là được.” Kính Huyễn nhìn đồng hồ, cũng đến giờ hai tiểu tử kia tan học, muốn về nhà chờ bọn chúng trước.

 

“Vậy cũng được, hôm nay em nghỉ ngơi sớm một chút, bye bye.” Húc Nhật dừng xe trước cửa nhà Kính Huyễn, trong mắt tràn đầy lưu luyến nói lời từ biệt với Kính Huyễn.

 

Kính Huyễn làm như không thấy gì trong mắt Húc Nhật, cười cười từ biệt xong liền xách túi lễ phục vừa mua bước vào nhà.

 

“Ai ““` thật phiền não.” Kính Huyễn đặt mạnh thân mình trên giường lớn, nằm hình chữ đại, nhìn chằm chằm trần nhà lầm bầm lầu bầu.

 

“Sao vừa mới trở về liền than thở? Phiền cái gì đây?” Thình lình, từ phía sau Kính Huyễn truyền đến một tiếng nói, hù đến Kính Huyễn: “A “`” Hét ầm lên, ầm một tiếng liền từ trên giường nhảy dựng lên.

 

“Mẹ làm gì đấy, gặp quỷ sao?” Chủ nhân tiếng nói vừa rồi bất chợt bị tiếng thét chói tai của Kính Huyễn làm giật mình, hắn tức giận vỗ vỗ ngực mình.

 

“Tại sao con ở chỗ này? Làm mẹ sợ muốn chết, mẹ còn tưởng là ăn trộm.” Thấy rõ chủ nhân tiếng nói là Bạch Đình, Kính Huyễn mới buông lỏng đề phòng, không có hình tượng nằm trên mặt đất.

 

 

Chương 27: Bạch Đình tiểu quỷ bị ‘ghét bỏ’

 

“Tại sao con không thể ở chỗ này?” Bạch Đình làm bộ không hiểu ý của Kính Huyễn, bóp méo nó đi.

 

“Bây giờ mới ba giờ, làm sao ngươi con tan học sớm như vậy ?” Kính Huyễn ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo phía trên TV LCD, không hiểu hỏi.

 

“Hôm qua không phải con đã nói với mẹ rồi sao? Chiều hôm nay không cần đi học, ai ““ thì ra là mẹ quên.” Bạch Đình tốt bụng giải thích với mẹ, xem ra thật sự là cô quên mất.

 

“Ha ha ““ Hoá ra là như vậy, thật xin lỗi bảo bối, mẹ quên mất.” Dám làm dám chịu, Kính Huyễn hào phóng xin lỗi Bạch Đình.

 

“Vậy con phải phạt mẹ mời ăn bữa tiệc lớn, được không?” Bạch Đình thừa cơ lưà gạt túi tiền Kính Huyễn, hai mắt tràn đầy hi vọng.

 

“Được, A ““` Bạch Hoan đi đâu rồi? Sao chúng ta nói chuyện lâu như vậy còn không thấy Bạch Hoan?” Kính Huyễn nhìn nhìn trong phòng, vẫn không thấy thân ảnh Bạch Hoan, nghi ngờ hỏi Bạch Đình.

 

“Em a, đầu heo kia đến bây giờ còn đang ngủ, con đi gọi em dậy.” Giọng nói Bạch Đình tràn đầy sủng ái, nhấc chân rời khỏi phòng Kính Huyễn, đi gọi Bạch Hoan vẫn đang ngủ trên giường đến tận bây giờ.

 

“A ““ mẹ, mẹ mua cái gì vậy?” Vừa muốn đi ra đã nhìn thấy lễ phục bị Kính Huyễn tùy tiện để một bên, tò mò đi tới muốn lấy ra xem một chút.

 

“Oh, đây là lễ phục, ngày kia mẹ muốn đi dự tiệc, không có việc gì.” Kính Huyễn thấy Bạch Đình tò mò đi đến lục lọi túi lễ phục, đã nói Bạch Đình không cần hiếu kỳ với đồ ở bên trong như vậy, không nghĩ tới ngược lại bộ dạng Bạch Đình như nhìn thấy người ngoài hành tinh, nhìn chằm chằm Kính Huyễn.

 

“Con làm gì dùng vẻ mặt như nhìn quái vật nhìn mẹ, thật không lễ phép.” Kính Huyễn bị Bạch Đình nhìn khiến toàn thân không được tự nhiên, tức giận quay lại trừng mắt nhìn Bạch Đình.

 

“Mẹ sẽ đi dự tiệc? Thành thật khai báo, mẹ muốn đi với ai?” Tiểu quỷ Bạch Đình liếc Kính Huyễn.

 

“Đứa nhỏ quản nhiều như vậy làm gì? Con lại quản chuyện của mẹ.” Kính Huyễn nghe Bạch Đình nói, không khách khí đánh Bạch Đình một cái.

 

“Người khác muốn con quản con mặc kệ, con coi mẹ là mẹ con thì con mới quản.” Bạch Đình uất ức sờ sờ chỗ bị Kính Huyễn đánh, miệng vẫn không quên cãi lại, còn nói được hắn quản là một chuyện quang vinh.

 

Kính Huyễn nghe Bạch Đình nói dở khóc dở cười, “Như vậy con là muốn nói mẹ được con quan tâm là vinh hạnh sao?”

 

“Đúng vậy đúng vậy, người khác muốn cũng không có đâu.” Bạch Đình giả bộ rất thận trọng gật đầu một cái, Kính Huyễn thấy vậy không nhịn được ôm lấy Bạch Đình hung hăng hôn mấy cái, tự mình ngẫm lại xem, một đứa trẻ chỉ có bốn tuổi giả bộ làm một người từng trải, có thể không đáng yêu sao?

 

“Mẹ làm gì đấy, nước miếng đầy ở trên mặt con.” Bạch Đình kháng nghị muốn tránh khỏi bị Kính Huyễn ôm chặt, tay nhỏ bé quơ quơ lau nước miếng của Kính Huyễn ở trên mặt mình.

 

“Hừm ““ Con thật không nể mặt, hôn một cái cũng không được, làm gì hẹp hòi như vậy.” Kính Huyễn nhìn hành động của Bạch Đình, tâm linh bị thương.

 

 

Chương 28: Hoàn toàn tin tưởng

 

“Con cũng không phải là đứa nhỏ, làm gì hôn liên tiếp?” Bạch Đình hợp tình hợp lí trả lời Kính Huyễn, lại không nghĩ rằng mình cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, chẳng qua là tư tưởng so với những đứa trẻ khác trưởng thành hơn.

 

“Bảo bối, con không phải đứa trẻ vậy con là gì? Mới bốn tuổi lại muốn làm người lớn?” Kính Huyễn thật sự là nghĩ không ra tiểu bảo bối nhà mình nghĩ như thế nào lại khác với tiêu chuẩn người bình thường? Làm hại người ta muốn ăn chút đậu hũ cũng không được, ai ““ Thật đúng là chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào.

 

“Bốn tuổi thì sao, nhưng IQ của con cao tới 200 rồi, người ta gọi là thiên tài, đương nhiên là nếu so với bạn cùng tuổi sẽ thông minh hơn, mẹ thật là ngốc.” Bạch Đình tự hào nói, khi kết thúc vẫn không quên đập bẹp mẹ mình một chút.

 

“Này này này, xú tiểu quỷ con nói cái gì vậy, nếu không có người mẹ ngốc này, ở đây lấy đâu một cặp thiên tài trai gái như các con vậy, còn phải cảm tạ mẹ đấy.” Kính Huyễn không phục đáp trả Bạch Đình, hoàn toàn không biết nói mình cái gì.

 

“Ha ha ““` Chính mẹ không phải vừa thừa nhận mình ngốc, ha ha ““ Mẹ ngốc, mẹ ngốc nha.” Bạch Đình nghe Kính Huyễn nói, cười vui vẻ, còn vừa làm mặt quỷ vừa hợp với lời của mình, Kính Huyễn vừa bực mình vừa buồn cười muốn bắt được Bạch Đình gãi ngứa.

 

“Hắc hắc “` Mẹ không bắt được con, mẹ không bắt được con.” Tay chân Bạch Đình rất linh hoạt tránh được cánh tay Kính Huyễn vươn đến, nhanh chóng rời khỏi phòng của Kính Huyễn, trước khi đi vẫn không quên hả hê một chút.

 

“Con đứng lại, mẹ cũng không tin mẹ không bắt được con, để mẹ bắt được thì con chờ chịu phạt đi.” Trong lòng Kính Huyễn không phục việc kia, ngược lại bị chính con trai chỉ có bốn tuổi của mình khi dễ, có thể không tức giận sao? Giơ cánh tay lên, đuổi theo Bạch Đình chạy trong phòng.

 

“Mẹ, mọi người đang làm gì vậy?” Bạch Hoan còn đang buồn ngủ, đứng ở cạnh cửa phòng, lấy tay dụi dụi mắt vẫn còn đang buồn ngủ, cô là bị tiếng ồn ào của mẹ cùng anh trai đánh thức, mở cửa phòng thấy mẹ nhe răng trợn mắt đuổi theo phía sau anh trai, không khỏi nghi ngờ hỏi.

 

“Á““` Chúng ta đang chơi trò chơi, Hoan Hoan bảo bối tỉnh, vậy chúng ta liền cùng đi ăn đại tiệc, có được không?” Kính Huyễn xấu hổ buông xuống cánh tay giữa không trung, chuyển đề tài hỏi Bạch Hoan.

 

“Có thật không? Con muốn ăn thật nhiều thật nhiều khoai tây, được không mẹ?” Bạch Hoan hưng phấn lấy tay vòng một vòng tròn lớn, tỏ vẻ mình muốn ăn nhiều như vậy, Kính Huyễn nhìn thấy, cười một tiếng “Hì hì “`”

 

“Hoan Hoan không sợ ăn nhiều sẽ đau bụng sao?” Kính Huyễn nghịch ngợm làm theo động tác vừa rồi của Bạch Hoan.

 

“Không sợ, bởi vì có anh cùng ăn với con, có phải không, anh.” Bạch Hoan nói giọng trẻ con, bất quá cũng là hoàn toàn tín nhiệm Bạch Đình.

 

“Đúng vậy, đi thôi, bụng của con đói rồi.” Bạch Đình sờ sờ cái bụng bẹt oán trách nói, ra vẻ chính mình rất đói bụng.

 

“Được, đi thôi, mẹ đưa các con đi ăn ngon.” Mỗi tay Kính Huyễn dắt một người, gương mặt tươi cười hạnh phúc, ở trên đường Kính Huyễn còn ở gọi cho hai mẹ nuôi của đứa nhỏ, mọi người cùng nhau ra ngoài tụ họp.

 

 

Chương 29: Mật Nhu ‘dài dòng’

 

“Nghe nói cậu sẽ cùng Húc Nhật đi dự tiệc, là thật sao?” Lúc Mật Nhu nghe Thanh Phong nói còn chưa tin, cho nên vừa nhìn thấy Kính Huyễn liền hỏi khẳng định.

 

“Đúng vậy, làm sao mọi người vừa nghe mình nói đi dự tiệc,lại kinh ngạc như vậy, có cần thiết không?” Kính Huyễn thật sự không hiểu nổi họ làm gì phản ứng lớn như vậy, không phải là tham gia bữa tiệc thôi sao.

 

“Hừ, còn nói, trước kia bao nhiêu bữa tiệc mình muốn gọi cậu tham gia cậu đều không tham gia, bây giờ Húc Nhật người ta muốn mời cậu liền tham gia, thật sự là không có suy nghĩ.” Mật Nhu làm bộ mất hứng hừ hừ, xoay đầu hướng về phía tủ kính, không nhìn vào Kính Huyễn.

 

“Cậu đừng tức giận, lần này là Húc Nhật liên tục thỉnh cầu mình mới bất đắc dĩ đáp ứng, mình vốn không thích tham gia tiệc hội gì cả, cậu cũng không phải không biết, được rồi, cười một cái xem nào.” Kính Huyễn lấy lòng Mật Nhu, còn lấy nước trái cây trên bàn cho Mật Nhu để bồi ‘tội’.

 

“Được rồi được rồi, thật là thua cậu, chỉ là lần sau cậu phải đáp ứng tham gia tiệc sinh nhật của mình, nếu không ““`” Mật Nhu cố ý nói một nửa liền ngừng lại, sau đó giả uy hiếp giơ nắm tay lên ở giữa không trung vung vẩy.

 

“Biết rồi, nhất định tham gia, sinh nhật của cậu mình có thể không tham gia sao?” Kính Huyễn vươn tay đem nắm tay chướng mắt ở giữa không trung hạ xuống, cười cười lời của Mật Nhu.

 

“Thế này mới giống, tạm thời bỏ qua cho cậu một lần, sẽ không có lần sau.” Thật ra thì Mật Nhu căn bản không có tức giận, cho nên nghe được câu trả lời của Kính Huyễn lập tức nở nụ cười, tâm tình tốt uống nước trái cây Kính Huyễn vừa mới đưa cho của mình.

 

“Thanh Phong đến, bên này bên này.” Chỗ Kính Huyễn ngồi vừa vặn nhìn được về phía cửa, cho nên Thanh Phong vừa vào cửa Kính Huyễn liền thấy, tay phải giơ  thật cao gọi Thanh Phong.

 

“Làm sao cậu đến trễ như vậy? Không phải là trước đó chạy đi hẹn ở đâu rồi mới tới chứ?” Mật Nhu tâm trạng tốt trêu chọc Thanh Phong.

 

“Không phải, cậu không biết thời gian này kẹt xe cỡ nào, mình còn ra ngoài rất sớm, thật là chịu không nổi con người bây giờ, không có chuyện gì thì thôi mua nhiều xe như vậy làm gì, đường đều bị kẹt hết.” Thanh Phong bị kẹt xe, đầu óc cũng không rõ ràng, tức giận đến mức mắng những người mua xe.

 

“Này này, tiểu thư, ngay cả chính cậu, bao gồm tất cả chúng ta đều bị mắng đấy, bằng không về sau cậu cũng không cần lái xe, đổi thành đi bộ cũng tốt, thiếu một chiếc xe của cậu sẽ có thêm nhiều không gian cho chúng ta lái xe hơn.” Mật Nhu tức giận phản bác Thanh Phong không suy nghĩ đã nói ra lời.

 

“Khó mà làm được, nếu bảo đi bộ thì chân của mình sẽ gãy mất? Mình vẫn rất yêu quý đôi chân nhỏ của mình.” Thanh Phong rất không có cốt khí nói.

 

“Biết là được rồi, còn nói nữa.” Mật Nhu rất chảnh chọe nhìn  Thanh Phong, lập tức bắt đầu tẩy não cho Thanh Phong, “Cậu ““`” còn chưa bắt đầu nói, liền bị Kính Huyễn kịp thời cắt đứt.

 

“Được rồi, đừng nhiều lời nữa, nếu còn nói tiếp không biết phải nói đến khi nào mới kết thúc, chúng ta gọi cái gì cũng được, mình đã bảo bọn họ gói lại, lát nữa về nhà mình ăn là được, ở chỗ này ăn cũng không tiện.” Kính Huyễn trước kia có lĩnh giáo qua sự tràng giang đại hải của Mật Nhu, nói cô đến một ngày một đêm cũng còn chưa xong, đến lúc đó lỗ tai mọi người cũng bị hỏng, Kính Huyễn là một người có trái tim vô cùng thiện lương, cho nên vì lỗ tai mọi người, vẫn là kịp thời cắt đứt lời nói.

 

 

Chương 30: Vui vẻ tụ họp cùng nhau

                                                               

“Cái gì, mình còn chưa nói xong, nhanh như vậy liền cắt đứt lời người ta nói.” Mật Nhu không phục nói, trong tay còn cầm một cái túi Kính Huyễn giao cho mình.

 

“Chờ cậu nói xong thì trời sẽ tối.” Kính Huyễn đi phía trước không khách khí đáp trả vấn đề của Mật Nhu, không hề bận tâm nói lời này sẽ làm Mật Nhu mất hứng, bất quá người ta vốn cũng không cao hứng.

 

“Tốt xấu gì cũng phải nể mặt một chút, nào có người như vậy.” Mật Nhu chưa từ bỏ ý định, đi theo phía sau kêu la.

 

“Ôi, cậu đừng nói, xe của mình dừng ở bên kia, của cậu đâu?” Thanh Phong rốt cuộc không nhịn được cắt đứt lời Mật Nhu, ai có thể biết bình thường người mẫu nổi tiếng Mật Nhu tại nơi làm việc không nói cười, cư nhiên bây giờ thay đổi trở nên dài dòng như vậy, tiêu chuẩn hai tính cách.

 

“Mình ngồi xe của cậu là được rồi, mình vừa mới ngồi xe Kính Huyễn tới.” Lúc này Mật Nhu đành phải thức thời ngậm miệng, ngồi lên xe Thanh Phong đi về nhà Kính Huyễn.

 

“A “` Cuối cùng cũng đến, cảnh tượng kẹt xe bây giờ thật đúng là kinh khủng, mệt chết tôi, Đình bảo bối, mau rót chén nước cho mẹ nuôi cực kỳ thân ái của con.” Mật Nhu vừa mở cửa nhà Kính Huyễn  ra, không có hình tượng nằm loạn trên sô pha, vẫn không quên sai bảo Bạch Đình giúp mình rót chén nước tới giải khát.

 

“Cậu có khoa trương quá không? Xe là mình lái, mình còn chưa kêu mệt cậu đã kêu trước, thật là không chịu nổi cậu.” Thanh Phong cởi giày ra, vừa bước vào chỉ nghe thấy Mật Nhu ở kêu như sói tru, bất đắc dĩ trợn mắt nhìn vào không khí.

 

“Nhưng mình giúp cậu nhìn đường, coi như là một loại công lao luôn.” Mật Nhu siêu cấp vô lại nói.

 

“Ha ha ““ Hai người các cậu vừa vào liền đấu võ mồm, có hơi sức thì mau lại đây giúp mình một chút, đem những thứ này bưng đến phòng khách.” Kính Huyễn không khách khí chỉ chỉ trên thức ăn bàn, bản thân thì bận rộn đem những thức ăn khác lấy ra.

 

“YES, trưởng quan.” Mật Nhu cùng Thanh Phong đồng thời nghịch ngợm đứng lên chào, mười phần ăn ý.

 

“Các cậu làm gì đó, giúp mau.” Kính Huyễn nhìn hành động bọn họ ăn ý, thật sự là cảm thấy muốn cười.

 

Mật Nhu cùng Thanh Phong nhanh chóng đem thức ăn trên bàn bưng ra phòng khách, thấy Bạch Hoan ở phòng khách xem TV rục rịch vươn tay muốn ăn vụng, lại bị Bạch Đình cầm tay ngăn cản.

 

“Ahh làm gì đấy, người ta muốn ăn rồi, bụng rất đói.” Bạch Hoan nhìn bàn tay nhỏ ngăn cản mình ăn vụng, làm nũng nói.

 

“Ít nhất em cũng phải rửa tay chứ? Tay của em bẩn như vậy, thật không vệ sinh.” Bạch Đình không phải là không cho Bạch Hoan ăn, chỉ là muốn cô rửa sạch sẽ hai tay bẩn trước, sau đó ăn cũng không vội, sức khỏe quan trọng hơn.

 

“Vậy được rồi, em sẽ đi rửa sạch sẽ.” Bạch Hoan rất nghe lời đi vào phòng vệ sinh, rửa sạch tay mới ra ngoài, cầm thức ăn trên bàn lên ăn từng miếng từng miếng, xem ra thật sự là rất đói bụng.

 

“Bạch Hoan con không cần ăn gấp như vậy, không có ai tranh giành với con, khát thì uống chén nước trái cây.” Kính Huyễn quan tâm đặt cốc nước chanh ở trước mặt Bạch Hoan, thuận tiện cho Bạch Hoan khát là có thể uống…, sau cùng hai người Mật Nhu vui vẻ nói chuyện.

5 phản hồi (+add yours?)

  1. Đông
    Sep 04, 2012 @ 22:38:32

    Hai đứa trẻ hay nhỉ

    Trả lời

  2. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! (♥ Hạ Tử Tuyết ♥)
    Aug 30, 2012 @ 22:34:10

    oh year come one… =))

    Trả lời

  3. lee_ah_eun
    Aug 30, 2012 @ 21:26:42

    Djnh Djnh dung la ju thuong Hoan Hoan nhj , hum nay duoc xem den 5 chap that la hanh phuc , thank nang rat nhjeu 77 oj

    Trả lời

Blah ... blah ... blah

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: